Rốt cuộc, năm đó có thể được Dã Nhân Vương nói là "giống như ta", đúng là một lời khen ngợi. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly dùng bàn tay dính đầy mùi tỏi, ͏ ͏ ͏ ͏
Vỗ vỗ vai của Khuất Bồi Lạc, ͏ ͏ ͏ ͏
Đáp lại, "đập vai lễ" mà Khuất Bồi Lạc đã sớm quen ở Phụng Tân thành, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Người thật sự khác biệt. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nơi nào lại khác biệt rồi? ͏ ͏ ͏ ͏
- Bổn vương sẽ tứ hôn cho ngươi tôn thất nữ của Cơ thị. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta không muốn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đừng cố chấp, bổn vương đã từng nói, một vở kịch hay, không chỉ cần một nữ chính khó cầu được, mà còn phải có một vai nữ phụ luôn bảo vệ ngươi, như vậy mới đẹp mắt. ͏ ͏ ͏ ͏
- Kịch, là có ý gì? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Há, chính là đại kịch thịnh hành ở Phụng Tân thành của chúng ta, không phải hát hí khúc, mà là bài vở, chuyện nam chinh bắc chiến. Dân chúng sẽ thích xem nó. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thì ra là như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly cúi người xuống, nhìn Khuất Bồi Lạc, nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất thị, còn có thể trở mình, thanh danh bị hủy không tính là gì, ai có thể đứng ở vị trí chính thống, liền có thể ở trong đêm tối phát sáng. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Kia, cái gì mới gọi là chính thống? ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính thống chính là... ͏ ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly một miệng cắn đến hơn nửa xiên thịt, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Người thắng ắt giành được tất cả. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm phủ, ͏ ͏ ͏ ͏
Địa lao. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu hiện đang nằm trên chiếc giường Bát Vương gia đã từng ngủ. ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia vừa mới thay thuốc cho Niên Nghiêu, bây giờ, đang dùng khăn giúp Niên Nghiêu lau mặt. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ôi nô tài ngươi, cứ thoải mái đi, ta cũng chưa nghĩ tới có một ngày chủ nhân tự tay hầu hạ nô tài. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu cười gượng hai tiếng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nô tài hoảng sợ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ha ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai người cũng coi như là, tìm vui trong bể khổ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi vì một đao này làm cho khổ sở rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia cảm khái nói. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ít đi hai phiền phức, thân thể còn mềm mại hơn, cũng là ít đi một chút vướng bận rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Yo, không cần sao? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngài còn không biết nữ nhân ta là ai sao? ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhớ tới cũng chính là nha hoàn trong phủ tứ ca, là tứ ca tự mình gả cho ngươi, đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng cũng không thể nói là vô dụng a, cùng lắm ngươi liền không thể ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. ͏ ͏ ͏ ͏
- Kết hôn nhiều năm như vậy, hai hài tử lớn như vậy rồi, món đồ bên dưới kia có lúc không có cũng tốt hơn một chút. Vừa không tốn thời gian, vừa không mệt, cũng không đến nỗi nhàm chán. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lời này nghe có hơi thâm ảo rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vương gia ngài rốt cuộc còn trẻ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cũng vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Lau sạch mặt, ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia liền nghiêng người dựa vào giường, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi bị một đao này chém xuống cũng coi như là đáng giá, một đao này chém chính là mặt mũi Sở nhân, đối với Yến nhân sau này, coi như không chết không thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vốn dĩ nô tài cũng nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia có chút bất ngờ nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Lẽ nào không phải? ͏ ͏ ͏ ͏
- Vương gia, ngài thật sự nghĩ Bình Tây hầu làm như vậy, chỉ vì hả giận sao? Người này hành sự nhìn thì lỗ mãng tùy tính, nhưng kì thực thâm sâu khó đoán. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ồ, sao lại nói vậy? ͏ ͏ ͏ ͏
- Người bị thiến là ai? ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính là đại tướng quân ngài a? ͏ ͏ ͏ ͏
- Sai, là cẩu nô tài Niên Nghiêu. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngạch... ͏ ͏ ͏ ͏
- Thân thể không chút sứt mẻ là ai? ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia cúi đầu nhìn phía dưới của mình, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Là ta... ͏ ͏ ͏ ͏
- Sai, là vương gia Đại Sở, còn cháu Hùng thị Đại Sở, là quý tộc Đại Sở. Không chỉ ngài, ta đoán, lần này Khuất Bồi Lạc cũng phải đi Yến Quốc, thăng quan tiến tước. ͏ ͏ ͏ ͏
Năm đó, Yến nhân tiến đánh Tấn địa nhân lúc chư hoàng tử Đại sở loạn lạc. Quý tộc chỉ có thể nhanh chóng liên hợp lại, để bệ hạ có thể thống ngự đối ngoại. ͏ ͏ ͏ ͏
Chính vì hành động của Yến nhân mà các quý tộc chỉ có thể gác lại thành kiến, ủng hộ Nhiếp Chính vương để bảo vệ chính mình. ͏ ͏ ͏ ͏
Hiện nay, ͏ ͏ ͏ ͏
Trước khác nay khác, ͏ ͏ ͏ ͏
Đối xử tàn bạo nhất với quý tộc là bệ hạ, những quý tộc này trong lòng vô cùng hiểu rõ. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho quý tộc ăn táo ngọt, là Yến nhân, là Bình Tây Hầu phủ. ͏ ͏ ͏ ͏
Yến nhân, nghĩ muốn chia rẽ nội bộ, ͏ ͏ ͏ ͏
Đúng thật là, thủ đoạn cao cường. ͏ ͏ ͏ ͏
- Bọn họ không ngốc vậy chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏
- Kia... kia có phương pháp giải quyết không? ͏ ͏ ͏ ͏
Niên Nghiêu liếc mắt nhìn Bát Vương gia, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi nói xem. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi tự đem của mình cắt bỏ đi, vậy thì công bằng rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Bát Vương gia: ͏ ͏ ͏ ͏
“... ” ͏ ͏ ͏ ͏
Thành Yến Kinh. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng cung. ͏ ͏ ͏ ͏
Hà hoàng hậu một mình ngồi trước bàn trang điểm, tay chống cằm, khóe mắt ửng hồng. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này, ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế một thân mang long bào lặng lẽ đi đến phía sau, đồng thời phất tay cho cung nữ trong phòng yên tĩnh lui ra. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong gương đồng lộ ra bóng người nam tử phía sau, nhưng Hà hoàng hậu vẫn không hề phát hiện, tâm tư của nàng không đặt vào việc soi gương. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế tiến lên, ͏ ͏ ͏ ͏
Đưa tay ôm lấy hoàng hậu. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ôi. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng hậu sửng sốt, quay đầu nhìn lại, duỗi tay đấm nhẹ vào ngực hoàng đế. ͏ ͏ ͏ ͏
- Hoàng hậu a, có phải nàng lại đang nhớ con trai chúng ta không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Thần thiếp, làm sao lại không nghĩ tới. ͏ ͏ ͏ ͏
- Trẫm, cũng nhớ thằng bé. ͏ ͏ ͏ ͏