Kỳ thực, Yến nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, sau một hồi quốc chiến, vùng đất Yến Tấn khó khăn lắm mới có ngày tháng khởi sắc dân sinh, nếu thêm một lần nữa quả là vô cùng gian nan. ͏ ͏ ͏ ͏
Cũng không phải do Sở nhân kinh sợ, hay Yến nhân may mắn. ͏ ͏ ͏ ͏
Thuần túy là đời trước, đánh ra uy danh chân thật, đánh ra Yến nhân "vũ phu", đánh ra kinh sợ Chư Hạ Quốc uy, đời trước trả giá, mới có thể làm cho đời sau an tâm khôi phục cùng phát triển. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày mai, liền muốn chia xa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly ở đây để chiêu đãi Phạm Chính và Khuất Bồi Lạc. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều, Cẩu Mạc Ly không phải về Tấn địa, Dã Nhân Vương bị phái ở lại, trấn giữ Phạm Thành, Khuất Bồi Lạc về Phụng Tân, Phạm Chính Văn về Yến Kinh. ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyên bản nơi này có hai vị chủ nhân, muốn rời khỏi, giờ đây cũng không có gì để lưu lại. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc cuối cùng cũng có thể thoát khỏi thân phận nhị cẩu tử vô cùng xấu hổ trước đây, sau khi lượn một vòng Phụng Tân thành, liền có thể trở thành Sở gian chân chính rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Thành, sau khi nhìn nhận rõ ràng bản thân sau cuộc khủng hoảng này, cũng đã xem thường một số thứ, cho rằng triều đình chính là đích đến cuối cùng cho sự phát triển của bản thân. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly, ͏ ͏ ͏ ͏
Lộ rõ sự phấn khích có thể thấy bằng mắt thường! ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn, ͏ ͏ ͏ ͏
Từng là vua trên cánh đồng tuyết, ͏ ͏ ͏ ͏
Trải qua chiến bại, bị giam cầm, làm chó, làm người chăn ngựa vân vân một loạt tiến trình, cuối cùng, cũng lại có cơ hội một mình chống đỡ một phương! ͏ ͏ ͏ ͏
Đông sơn tái khởi, nói thì dễ dàng bắt tay vào làm mới thấy khó khăn, bởi vì người từng đứng ở đỉnh núi ngắm cảnh, lúc trở về chân núi, liền rất khó giữ được quyết tâm leo núi ban đầu. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly, đã vượt qua được rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Quan trọng nhất chính là, ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn cuối cùng cũng thoát khỏi người mù, không bị đút quýt nữa, khóe miệng đều phồng rộp! ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Đồ để chiêu đãi là thịt nướng. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia lúc bé thường ngày không có việc gì, cũng thích gọi người đến làm một đống xiên que, Cẩu Mạc LY dùng cái này để chiêu đãi hai vị chủ nhân sắp phải rời đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trên giá nướng thịt, Phạm Chính Văn đưa tay ra giúp lật thịt, Cẩu Mạc Ly vô cùng vui mừng, cầm tỏi trong tay, bắt đầu bóc vỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
Ăn thịt kết hợp với tỏi, giải ngán còn đã ghiền. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly ngắt lấy tỏi, ͏ ͏ ͏ ͏
Nói, ͏ ͏ ͏ ͏
- Hai vị, đối việc cắt thứ kia, có từng biết qua chưa? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta mặc dù biết chút y thuật, nhưng đối với việc kia quả thật chưa từng thử qua. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc cũng lắc đầu một cái, hắn thân là quý tộc, làm sao có khả năng tìm hiểu những thứ kia. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Giống như bóc tỏi vậy, ngài nhìn xem, ngài có thể đem tỏi đặt lên tay xoa qua lại, da sẽ bị chà xát. Cái kia cũng vậy, chà sát mạnh một chút. Sau khi bị chà xát bảy tám ngày, thứ đò dần bị hoại tử, giống như vết thương không được chữa trị trong chiến tranh vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Còn một phương pháp khác, chính là cắt bỏ phần gốc tỏi trước, sau đó đem tỏi rút ra, nhìn xem, như thế là xong... ͏ ͏ ͏ ͏
- Trực tiếp nhất, chính là một đao dứt khoát cắt, nhưng tỏi cũng sẽ nhỏ đi, ăn vào liền không còn nhiều tư vị nữa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vị tướng quân kia của chúng ta, chính là bị một dao như vậy cắt bỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đặt xuống đất đã lâu, nhưng tính mạng ổn định, vết thương lại không sưng mủ, ha ha, xem ra ta thật sự không chết được rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thịt nướng chín rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly đưa tỏi ra: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tốt, đến tỏi cũng bóc xong rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính văn: ͏ ͏ ͏ ͏
“... ” ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc: ͏ ͏ ͏ ͏
“... ” ͏ ͏ ͏ ͏
- Đừng thắc mắc tại sao ta biết những thứ này. Trước kia ta là học đồ hai nơi, một là ở Bắc Phong quận của Yến nhân, hai chính là hoàng cung. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ cần có thể học được thứ gì đó hữu ích, ta đồng ý bị một dao kia cắt, dù sao ta cũng là mãng phu, không giống các ngươi. Hơn nữa, ta đã đi xem, hóa ra ta phải xếp hàng để tự thiến mình mới được tiến cung, cái này vẫn là nghề nghiệp quý hiếm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ai, hết cách rồi, cuối cùng chỉ có thể đi Bắc Phong quận. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn cảm khái nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- May quá, thật may quá. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly cũng rất tán thành gật gù, nhìn Phạm Chính Văn, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi thật không làm được rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn lắc đầu phản bác: ͏ ͏ ͏ ͏
- Không, ta cảm thấy ta còn có thể. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nghe nói ngươi khôi giáp đều không thể mặc được. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nội lực đủ, nội lực đủ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng có tác dụng đâu? Thê tử ngươi là tiểu di của đương kim thánh thượng, đương kim thánh thượng cũng chỉ có một hậu, một phi, chờ đến Yến Kinh, ngươi còn ngại không cưới vợ bé sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn lộ vẻ mặt đau khổ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Được, được rồi, ta cũng biết lão tử ngươi cũng giống như ta không muốn làm chuyện này. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn gật gù: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng cũng thật bất ngờ, cũng thụ sủng nhược kinh. ͏ ͏ ͏ ͏