Tứ đại kiếm khách là tài nguyên khan hiếm cỡ nào, hơn nữa, hiện tại Kiếm Thánh bất cứ lúc nào cũng có thể mở nhị phẩm, đó càng là bố trí xa hoa trong xa hoa. ͏ ͏ ͏ ͏
Hơn nữa khi đó trừ bỏ Cẩm Y Vệ bị Trịnh Hầu gia lưu lại tiến vào Phạm thành, nhưng có mấy ngàn kỵ theo A Minh cùng đuổi tới Mông sơn, đều là lão tốt và tinh nhuệ, cũng biết rõ bắt được Niên Nghiêu mang ý nghĩa như thế nào, có ai không dốc hết toàn lực? ͏ ͏ ͏ ͏
Mặt khác, quân đội Độc Cô gia phía nam Phạm thành đại bại, hơn nữa Lương Trình nhanh chóng di động binh lực, làm cho thủy sư Sở quốc không thể không bắt đầu di chuyển. ͏ ͏ ͏ ͏
Bọn họ cũng không phải sợ Yến nhân bơi qua, ở trên sông lớn biển hồ, Sở nhân vẫn có tự tin tuyệt đối, nhưng vấn đề là, bọn họ phong tỏa đường sông bên này, có một đoạn lớn bị Phạm gia vì phối hợp quân Yến trong ứng ngoài hợp thu nhỏ đoạn sông, dòng nước cũng không nhanh, xác định ưu thế trên đất liền, Yến nhân rất dễ dàng tổ chức nhân thủ vật lực, trực tiếp kẹp chặt con sông này. ͏ ͏ ͏ ͏
Đến thời điểm đó, thủy sư sẽ bị khóa kín trong đường sông ngăn cách với phía bắc, kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, cũng không thể để quan binh thủy sư bỏ thuyền lên bờ chạy trốn chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
Vì vậy, chủ tướng chi thủy sư Sở quốc này cũng là người thẳng thắn, thấy tình thế không được, trực tiếp hạ lệnh thủy sư xuôi nam trở lại, Yến nhân thử nghiệm ngăn cản, nhưng không có hiệu quả gì. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu như thủy sư Sở quốc đợi thêm một canh giờ, liền có cơ hội tiếp ứng Niên đại tướng quân, bởi vì Niên đại tướng quân đang trốn về phía thuỷ sư. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng Đại tướng quân làm sao cũng không thể sớm thương thảo với thuỷ sư về việc tiếp tứng, cuối cùng, chạy không thoát. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó, đoàn người Niên đại tướng quân đứng bên bờ, bị kỵ binh Yến nhân đuổi theo. ͏ ͏ ͏ ͏
Thân binh lưu lại ngăn chặn, Niên đại tướng quân tránh đi, không có cách nào, chỉ có thể vào núi làm “dã nhân” một quảng thời gian. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên đại tướng quân lúc đó còn nghĩ tới lúc trước Trịnh Hầu gia đoạt công chúa, mang theo công chúa vượt núi băng đèo về Tấn địa, muốn dùng việc này làm khích lệ. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng phải biết khi đó có Tứ Nương Tam nhi phân ra hai nhóm giúp Trịnh Hầu gia hấp dẫn sự chú ý, còn có Phạm gia ở trong bóng tối chuẩn bị, tất cả, đều trải qua quy hoạch và thiết kế từ sớm. ͏ ͏ ͏ ͏
Càng khỏi nói bên ngoài còn có Tĩnh Nam Vương chủ động suất quân áp bức Trấn Nam quan, ngăn chặn quân Sở bên ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu hắn không thể có đãi ngộ như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó, sự việc càng đơn giản hơn nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
A Minh là người đầu tiên đuổi kịp Niên Nghiêu, ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu rút đao ra, kết quả không đánh lại A Minh, ͏ ͏ ͏ ͏
Bị A Minh đả thương, trói lại, cõng về. ͏ ͏ ͏ ͏
Trên đường trở về, Niên đại tướng quân còn bạo phát một hồi, nhìn chuẩn cơ hội rút ra lưỡi dao không biết giấu ở nơi nào, A Minh soát người cũng không tìm thấy, hắn cầm dao cắm vào cổ A Minh. ͏ ͏ ͏ ͏
Lần này, Niên Nghiêu đã phát huy vượt xa người thường, bởi vì mang binh đánh giặc, hắn còn cần tự mình ra chiến trường đánh nhau sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Người bình thường bị cắt cổ như thế, cơ bản sẽ ôm cổ không thể nhúc nhích, không nhanh chóng cầm máu thành công chỉ có thể chờ chết. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng A Minh bị cắt cổ lại bình tĩnh nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn Niên đại tướng quân. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu: ... ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó, không có sau đó, Niên Nghiêu bị mang trở về Phạm thành, trói chặt đưa vào Phạm phủ đặt trước mặt Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại tướng quân? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia mở miệng hô. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu ngồi dưới đất, ngẩng đầu, ánh mắt hắn vô cùng tốt, giống như nhìn thấy Bát Vương gia đang ăn như gió cuốn mây tan trên bàn cơm, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Trùng hợp như vậy, ăn sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu vặn vẹo thân thể mấy lần, lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta cũng đói bụng. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không làm ra biểu hiện thấy chết không sờn, càng không có hùng hồn cầu chết. ͏ ͏ ͏ ͏
Thấy Trịnh Phàm ngồi ở đó không phản ứng, ͏ ͏ ͏ ͏
Niên đại tướng quân còn cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Trịnh Hầu gia, ban cho bữa cơm được chứ, chạy trốn hơn nửa ngày, trên đường mang về xóc nảy, thật đói bụng rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia gật gù, nhìn Bát Vương gia đối diện, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi còn có thể ăn không? ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia đã rất chịu đựng, nhưng vẫn là hồi đáp: ͏ ͏ ͏ ͏
- Còn có thể, lại dùng một chút, lại dùng một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tứ Nương. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nhìn về phía Tứ Nương. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lúc trước đặc ý làm thêm chút, sau bếp vẫn còn, nô gia mang lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Tứ Nương đi xuống bưng cơm rang lên. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong thính đường, có phần yên tĩnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh biết được Niên Nghiêu bị bắt, hắn cũng đi vào, ôm Long Uyên, nhìn như mười phân tri kỷ bảo vệ an toàn của Trịnh Hầu gia, kì thực là đến xem náo nhiệt. ͏ ͏ ͏ ͏
Ai cũng có nhu cầu xem trò vui, Kiếm Thánh cũng không ngoại lệ. ͏ ͏ ͏ ͏
A Minh là người trong nhà, chính mình tìm một chỗ ngồi xuống trước, mở ra túi rượu, uống máu, nguyên khí của hắn vẫn chưa khôi phục như cũ, kỳ thực lúc đuổi bắt Niên Nghiêu, hắn không ở trạng thái toàn thịnh. ͏ ͏ ͏ ͏