Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2919: Danh sách phong thưởng

Nghe thấy lời này, Trịnh Phàm xoay đầu nhìn Cơ Thành Quyết.

- Sao vậy, ta lấy chế độ của ngươi ngươi không vui?

Trịnh Phàm lắc lắc đầu, nói:

- Ta nghe nói, ngươi phong Tổ Trúc Minh Đông Hải Hầu?

- Phải.

- Ngươi là Hoàng đế, ngươi đứng ở lập trường của Hoàng đế, từ sau khi đất Càn bị diệt, ta biết ngươi chỉ ước gì lập tức biến người Càn thành người Yến, trở thành con dân của ngươi, thực hiện ổn định và hòa bình lâu dài.

- Nhưng mà phong quân ban tước lại thêm chế tiêu hộ chế, Cơ lão lục, ngươi làm cho những binh sĩ Đại Yến liều sống liều chết mở rộng biên cương vì ngươi sẽ cảm thấy thế nào? Quả thật ngươi có lý do của ngươi, ta cũng biết, cách làm của ngươi từ trên đại cục là đúng. Nhưng dù sao thì trước hết ngươi là Hoàng đế Đại Yến rồi mới là thiên tử Chư Hạ. Nếu thật sự có một ngày, đất Càn, đất Tấn, đất Sở đều có thể phản loạn, đến khi đó, người thật sự sẵn lòng vì ngươi đánh giết đến cùng vẫn chỉ có người Yến. Nếu như ngươi làm bọn họ lạnh lòng, chẳng lẽ cuối cùng ngươi trông cậy vào người Càn, người Sở, người Tấn mà ngươi thu phục nhân tâm sẽ cần vương hộ giá cho ngươi?

Hoàng đế có lập trường của Hoàng đế, Nhiếp Chính Vương có lập trường của Nhiếp Chính Vương.

Trịnh Phàm là đệ nhất nhân xứng đáng nhất trong quân Đại Yến, nếu đã có địa vị này thì phải đảm đương trách nhiệm này, cũng chính là đức phải đi với chức cơ bản nhất. Ngươ phải tranh lấy lợi ích cho đoàn đội và giai cấp mà ngươi đại diện.

Đương nhiên, lời nhắc nhở của Trịnh Phàm cũng không chỉ đơn thuần là là lợi ích nội bộ của quân đội hẹp hòi, bởi vì hắn nói thật sự là tình hình thực tế.

Thiên hạ mới bình định, nhưng chiến hỏa vẫn sẽ không ngừng lại trong thời gian ngắn. Lúc này làm tổn thương quân tâm của chiến sĩ, sau đó còn ao có thể tiếp tục bán mạng vì ngươi?

Trần Dương có công phá Thượng Kinh, cũng vì cái gọi là lấy công bù tội đến bây giờ vẫn chưa được phong hầu. Kết quả một hàng tướng lại được phong hầu trước?

Hoàng đế mở miệng nói:

- Ta biết ngươi là vì tốt cho ta.

Bởi vì Trịnh Phàm hễ có lòng riêng, hoàn toàn sẽ không nhắc tới chuyện này, thậm chí hắn có thể trực tiếp châm dầu vào lửa, từng bước phân hóa mối quan hệ giữa triều đình và quân đội.

- Có điều những cái này ta cũng đã suy xét, hầu tước của Tổ Trúc Minh là do ta hứng chí gây nên, dù sao thì các đời tiên hoàng của Đại Yến, nhất là phụ hoàng ta là bị chuyện Tam Biên này đè trong lòng mười mấy năm. Lát nữa ta bảo Ngụy Trung Hà đưa ngươi một danh sách, trong đó là danh sách phong thưởng ta định ra, ngươi bổ sung thêm cho ta sau đó thêm vào với ta, lần này hầu tước đã chuẩn bị không ít đâu.

- Được.

- Đất Càn thật sự là một nơi tốt, họ Trịnh, ngươi nói ta dời quốc đô qua đây thì thế nào?

- Thiên tử thủ biên cương.

