Bạch y nữ nhân lắc đầu, vẻ quyến rũ và phong tình trên mặt lúc này cũng thu lại, sau đó lời nói của nàng khiến không khí trong loan giá nháy mắt đóng băng đến đáng sợ:
- Một cách có thể khiến Nhiếp Chính Vương đi một cách đương nhiên.
- Bãi triều!
Sở Hoàng đứng dậy rời khỏi long ỷ, các thần tử quỳ bên dưới hành lễ hô lên vạn tuế. Hôm nay là tiết Thu Hoa, từ xưa xưa trước kia vốn là ngày lễ duy nhất của người Người Tang, vào ngày này, bọn họ sẽ thắp hương mộc thờ cúng thần thủ hộ của bọn họ.
Sau khi Đại Sở kiến quốc, văn hóa chịu ảnh hưởng nhất định từ Người Tang, người Sở cũng ăn lễ Thu Hoa, nhưng cũng không phải tế thần mà là tế tổ tiên.
Bình dân bách tính cũng sẽ không thắp hương mộc mà là đốt tiền giấy.
Hôm nay, ở Dĩnh Đô rất nhiều người dân đang đốt tiền giấy, ngay cả trên triều đình dường như cũng tràn ngập mùi tro giấy cằn cỗi.
Mặc kệ là vẻ mặt của Hoàng đế hay là tư thái của bách quan bên dưới đều rất giống một con rối, hai bên đều đang ứng phó một việc phải làm, đó là Đại Sở này.
Bởi vì, tin tức Thượng Kinh thành bị phá đã truyền đến Dĩnh Đô. Người Yến, vị Vương gia của người Yến đánh thắng rồi, hơn nữa còn thắng hoàn toàn, Đại Càn giàu có đã bị lật đổ triệt để.
Trong đó còn có một điều quan trọng nhất ở chỗ đó là vị quan gia Càn Quốc kia mang theo bách quan cùng với bách tính Thượng Kinh thành chủ động đầu hàng.
Nói một cách khác, dưới tiền đề không nghĩ tới ổn định hòa bình lâu dài nước Càn, ít nhất trước mắt xem ra, tinh lực của người Yến lại có thể lần nữa điều chuyển từ chiến trường Càn Quốc ra.
Mà lần này không có Càn Quốc cản trở, người Yến có thể càng thong thả chuyển ánh mắt như chim ưng của chúng đến Đại Sở vốn đã còn một hơi thở thoi thóp.
Điều khác biệt chính là sau khi tin tức này truyền ra ở Dĩnh Đô, bách tính Dĩnh Đô ngược lại còn lộ ra vẻ vui mừng. Mà không khí hân hoan dân gian này lại tạo thành một so sánh cực kỳ rõ ràng với tình cảnh trên triều đình lúc trước.
Trong tầng cấp đặc biệt, tin tức của bách tính Dĩnh Đô rất nhanh nhạy, cho nên trong nhận thức của bọn họ, lần này diệt Càn là nhà mình và Nhiếp Chính Vương Đại Yến cũng nhau đánh.
Người Sở và người Yến có huyết hải thâm thù không phải giả, nhưng đồng thời cũng không ảnh hưởng người Sở hoan hô vì trận thắng này.
Nhưng mà các trọng thần có thể đứng trong triều đình thì rất rõ ràng trong lòng, vốn đã không nói tới tin tức này không phải tin tốt cũng không là tin xấu, bởi vì một chiêu đâm sau lưng này của bệ hạ nhà mình đã trực tiếp biến thành tin xấu động trời.
Lúc trước còn có thể giả mù sa mưa bám vào thân thích, cúi đầu với Vương phủ chứ không cúi đầu với Yến Quốc. Cố hết khả năng để bảo vệ một phần thể diện, tranh thủ một cơ hội tạm nghỉ, xây dựng một vùng mơ hồ. Mà hiện giờ, tất cả mọi khoan nhượng đều không tồn tại. Vị Nhiếp Chính Vương của Yến Quốc kia rốt cuộc là người có tính khí thế nào cả đám đều biết rõ.
