Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2924: Phúc báo? Nguyền rủa?

Lão giả bầu rượu hỏi:

- Bệ hạ, thật sự muốn xuất cung sao?

- Muốn, đương nhiên muốn, chẳng lẽ ngươi muốn để em rể kia của trẫm đơn độc đi vào hoàng cung Đại Sở vươn cổ giết người? Trẫm biết rõ tính tình của hắn, nếu như nhất định phải lấy mạng hắn, đổi thành cơ hội cho nữ nhi sống, hắn sẽ không chịu bị uy hiếp, hắn sẽ nhìn nữ nhi của mình chết, sau đó dùng cả Thiên gia, toàn bộ Hùng thị thậm chí toàn bộ mạng người Dĩnh Đô để tế! Muốn làm hắn mắc câu ngươi phải cho hắn nhìn thấy hy vọng. Bên cạnh hắn cao thủ như mây, bản thân hắn đã là Võ Phu chi cảnh tam phẩm, lại thêm thiên quân vạn mã bảo vệ, nếu như các ngươi có thể ám sát được hắn còn phải chờ đến bây giờ trơ mắt nhìn hắn phá Sở rồi lại diệt Càn sao? Đây, là cơ hội cuối cùng của chúng ta.

Đêm đó, Hoàng đế Sở Hoàng đột nhiên phát bệnh hiểm nghèo, truyền chiếu mệnh Thái tử tạm thời nắm quyền giám quốc. Tin tức này vừa truyền ra đã chấn động Dĩnh Đô nhưng rất nhanh lại bị đè xuống.

Bách tính tầng chót thị thị phi phi nói gì không quan trọng, các thần tử và nhóm quý tộc thật sự có thể nắm giữ cục diện hiện nay của quốc gia này lại cho rằng bệ hạ đã nhận thua hoàn toàn. Chủ động chuẩn bị cho việc thoái vị, trước hết để cho Thái tử giám quốc.

Vì tiếp đó Nhiếp Chính Vương Đại Yến đem uy hiếp diệt quốc đến làm nền.

Rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm trong đêm này, mọi người đều cảm thấy nếu như cục diện Đại Sở thật sự có thể tiếp tục như vậy đã là kết quả tốt nhất trước mắt rồi.

Không ai chú ý đến một chiếc xe ngựa màu đen dưới sự bảo vệ của Phượng Tổ nội vệ bí mật rời khỏi Dĩnh Đô, phương hướng là đầm lầy.

Phụng Tân Thành, Vương phủ.

- Phu nhân, nô tỳ đi mời đại phu.

- Quay về.

- Phu nhân?

- Đến miếu Hồ Lô, cứ nói… Công chúa bệnh rồi.

- Vâng, phu nhân.

Trong mắt nô tỳ đều là khó hiểu, cho dù nàng chỉ là một hạ nhân cũng không hiểu được vì sao Công chúa phát sốt nặng như vậy mà phu nhân không mời đại phu mà đi hỏi quỷ thần.

Bình thường không phải đều là đến cuối cùng không còn cách nào khác mới đi thử chiêu cuối cùng này sao?

Hùng Lệ Thiến ngồi bên giường nhìn khuê nữ nằm trên giường. Gương mặt Đại Nữu ửng đỏ, không ngừng ho khan, nhìn như bị nhiễm phong hàn. Nhưng Hùng Lệ Thiến biết, nữ nhi của mình là Hỏa Phượng linh thể, làm sao có thể bị nhiễm phong hàn được?

Từ nhỏ đến lớn nàng giống như mỗi ngày trước kia chưa từng bị bệnh!

- Mẹ…

Đại Nữu nằm trên giường mở mắt ra.

- Nữu Nhi, nương ở đây, nương ở đây.

Hùng Lệ Thiến nắm tay con gái.

- Cha… cha về chưa…

- Sắp về rồi, cha ngươi hắn vừa mới đánh trận đại thắng, sắp về rồi. Cha ngươi rất nhớ Đại Nữu đó.

