Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2920: Hắn cũng bị ép

Trương công công đưa tới một hoàng quyển.

Trịnh Phàm đưa tay nhận, gật gật đầu, sau đó cưỡi Tỳ Hưu đi ra hoàng cung.

Nếu Cơ lão lục đã vào ở trong cung này thì hắn cũng không thích hợp ở đây, song hắn tìm một phủ thân vương trong Thượng Kinh làm phủ đệ tạm thời của mình.

Tòa phủ đệ này là của khi quan lại trước làm Vương gia ở, sau này trải qua vài lần tu sửa xây thêm, tuy không có uy nghiêm như hoàng cung nhưng cũng tuyệt đối tinh tế thanh u.

Dù sao vị quan được xưng là Thái Thượng Đạo Quân Hoàng đế Càn Quốc là một người chủ biết hưởng thụ.

Hai phe văn võ ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người đó.

Trịnh Phàm cưỡi Tỳ Hưu đi tới trước phủ đệ của mình, bên ngoài đã có không ít các tướng lĩnh thân vệ đang chờ, khi nhìn thấy Nhiếp Chính Vương toàn bộ quỳ xuống hành lễ.

Chủ tướng của bọn họ đã ở bên trong.

Trịnh Phàm cưỡi Tỳ Hưu đi thẳng vào, thuận tay lấy cuộn ý chỉ phong thưởng kia ra liếc nhìn, ừ, cũng chỉ là liếc nhìn. Bởi vì trên đó trống không, chỉ thêm đại ấn.

Thánh chỉ trống thêm ấn cũng không hiếm, ít nhất đối với Nhiếp Chính Vương mà nói, hắn là người làm thánh chỉ chuyên nghiệp.

Nhưng mà đạo thánh chỉ trống này mang ý nghĩa một chuyện, đó là Hoàng đế hoàn toàn ủy quyền để Trịnh Phàm hắn tự mình quyết định phong thưởng trong quân. Thậm chí ngay cả là ai làm quân công hầu cũng là Trịnh Phàm hắn quyết định, dù sao đi nữa, khi Hoàng đế vào thành cũng đã ám chỉ một câu.

Lúc này Trịnh Lâm đi theo cha nuôi mù từ viện bên cạnh đi ra, vừa lúc trông thấy phụ thân ngồi trên lưng Tỳ Hưu. Chỉ thấy phụ thân ném một đạo thánh chỉ vàng sáng, Trịnh Lâm giơ tay đón lấy.

- Haha.

Phụ thân cười hai tiếng, cưỡi Tỳ Hưu đi vào tiền thính. Trịnh Lâm vừa chuẩn bị mở thánh chỉ trong tay ra lại nghe thấy cha nuôi bên cạnh nói:

- Không cần mở ra, là thánh chỉ trống.

- Dạ?

Trịnh Phàm í một tiếng trước, sau đó lại thành “Ồ”.

Cha nuôi mình quả thật không cần mở ra xem, thánh chỉ cũng như vậy.

- Nếu như không có gì ngoài ý muốn, hẳn là ý chỉ phong thưởng, quân công phong thưởng,

- Cho nên ý của Hoàng đế là để phụ thân ta tự quyết định chuyện phong thưởng à? Cái này không phải tương đương với hoàn toàn từ bỏ binh quyền hay sao?

Hạt Tử gật đầu:

- Phải. Cho nên ta vẫn luôn nói với ngươi, vị Hoàng đế này không đơn giản đâu. Cha nuôi ta bên đây còn phải giúp phụ thân ngươi bày mưu phân chia địa bàn sau chiến tranh, ai nghĩ đến người ta càng trực tiếp cho ra nhiều hơn.

- Hắn không sợ sao?

- Sợ cái gì, hắn cho càng nhiều cũng càng vững chắc. Hắn càng keo kiệt thì càng nguy hiểm. Lâm Nhi, đây giống như bàn chuyện sính lễ đồ cưới trước khi thành thân của vợ chồng vậy.

- Chỉ cần bên kia muốn chiếm hời, thì thường thường cuối cùng đều sẽ bị làm cho lông gà rơi đầy đất, trong lòng một trăm một ngàn việc không thoải mái. Nhưng nếu như đôi bên đều hào phóng, đều không muốn chiếm hời, ngược lại có thể vui vẻ cho đi nhiều hơn.