Đợi hắn kết thúc mọi việc với Càn Quốc, thì mục tiêu kế tiếp…
Cực kỳ hiếu chiến, chinh chiến liên tục nhiều năm, quân lính mệt mỏi, bách tính khốn khổ vân vân những lời nói kinh nghiệm này hình như hoàn toàn không thích hợp với người Yến.
Trong thời gian mười mấy không đến hai mươi năm, người Yến đã phát ra sức chiến đấu và huyết dũng đáng sợ cực kỳ.
Ai cũng rõ ràng loại bùng phát này đã được định trước là không kéo dài bao lâu, cũng đều biết đạo lý chuyện có đầu có đuôi, nhưng vấn đề là ít nhất trước mắt mà nói, người Yến vẫn ở trong thời kỳ võ đức dồi dào như cũ.
Quân đội của bọn hắn, con dân của bọn hắn, tướng lĩnh của bọn hắn dường như đã quen với việc liên tục chinh chiến ngày đêm không ngừng nghỉ.
Ai bảo bọn hắn, gần như mỗi lần đều thắng?
…
- Ngươi lại thua rồi, sao ngươi lại thua chứ, hahahaha… lại nói khi ngươi đối mặt với em rể của ngươi, ngươi có từng thắng qua sao? Thế nào, không nói gì? Ngươi có phát hiện ra hay không, bây giờ thời gian ngươi bị ta khống chế cỗ long thể này càng ngày càng dài. Ngươi mệt mỏi ròi, muốn trốn tránh đúng không?
Hoàng đế ngồi điện các rộng rãi nhưng lại treo kín màn trướng lộ ra vẻ tĩnh mịch, tự mình đang nói chuyện với mình.
- Nếu không thì dứt khoát đưa thân thể này của ngươi cho ta đi. Ngươi cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ sâu, thế nào? Sao hả, còn không cam tâm? Vẫn không bằng lòng? Ngươi tận mắt nhìn thấy vẻ mặt của những đại thần kia trên triều đình. Tạ thị đã chặn liên lạc giữa đất phong và Dĩnh Đô, đây là ý gì? Âm mưu của Tạ thị, người qua đường đều biết, bọn hắn muốn chính là thay thế Hùng thị ngươi trở thành chủ nhân mới của Đại Sở này. Vốn dĩ bọn hắn còn không có cơ hội này. Dưới trận chiến kia, tinh anh của Tạ thị bị tổn thất hơn nữa, nhưng hiện giờ, phía sau đất phong của Tạ thị là Giang Nam của người Càn, cũng là Giang Nam của của người Yến.
- Có người Yến ủng hộ, có vị Nhiếp Chính Vương kia ủng hộ, Tạ thị hoàn toàn có thể tạo thành cắt cứ nửa bên Sở Nam. Gia chủ Độc Cô gia hôm nay cũng không lên triều, cáo bệnh ở nhà. Cùng nhau cáo bệnh còn có các gia chủ khác. Trước kia ngươi đối xử với bọn hắn thế nào, bây giờ bọn hắn đối đãi với ngươi thế ấy. Nội bộ lục đục, nhìn thấy chưa, đây chính là… nội bộ lục đục. Ngươi bây giờ vị trí Hoàng đế này của ngươi còn thừa lại cái gì?
- Nếu như người Yến thống nhất Chư Hạ, đại thế không phải xuất hiện, mà là đã định trước rồi. Bây giờ cái người Yến muốn trên danh nghĩa là đại thống nhất, cho nên người Yến muốn ít nhất là một đời này còn đồng ý tiếp tục chia đất phong hầu.
- Điều này vừa hay phù hợp ý muốn của những quý tộc kia. Vì truyền thừa gia tộc, vì lợi ích của gia tộc. Bọn họ có thể mất nước, có thể mặc kệ đất nước này. Huống hồ gì quý tộc Sở Quốc đã rất không tồi. Bọn hắn từng tranh đấu vì Đại Sở, cũng từng bất cứ giá nào, về tình về lý bọn hắn đều có thể yên tâm thoải mái xuống thuyền, nghỉ ngơi một chút.