- Thật ra thì, ngươi càng hiểu rõ tính khí của vị em rể kia của mình. Hắn sẽ không bỏ qua cho ngươi, em gái ngươi cũng không thể cầu tình cho ngươi. Thậm chí là mẫu hậu ngươi suy nghĩ vì đời cháu cũng sẽ không giúp ngươi nói chuyện. Ngươi đã bị cô lập hoàn toàn rồi, cho dù là ngươi còn có một tòa Dĩnh Đô, dù rằng ngươi còn có một ít quân đội, dù rằng ngươi còn có một số tướng lĩnh và hàn môn thần tử do ngươi đề bạt, nhưng bọn họ bây giờ lại có thể giúp ngươi làm gì?
- Chỉ cần em rể của ngươi quay về từ đất Càn, chỉ cần vương kỳ của hắn cắm xuống nơi này, quý tộc địa phương, đại thần triều đình, thậm chí bản thân Hùng thị đều sẽ yêu cầu Hoàng đế ngươi thoái vị, từ trong đám con trai của ngươi chọn ra một người thay thế vị trí của ngươi, đây là một chút thể diện cuối cùng của ngươi.
- So ra ngươi kém Cơ Nhuận Hạo, mãi mãi không bằng. Người ta đế vương tâm thuật, người ta cay nghiệt vô tình nhưng người ta có thể thắng. Còn ngươi thì sao, ngươi vẫn luôn thua. Giống như Yến quân kia, binh sĩ của bọn họ rất mệt mỏi, bách tính của bọn họ cũng rất mệt mỏi, phụ thân chết trận, con trai đi tiếp, từng đời nối tiếp từng đời, nhưng vấn đề là bọn họ đã thắng quen rồi. Chỉ cần có thể thắng, tất cả mọi thứ đều có thể nhịn được. Còn Sở Quốc, mà người Sở đã không cách nào tiếp tục chịu đựng ngươi nữa.
Vừa nói xong, ngoài điện có bày người đi tới.
Một kiếm khách có vẻ hơi lôi thôi qua quýt, một lão giả xách theo bầu rượu, những người này đều là người quen. Năm người còn lại thì đều mặc hắc bào thống nhất, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Bọn hắn đi vào, bọn hắn thoải mái đi vào.
- Bệ hạ, đắc tội rồi.
đọc truyện nhắn tới zalo 0::8::6::5::1::0::8::2::5::1
Lão giả cầm rượu xoa xoa mũi, năm nam nữ hắc bào phía sau sải bước đi lên dùng móc xích bắt đầu quấn quanh người Sở Hoàng. Mà Hoàng đế lại ngồi đó bất động để mặc cho bọn hắn bài bố.
- Tò mò không? Vì sao bọn hắn có thể kết thành đội thành nhóm trực tiếp xuất hiện ở đây? Thật ra ngươi nên thấy vui mừng, Phượng Tổ nội vệ vẫn luôn trung thành với ngươi, bọn họ muốn vì Hoàng đế của bọn họ chiến tử đến giây phút cuối cùng. Nhưng mà khi ta chiếm thân thể của ngươi, lấy danh nghĩa của ngươi ra ý chỉ, điều bọn hắn, lại cho bọn hắn quyền hạn có thể vào thẳng hoàng cung. Rất ngạc nhiên nhỉ, sự mệt mỏi của ngươi cho ta cơ hội thức tỉnh chiếm cơ thể này. Nhưng điều ngươi không biết là ta thật sự có thể khiến ngươi “không nhìn thấy” một vài thử, chỉ là tước đó vẫn luôn không biểu hiện trước mặt ngươi.
Dây thừng tử sắc đặc hế đã trói chặt cơ thể của Sở Hoàng, trên dây thừng còn dán từng đạo bùa chú. Năm nam nữ hắc bào chia ra đứng.
Kiếm khách lôi thôi đứng đó cười tủm tỉm, lão giả bầu rượu thì lại đi tới trước mặt Sở Hoàng hỏi:
- Có thể rồi chứ?
- Có thể, vất cả cho các ngươi rồi, bây giờ khống chế áp chế hắn, trợ giúp ta thoát ra từ trong thân thể hắn, mà ta sẽ hóa quốc vận còn lại của Sở Quốc thành vận số chia cho các ngươi. Mặc dù không nhiều nhưng đã đủ cho các ngươi hưởng dụng, trong môn còn có thể duy trì được ba mươi năm, lại đợi cơ hội tiếp theo.