Cơ Thành Quyết nghe lời này xong như có điều suy nghĩ.

Sau khi Chư Hạ thống nhất trên danh nghĩa, tương lai dự đoán được thứ có khả năng trở thành mối uy hiếp chân chính đối với Đại Yến, vẫn đến từ hoang mạc.

Hoặc là Man tộc hoang mạc lại xuất hiện một Man Vương mới, hoặc là… thế lực phương Tây đi xuyên qua hoang mạc kéo dài đến đây.

So ra thì, cái gì mà Thổ Dân, Bắc Khương gì, Dã Nhân gì, người Người Tang gì đều là hoạn nhỏ, tương lai có khả năng chân chính tạo thành uy hiếp vẫn là phương Tây.

Hoàng đế nói:

- Ta biết hàm nghĩa trong câu nói này của ngươi, nhưng từ góc độ chính trị quốc gia, Thượng Kinh này miễn cưỡng xem như trung ương Chư Hạ.

Trên vị trí địa lý cũng là thiên về trung ương, các mặt kinh tế, văn hóa thì lại không hề thua kém khu vực trung tâm.

- Chưa chắc.

- Chưa chắc?

- Sau này nếu như là Tây chinh, Đại Yến chính là trung ương.

Trịnh Phàm vừa nói lời này ra, Cơ Thành Quyết đã có chút ngoài ý muốn và động dung.

Chẳng qua hắn cũng không tiếp tục hỏi tiếp với đề tài này mà là nói:

- Vậy thì lập tiếp khách trước là được. Đúng rồi, chuyện tiếp theo vẫn là theo quy tắc cũ, chuyện binh sự ngươi làm chủ, những mặt còn lại ta phụ trợ.

- Đừng, đánh trận xong rồi, ta chuẩn bị về nhà nằm.

- Ngươi không tọa trấn Thượng Kinh ai tới tọa trấn? Chẳng lẽ ta làm Hoàng đế trực tiếp tới đây ở? Vả lại thành quả ngươi cực khổ đánh được nỡ giao đến tay người khác xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?

- Đại cửu ca kia của ta còn ở đây, lần này hắn đâm ta một đao, dù sao cũng phải trở về tìm hắn tính sổ. Thượng Kinh này bố trí một đại quan có thể một mình đảm đương kinh doanh và tọa trấn là đủ. Bắc Khương và Thổ Dân trước tiên đi chiêu an, tập trung lực lượng quét sạch tàn dư Càn Quốc, cũng là một chút việc, độ khó không cao.

- Ngươi đề cử một người đi.

- Hứa Văn Tổ.

- Được.

Có lẽ người ngoài rất khó tin được, ngay trong quá trình cùng nhau cười mắng đi vào thành, Hoàng đế và Vương gia của Đại Yến đã hoàn thành một việc thu xếp đối với một quốc gia to như vậy.

Sau khi vào cung, Hoàng đế phải đi chuẩn bị thượng triều.

Lần trước, quan viên Càn Quốc dập đầu với Nhiếp Chính Vương trên đại điện, đó là cúi đầu bị chinh phục. Mà lần này, Hoàng đế Đại Yến đại diện cho pháp chế chính nghĩa mà đến, chuyện cần làm là một lần nữa thành lập quản lý trật tự chân chính ở Thượng Kinh, ở Càn Quốc.

Nói một cách khác, lần trước mọi người là để giữ mạng, còn lần này thì là để sau này có thể tiếp tục làm quan.

Trịnh Phàm cũng phải chuẩn bị, người mà Hoàng đế triệu kiến là quan viên Càn Quốc, Trịnh Phàm hắn phải đi trấn an hàng tướng Càn Quốc, cộng thêm các tướng lĩnh cùng theo Hoàng đế đến đây.

Văn võ khác nhau, hắn và Cơ lão lục mỗi người tự phụ trách, đây là sự ngầm hiểu lẫn nhau.

- Vương gia, đây là danh sách phong thưởng mà bệ hạ mời ngài bổ sung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!