Bất cứ chuyện gì cũng đều có tính hai mặt, dùng người thân cận quá mức sẽ dẫn đến cơ cấu tổ chức sụp đổ, nhưng nếu dùng người thích hợp cũng có trợ giúp với tăng cường sự liên kết. Nếu không thì ai còn muốn đi theo ngươi làm việc?
Trong danh sách sắc phong bỏ sót hai người.
Một là Lương Trình thuộc về công lao số một trong đại chiến diệt Càn, một người khác thì là Cẩu mạc Ly đã hoàn mỹ hoàn thành nhiệm vụ phối hợp tác chiến phụ trợ trong hia trận đại chiến phá quốc.
Lương Trình là lười tiếp nhận sắc phong mới trên quan trường, người đã sớm xem nhẹ rồi, thêm nữa binh của Trịnh Phàm chính là binh của Lương Trình, hắn còn muốn làm gì?
Về phần Cẩu Mạc Ly, là hắn chủ động xin không cần sắc phong, mặt dày nói đều là người trong nhà, sắc phong tước vị chức quan gì, xa lạ lắm.
Tên chó chết này mơ ước không phải là thăng quan tiến chức mà là chen chúc vào danh sách nhóm tiên sinh.
Tóm lại tất cả mọi chuyện đều xoáy về chiều tốt đẹp. Nguyên nhân này nằm ở chỗ Triệu Nguyên Niên trước khi tiến vào Thượng Kinh để nhận quốc hiệu sắc phong muốn khoe khoang ở Giang Nam một chút, cho nên không để ý tới sự phản đối của Kim Thuật Khả, mạnh mẽ tổ chức quân đội tiến hành khai thác địa bàn Giang Nam.
Nhưng thủ hạ của hắn hoàn toàn là một đám ô hợp, thậm chí ngay cả tổ chức nghĩa quân tự phát của dân chúng khu vực Giang Nam cũng không thể đánh lại, ngược lại còn thua đến thê thảm.
May mà Kim Thuật Khả kịp thời suất binh xuất hiện giúp hắn một phen, cuối cùng đánh tan nghĩa quân, nếu không cái mặt này của Triệu Nguyên Niên coi như mất sạch.
Nhưng cho dù như vậy, sau khi Triệu Nguyên Niên vào kinh gặp Hoàng đế vẫn được sắc phong làm Càn Thân Vương như cũ. Mà Triệu Mục Câu xem như ở đâu thì về lại nơi đó, lại bị sắc phong làm Thụy Thân Vương. Ma chú Thụy Thân Vương phủ nhất mạch này nếu không có gì bất ngờ xảy ra sẽ tiếp tục kéo dài.
Ngoài ra, Hoàng đế sắc phong Hứa Văn Tổ thành Thái úy, giám thị kinh đô phụ.
Nghe nói, trước khi Hứa Văn Tổ đến Thượng Kinh, trước đó đã khóc lớn hồi lâu trước gốc cây liễu nơi Vương gia gặp hạn.
Sau khi phong Thái úy, hắn lại chạy đến gốc cây liễu kia khóc nửa ngày, chỉ là lần này mang theo rượu, ở bên gốc liễu này nói chuyện xửa giữa hắn và Nhiếp Chính Vương năm đó.
Nói năm đó hắn sớm đã gặp nhau như bạn cũ rồi trở thành tri kỷ với Nhiếp Chính Vương. Nói năm đó hắn từ lâu đã đầu nhập vào phe Lục gia, bệ hạ quả nhiên là thiên cổ minh quân.
Có lẽ Hứa Văn Tổ mãi mãi không biết được rằng, chuyện năm ấy ở trước Trấn Bắc Hầu phủ, Sa Thác Khuyết Thạch cố ý một đấm đấm nát xe ngựa vốn là Hứa Văn Tổ hắn ẩn nấp kia là do tri kỷ Trịnh Phàm của hắn ra lệnh.
Mà năm đó không hiểu ra sao bị lừa đến trong Hồng Trướng Tử tạm giam một thời gian lâu cuối cùng không thể không cưỡi chết hai con ngựa mới cực kỳ khó khăn chật vật chạt về Hổ Đầu thành thì là do đương kim minh quân ban tặng.
