Trong lúc không ngừng có người tiến hành báo cáo với nơi này, Tứ Nương ngăn cản tất cả, không để người khác quấy rầy Hầu gia, bản thân nàng cũng ghi chép lại. ͏ ͏ ͏ ͏
“Ngăn cách trong ngoài” và “hậu cung tham chính” là cấm kỵ từ trước tới nơi, nhưng ở chỗ Bình Tây Hầu phủ lại không phải là việc gì ghê gớm. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải trước đó bị bức ép phải đích thân lĩnh binh, càng bị lão Điền mấy lần không trâu bắt chó đi cày, làm cho Trịnh Hầu gia biết đánh nhau, nói thật, trình độ lười nhác của hắn chỉ hơn Vạn Lịch chứ không kém. ͏ ͏ ͏ ͏
Đầu tiên là tin tức quân tình, quân Sở thất bại, đây là trong dự liệu. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, chém giết trụ quốc Đại Sở Độc Cô Mục lại là tiểu tướng trẻ tuổi, tên là Trần Tiên Bá. ͏ ͏ ͏ ͏
Người này, Trịnh Hầu gia có ấn tượng, thuật xạ kỵ rất tốt, người cũng tràn ngập tinh thần hưng khởi, lần này, lập một đại công. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó là chiến sự phát triển sau đó, Độc Cô Niệm suất lĩnh bại quân rút về hướng nam, Lương Trình vốn định mở rộng chiến công, có đầu người báo quân công, sao lại không cần? ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh phát hiện, ở phía nam giống như có một nhánh cấm quân hoàng tộc xuất phát tới đây, nhân số không rõ, sẽ không quá nhiều, cũng không quá ít, hẳn không phải nghĩ chơi xiếc “ôm cây đợi thỏ”, thuần túy là bởi vì thân phận Niên Nghiêu đại tướng quân, hoàng tộc cấm quân quá nửa đều là Niên Nghiêu thống lĩnh, hắn ở Phạm thành, tự nhiên cũng được phân phối một nhánh. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều, vừa vặn đuổi tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Cũng chính bởi vì có nhánh quân đội này xuất hiện đúng lúc, Độc Cô Niệm mới có thể suất lĩnh tàn quân Độc Cô gia thoát khỏi quân Yến truy kích, cũng làm cho lực lượng quân sự bên này cân bằng, không đến nỗi hoàn toàn nghiêng về một phía quân Yến. ͏ ͏ ͏ ͏
Sở quốc, rốt cuộc vẫn có gốc gác. ͏ ͏ ͏ ͏
Bằng không năm đó lão Điền phá Dĩnh Đô, vì sao không trực tiếp thuận thế đánh cuộc chiến diệt quốc? ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng đây không phải đại sự gì, nếu Phạm thành vẫn còn trong tay, trong nhà không có tinh nhuệ gì, nhưng dựa vào một ít nội tình lưu lại, bảo vệ Trấn Nam quan là không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên, trong nhà cửa sắt lớn đóng chặt, Phạm thành bên này lại bắt, Mông sơn cũng sắp mở ra lần nữa, đường thủy trên, nếu thủy sư Sở quốc không muốn bị Yến nhân trực tiếp cắt đứt, cũng phải nhanh chóng lên bờ, vì vậy, liên hệ giữa Phạm thành và Tấn địa cũng khôi phục: ͏ ͏ ͏ ͏
Nếm thử đi về hướng tây một hồi, cũng mở ra Tề sơn, bắt được liên lạc với Lương quốc, cũng chính là nước phụ thuộc của Đại Yến, khi đó có thể nhận được viện trợ từ Nam Môn quan. ͏ ͏ ͏ ͏
Vì vậy, lấy tố dưỡng quân sự của Trịnh Hầu gia, chính mình hiện tại đã có thể thoải mái tiến có thể công, lui có thể thủ, lúc trước vào Sở còn sợ bị đóng cửa đánh chó, hiện tại Sở địa đã không còn năng lực đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, sau cuộc chiến phạt Sở lần trước, người mù đã nói, Yến Sở... Không, là cách cục Tấn Đông và Sở quốc hiện tại rất vi diệu. ͏ ͏ ͏ ͏
Tấn Đông của cải, nhân khẩu, binh lực hoàn toàn kém xa so với Sở quốc, nhưng bởi vì nghèo nàn nên mới có nhiều dân chúng hung hãn không sợ chiến. ͏ ͏ ͏ ͏
Đơn giản là hiện tại không có gốc gác và tích góp đi phát động đại chiến diệt quốc, nhưng trên chiến trường quy mô nhỏ, lại chiếm cứ ưu thế, giống như trước mắt. ͏ ͏ ͏ ͏
Đại cữu ca nghĩ diệt chính mình, sớm đã điều động các lộ quân Sở, hình thành ưu thế về mặt binh lực tuyệt đối mới dám động thủ, bằng không sẽ bị mình đánh tan tác. ͏ ͏ ͏ ͏
Chờ hắn hao hết khí lực điều động đại quân, chính mình lại có thể không đánh, dẹp đường hồi phủ, làm cho đại cữu ca rơi vào nơi cô quạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong tấu thư còn có một tin tức. ͏ ͏ ͏ ͏
Là hai kỵ sĩ bị thương trở về báo cáo, nhóm bọn họ truy sát Niên Nghiêu, sau khi đuổi kịp Niên Nghiêu, trải qua một trận chém giết ngắn ngủi, bọn họ bị thương, bị A Minh yêu cầu quay về báo tin. ͏ ͏ ͏ ͏
- Niên Nghiêu bị đuổi kịp, vấn đề không lớn rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, A Minh lần này làm thật. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nô gia phải chúc mừng chủ thượng rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nương cười nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Niên Nghiêu không còn, đại cữu ca của ta thật không có người để dùng, lo lắng đại cục trước mắt, lần này lại gọt đi Sở quốc một lần, Càn Sở sẽ triệt để hóa thân thành liên minh Tôn Lưu, bởi vì bọn họ đều rõ ràng, đơn độc một nhà không có cơ hội nào. ͏ ͏ ͏ ͏
Nói tới chỗ này, Trịnh Phàm lại lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Quản hắn, chuyện này, nên do Tiểu lục tử đi đau đầu mới đúng. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tứ Nương nhớ tới cái gì đó, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng, Bát hoàng tử Sở quốc vẫn la hét kêu gào muốn cầu kiến ngài. ͏ ͏ ͏ ͏
- Người ở nơi nào? ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhốt tại Phạm phủ, rốt cuộc cũng là thân thích. ͏ ͏ ͏ ͏
- A, được, ngươi làm phần cơm rang trứng cho ta ăn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tốt, chủ thượng. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia rửa mặt một phen, tiến vào tiền thính, Tứ Nương vào lúc này cũng bưng cơm rang trứng lên, món ăn kèm chính là dưa muối, Phạm phủ hiện tại cũng rất khó cung cấp ra đồ ăn tinh xảo hơn. ͏ ͏ ͏ ͏