- Ngươi muốn chiếm lời của ta, e rằng chiếm được một xu lẻ của ta, trong lòng ta cũng có chia cách. Ngươi không muốn chiếm hời, làm việc sảng khoái, mời ngươi uống rượu mười lượng bạc, trong lòng ta cũng sẽ không thấy tiếc.

- Cha nuôi đừng gấp.

Trịnh Lâm vương tay vỗ vỗ mu bàn tay của Hạt Tử.

Hạt Tử hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, cười nói:

- Ta không gấ[, từ rất lâu về trước ta đã không ôm hy vọng gì với cha ngươi. Hy vọng của ta đặt trên người ngươi. Tam giác sắt của tiên đế và Nam Bắc nhị vương, một đời này kết cục của Hoàng đế và phụ thân ngươi đều đã là chuyện không thể thay đổi. Nhưng đời tiếp theo ai có thể đảm bảo chứ.

Trịnh Lâm đáp:

- Vâng, Lâm Nhi sẽ không làm cha nuôi thất vọng.

- Lâm Nhi ngoan lắm.

- Xét thấy Lâm Nhi ngoan như vậy, vậy cha nuôi giúp ta từ chối hôn sự với Tổ gia gì đó đi.

- Nằm mơ.

- Nhưng ta đã đồng ý sau này có cơ hội sẽ giúp cha nuôi tạo phản rồi.

- Phải, cho nên Thái tử lấy một người, ngươi không lấy không phải là thua thiệt sao? Tổ Trúc Minh hắn sau này tất nhiên là có địa vị trấn thủ một vùng đất Càn.

Trịnh Lâm:

- Ta…

- Một nữ nhân mà thôi, đừng lo lắng linh tinh gì nữa, cha ngươi cũng không phải có bốn vị phu nhân đấy sao?

- Nhưng cha ta đều là cướp về, không phải ép hôn gì cả.

Hạt Tử vươn tay xoa đầu Trịnh Lâm, nói:

- Cha ngươi cũng là bị ép.

- Hả, ai có thể ép hắn?

- Mẹ ngươi đó.

Ngày hôm đó, Hoàng đế Đại Yến tiếp nhận bách quan người Càn dập đầu trong đại điện, Triệu Mục Câu lại lần nữa quỳ gối tiến lên nhận tội với Hoàng đế Đại Yến, xưng mình là vượn đội mũ người, còn đối phương mới thật sự là người theo mệnh trời.

Hoàng đế tuyên bố, Thượng Kinh được lập làm kinh đô phụ của Đại Yến, dựa theo cơ cấu triều đình Yến kinh, thiết lập lục bộ nội các.

Ngày này, Vương gia Đại Yến tiếp nhận hành lễ từ cư tướng Yến Càn trong nội viện Thân Vương phủ.

Cơ Vô Cương và Tổ Trúc Minh phân biệt đại diện cho tướng lĩnh Yến Càn chúc mừng Vương gia, lần nữa xác nhận Nhiếp Chính Vương mới là người duy nhất nắm giữ địa vị không thể lay động trong Đại Yến quân.

Vương gia trước mặt mọi người sắc phong Kim Thuật Khả, Trần Dương, một nhóm tướng lĩnh có chiến công hiển hách thành quân công hầu.

Trần Tiên Bá được phong Bá, chiến công của hắn vốn không nhiều, trên người còn có đầu của Trụ Quốc, không thể chỉ trích.

Thiên Thiên cũng được phong Bá, hắn là Tĩnh Nam Vương thế tử, phong Bá có nghĩa là đi theo con đường của Cơ Vô Cương đã từng đi, độ bao dung cũng rất lớn.

Trịnh Man cũng phong Bá. Chiến công của hắn thật ra không nhiều, tư lịch cũng ít, cũng không có thân phận như Thiên Thiên, nhưng thân là sơn đầu đệ nhất trong Đại Yến quân, Nhiếp Chính Vương cần mạnh mẽ nâng đỡ một người không đủ tư cách để cưỡng chế đủ tư cách, để chứng tỏ Nhiếp Chính Vương dùng người bằng quan hệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!