Sau khi an bài tất cả mọi chuyện thỏa đáng, Nhiếp Chính Vương dọc theo Càn Giang Nam đi đường cũ qua địa bàn Tạ thị, lại quay về Tấn Đông. Quân tử báo thù, mười năm không muộn. Vương gia báo thù ngay trong đêm nay.
Tình nghĩa đại cữu ca đâm sau lưng hắn một đao, Trịnh Phàm hắn không trả lại, sao có thể yên tâm về nhà ngâm nước nóng?
Bây giờ tuy nói đất Càn chưa hoàn toàn phục, nhưng khu vực hạch tâm cơ bản đều nằm trong tay người Yến, thế lực phản kháng của đất Càn đông một ít tây một ít, căn bản là không thể làm nên chuyện lớn.
Giải quyết xong Càn Quốc, tình hình hiện tại, hắn vốn là Sở quốc nửa tàn phế, còn có thể có chỗ nào để trở mình?
Mà Hoàng đế cũng bắc tiến quay về Yến Kinh.
- Ngự Thú giám mới bồi dưỡng ra bốn con Tỳ Hưu, ba đứa trẻ nhà ngươi đến lúc đó mỗi người một con thế nào?
- Ngự Thú giám làm sao đột nhiên có năng suất cao như vậy?
Tỳ Hưu rất khó bồi dưỡng, dù sao cũng không phải Tỳ Thú.
- Ngự Thú giám phát hiện ra một cách mới, có thể rút hồn huyết từ trong tinh hồn của lão Tỳ Hưu kia, xác suất thành công cũng theo đó tăng lên.
- Bốn con ít quá, ta đặt trước mười tám con đi, cho thân vệ của ta, như vậy khi ra ngoài mới có mặt mũi.
- Ngươi nằm mơ à!
- Há, bản tính thương nhân, hẹp hòi.
- Họ Trịnh kia, chờ sau khi về kinh, ta tu sửa lại Lăng Vân các ngươi từng nói, cho ngươi xếp hạng nhất.
- Ta nói này, nếu như ngươi thật sự có thành ý thì để một vị trí cho ta trong Thái miếu đi.
- Thúi lắm, họ Trịnh ngươi sẽ muốn để cho ta đi vào phần mộ tổ tiên nhà ngươi à!
- Tới đi, để một chỗ trống cho ngươi ở cạnh ta.
Hoàng đế sững sờ, sau đó chửi um lên:
- Tiện nhân!
Vương gia ngồi trên lưng Tỳ Hưu phất phất tay nói:
- Gặp lại sau, súc sinh.
…
Hoàng đế quay về trong loan giá của mình. Đội ngũ cũng khởi hành đi về phía Bắc.
Sau khi qua Biện Hà, Ngụy công công vốn đang bừng trà nước hầu hạ phê duyệt chiết tử, yên lặng đặt nước xuống, bước tới trước một bước. Mà lúc này, một nữ nhân áo trắng dáng người đẫy đà đi vào cúi người hành lễ.
Sau lưng nữ nhân có một thái giám áo đỏ, nhìn như theo sau nhưng lại giống như giam gữ, tiểu thái giám năm đó bây giờ cũng không còn nhỏ nữa.
Hoàng đế buông bút ttrong tay, vừa niết cổ tay hơi ê ẩm, vừa hỏi:
- Ngươi không ở Ngự Thú giám bồi dưỡng Tỳ Hưu cho trẫn, nhất định phải chạy ngàn dặm xa xôi tới đây làm gì?
Nữ nhân nhoẻn miệng cười khẽ, trong giây lát hơi thở phong diễm tuôn ra đủ làm xuân sắc tươi đẹp.
- Bệ hạ, Tỳ Hưu kia hiển linh trước mặt dân nữ báo cho dân nữ một cách.
- Ồ, cách gì? Cách này có thể bồi dưỡng ra nhiều Tỳ Hưu hơn sao?