Lão giả bầu rượu lại không trả lời mà là tiếp tục nhìn Sở Hoàng.
Lúc này.
- Thể xác…của ta đâu? Vì sao không thấy các ngươi mang thể xác qua đây, nơi náu mình của ta ở đâu, ta đã nói với các ngươi, ta không muốn đồ vật, ta muốn nhục thân! Đáng chết, chẳng lẽ các ngươi quên rồi à?
- Không quên.
- Không quên thì tốt, không quên…
Ai đang nói chuyện? Sở Hoàng từ từ ngẩng đầu lên, mở miệng nói:
- Bọn họ… là ta mời tới.
- Hùng lão tứ, ngươi muốn làm gì! Chết tiệt, Hùng lão tứ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì!
Tiếng nói đã không còn phát ra từ trong miệng Sở Hoàng mà là gầm thét trong đại điện, hiển nhiên Hỏa Phượng Chi Linh đã mất khống chế đối với thân thể này.
- Giống như ngươi đã nói lúc tước, ngươi cho rằng chỉ có ngươi có thể dùng cách này sao? Trẫm cũng có thể khiến ngươi không nhìn thấy như vậy.
Sở Hoàng nhìn lão giả cầm rượu nói:
- Có thể rồi.
- Được, tiểu dân… tuân chỉ.
Lão giả bầu rượu huơ huơ tay, năm hắc bào cùng kéo dây xích, Sở Hoàng đứng dậy, thân thể bị kéo lên.
Bùa chú trên dây thừng bắt đầu bốc cháy, nhưng lại vẫn đốt không hết, ánh lửa màu xanh lam kia giống như bám lên trên.
- Hùng lão tứ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì, muốn làm gì!
Hỏa Phượng Chi Linh vẫn còn đang gào rít.
- Bọn hắn muốn không phải là ba mươi năm, bọn hắn và trẫm giống nhau, vẫn không chịu thua, cho nên muốn đánh cược một cơ hội cuối cùng.
Lão giả bầu rượu lấy từ trong ngực ra một người rơm nhỏ, đặt nó ở trước người Sở Hoàng. Ngay sau đó, lão giả bầu rượu bắt đầu ngâm tụng. Ngọn lửa lam sắc bắt đầu nhập vào trong người Sở Hoàng.
- Aaaaaa!!!
Hỏa Phượng Chi Linh gánh chịu cơn đau đớn bị lửa thiêu.
- Hùng lão tứ, ngươi điên rồi, ngươi điên rồi, ngươi điên rồi!!! Ngươi vậy mà đem mình ra làm vật tế, vật mà lại muốn cùng với ta làm vật tế! Linh môi nhắm tới là ai, là ai… là nàng ta! Hùng lão tứ, ngươi thật là… bỉ ổi. Nàng, nàng là cháu ngoại của ngươi, ngươi cũng xuống tay được!
- Vừa nãy ngươi không phải nói sao, điều khác biệt lớn nhất của trẫm và Cơ Nhuận Hào, hắn thắng, trẫm thua, hắn đối xử với con trai mình thế nào, đối xử với thê tử mình thế nào. Trẫm ở đây học theo như vậy.
- Hùng lão tứ, chút tiền đồ này của ngươi chẳng lẽ ngươi còn tưởng rằng lấy nữ nhi của hắn để uy hiếp hắn, hắn sẽ đi vào khuôn khổ?
Trong đầu Sở Hoàng hiện lên hình ảnh ngày hôm đó, Trịnh Lam Hân ngồi trên long ỷ, Trịnh Phàm đứng bên dưới hai tay nắm đai lưng, bắt tướng sĩ bốn phía đồng thanh tham kiến khuê nữ.
- Hắn không giống với ta.
Lão giả bầu rượu chắp tay quát lớn:
- Phong, trấn, xá!
Ngọn lửa lam sắc đều tắt rụi hóa thành đốm sáng lam sắc lấm tấm, hiện trên da của Sở Hoàng. Nhưng cơn đau đớn thiêu đốt này không lập tức biến mất ngay mà là vẫn luôn kéo dài.