Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2056: TÍNH KHÍ ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ngồi xuống bên cạnh bàn, vị Bát Vương gia tuổi trẻ bị Cẩm Y Vệ bắt tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiểu tử này cũng cực kì lưu manh, thân vệ còn không đạp đầu gối của hắn, hắn đã tự giác quỳ xuống, hô: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tỷ phu, ta đói, bọn họ chỉ cho ta uống nước, không cho ta ăn cơm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Lần này cũng chọc Trịnh Hầu gia cười vui vẻ, cầm lấy bát dưa muối cho một ít vào cơm rang, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cùng ăn đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cảm tạ tỷ phu, cảm tạ tỷ phu, vẫn là tỷ phu thương ta. ͏ ͏ ͏ ͏

Bát Vương gia lập tức đứng dậy, ngồi vào đối diện Trịnh Phàm, cũng không cầm chiếc đũa, trực tiếp đưa tay cầm đưa vào trong miệng, xem ra thực sự quá đói rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương lại bưng một ít tới đây, đồng thời đưa lên đôi đũa. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ăn hai bát liền dừng lại, ngủ no một giấc thì sắc trời đã tối, nhưng đối với hắn mà nói, càng như điểm tâm, hai bát cơm rang trứng đã đủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà Bát Vương gia lại liều mạng ăn cơm. ͏ ͏ ͏ ͏

Vừa bắt đầu khả năng là thật đói bụng, sau đó bởi vì lo lắng nguy cơ và cảm giác khó chịu nên ăn từ từ lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Đến cuối cùng, ăn xong, hắn ợ hơi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn no rồi? ͏ ͏ ͏ ͏

- Tỷ phu, ta ăn no rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn no đi xuống dưới đi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia nói bổ sung, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lần sau lúc ăn cơm lại gọi ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cảm tạ tỷ phu, đúng rồi, Niên Nghiêu đã bắt được chưa? ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhanh thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tỷ phu thần võ, tỷ tỷ ta thật có ánh mắt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đi xuống đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ai, tỷ phu chớ vội, Niên Nghiêu trước trốn, có mấy lời muốn cho ta chuyển đạt cho hoàng huynh, ta nói cho tỷ phu nghe được chứ? ͏ ͏ ͏ ͏

- Thích hợp không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Chúng ta là người một nhà đúng không, nếu là người một nhà, cần gì phân thích hợp hay không thích hợp. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tốt, ngươi nói đi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Niên Nghiêu nói, tỷ phu lần này mặc dù có thể tiến quân thần tốc, thậm chí bởi vì hoàng huynh mấy năm qua quá mức cấp tiến nghĩ suy yếu thực lực quý tộc, dẫn đến Sở quốc trống vắng nghiêm trọng... ͏ ͏ ͏ ͏

Bên này, lời mới nói phân nửa: ͏ ͏ ͏ ͏

Bên ngoài đã có thân vệ chạy vào thông báo: ͏ ͏ ͏ ͏

- Bẩm Hầu gia, A Minh tiên sinh trở về rồi! ͏ ͏ ͏ ͏

Không có cái gì bất ngờ, cũng không có thoải mái chập trùng, càng không có kinh tâm động phách. ͏ ͏ ͏ ͏

Bất ngờ, sai lầm, cũng đều không có xảy ra. ͏ ͏ ͏ ͏

Tất cả, vốn nên thuận lý thành chương. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng đó lại là “sự thật hiển nhiên”, khi Trịnh Hầu gia nhìn thấy A Minh gánh Niên đại tướng quân bị thương đi vào trong thính đường, trái lại cảm thấy có chút hoảng hốt và không chân thực. ͏ ͏ ͏ ͏

Nha, thật bị bắt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thú vui trong cuộc sống, giống như cho một ít hành thái vào trong cơm rang trứng, không thêm, nó không thơm, thiếu mất một mùi vị như vậy, nhưng cũng có thể lấp đầy bụng. Bỏ thêm, kỳ thực nó không ngon. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng nếu tâm tình tốt, lại rất muốn ăn mùi vị này, mà lúc chờ mong, không thêm, chính là một loại tội lỗi. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm thành, chính là một bát cơm rang trứng. ͏ ͏ ͏ ͏

Niên đại tướng quân, chính là hành thái. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia là người sành ăn, ăn cái gì đều ung dung thong thả, yêu thích chú ý viên mãn. ͏ ͏ ͏ ͏

Hiện tại, thoải mái rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng người, có thời điểm rất tiện, lập tức cho ngươi thoải mái, ngươi còn có thể theo bản năng lo được lo mất, luôn cảm thấy không chân thực như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Theo lý thuyết, Khuất Thiên Nam chết rồi, Thạch Viễn Đường cũng chết, ngày hôm nay, Độc Cô Mục cũng chết, Đại Sở tứ đại trụ quốc, trực tiếp bị mình đánh chỉ còn lại một người. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, đối vị Sở quốc Đại tướng quân, Trịnh Hầu gia thật có “tình cảm”. ͏ ͏ ͏ ͏

Đều là fans lão Điền đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏

Quan trọng nhất chính là, cuộc chiến phạt Sở lần trước, Yến Sở hai nước quốc chiến, dưới bối cảnh như vậy, Sở nhân có thể nói là thất bại thảm hại, chỉ có Niên đại tướng quân còn lưu một phần thể diện cuối cùng cho Sở quốc. ͏ ͏ ͏ ͏

Hơn nữa lão Điền từng đánh giá Niên Nghiêu, để Niên đại tướng quân có một ít đặc thù trong lòng Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đến, lật mặt, ta nhìn xem. ͏ ͏ ͏ ͏

A Minh biết Trịnh Phàm có ý gì, đem Niên Nghiêu thả trên mặt đất, Niên Nghiêu lúc trước hẳn là hôn mê, hiện tại, bị trói buộc chặt như thế, cũng tỉnh rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng, không phải thay mận đổi đào kim thiền thoát xác, là bản thân hàng thật đúng giá, không phải thế thân. ͏ ͏ ͏ ͏

A Minh nói rất chắc chắc, mà trong giọng nói, hơi có chút bất mãn. ͏ ͏ ͏ ͏

Mấy năm qua, bình thường trừ bỏ lên chiến trường giúp chủ thượng ngăn đỡ mũi tên là thật lòng, bởi vì chủ thượng quá đen đủi, ra chiến trường chỉ cần xung phong sẽ dễ dàng bị đâm lưng hay trúng tên, thời điểm khác, A Minh hắn nào có nghiêm túc xử lý một việc nghiêm túc như hiện tại? ͏ ͏ ͏ ͏

Theo A Minh, hắn tưởng thật rồi, việc cũng hoàn thành, ngươi lại còn hoài nghi? ͏ ͏ ͏ ͏

Xin lỗi, dù cho ngươi là chủ thượng, ta cũng phải có tính khí. ͏ ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, lần này bắt lấy, độ khó không cao, đầu tiên, không phải mỗi tướng lĩnh đều có thể giống Trịnh Hầu gia, chỉ cần ra chiến trường bên người sẽ kèm theo một Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!