- Nương…

- Nương ở đây, nương ở đây, Nữu Nhi không sợ, chỉ là bị bệnh thôi, không sao.

- Cửu…

Đại Nữu đột nhiên thốt ra một chữ này. Sau khi nghe thấy một chữ này, ánh mắt Hùng Lệ Thiến ngưng lại, một suy đáng đáng sợ đang hiện lên trong đầu.

Ca… nếu như thật sự là ngươi, dám động nữ nhi của ta, ta đích thân lấy xẻng đào hoàng lăng liệt tổ liệt tông Hùng thị!

- A Di Đà Phật!

Một tiếng niệm phật truyền tới.

Hùng Lệ Thiến ra lệnh:

- Mau cho bọn họ vào!

- Vâng!

Không Duyên lão hòa thượng và Liễu Phàm hòa thượng cùng đi vào.

Bọn hắn liếc nhìn Đại Nữu nằm trên giường, lão hòa thượng đi lên trước, nhìn tình huống của nàng, mà Liễu Phàm hòa thượng lại bắt đầu lắc lư, thần sắc trong mắt đang bắt đầu xảy ra thay đổi.

Không Duyên lão hòa thượng nghi hoặc nói:

- Sao lại như vậy?

Một giât sau, Pháp tướng của Liễu Phàm hòa thượng xuất hiện thần sắc nghiêm túc nói:

- Đây không phải là nguyền rủa, ta không thể giải.

Hùng Lệ Thiến lập tức hỏi:

- Không phải nguyền rủa thì là cái gì! Con gái của ta rốt cuộc bị sao vậy!

Đột nhiên một người giấy từ truong áo cà sa của Liễu Phàm hòa thượng bay ra đứng ở đó hơi hít vào, có vẻ nở ra một ít. Ngay khi nó xuất hiện, một con Thanh Mãng từ trên mái hiên thò đầu xuống, đồng thời Long Uyên bên cạnh Đại Nữu cũng tự động hiện lên.

Hùng Lệ Thiến lập tức quát lên:

- Để hắn xem!

Thanh Mãng lui về. Long Uyên vẫn tiếp tục ngăn trước mặt người giấy, bản năng hộ chủ. Hùng Lệ Thiến vươn tay trực tiếp nắm lấy thân kiếm Long Uyên, lòng bàn tay nàng bắt đầu rướm máu. Long Uyên khẽ run lên, mà lúc này Đại Nữu lại mở mắt lần nữa, sau đó Long Uyên quay về bên giường.

Lúc này người giấy mới có thể tới bên cạnh Đại Nữu, sau khi tra xét xong nói:

- Hòa thượng thúi, đây không phải nguyền rủa, đồ nhi của ngươi cũng xem như là chân phật chuyển thế, không phải nguyền rủa, hắn cũng không cách nào giải. Lại nói, ngoài thành Phụng Tân có toà miếu kia của hai người các ngươi, phương sĩ và phương thuật nhà ai muốn vào cũng phải trước tiên qua cửa ải này của các ngươi. Bên ngoài Vương phủ còn có một đám Tinh thần tiếp dẫn giả vẫn đang bảo vệ nơi này. Càng không nói tới sâu trong Vương phủ còn che giấu một thứ không tầm thường.

Đạo Nhân không cách nào quên, lúc trước mình gần như chỉ suýt chút nữa đã có thể chạy ra thành Phụng Tân, kết quả bị một cái hắc thủ trực tiếp bóp chết chim của mình. Vị Vương gia kia đối với nhà mình có thể nói là cực kỳ xem trọng, ngay cả ứng đối với uy hiếp của phương ngoại chi thuật cũng đều bố trí khéo léo kín đáo.

Chính hắn là ví dụ tốt nhất.

Hùng Lệ Thiến hỏi:

- Không phải nguyền rủa, là cái gì?

Người giấy trả lời:

- Là phúc báo.

Hùng Lệ Thiến trong lúc nhất thời sửng sốt.

Liễu Phàm hòa thượng chắp tay:

- A Di Đà Phật.

Phật có thể giải nguyền rủa, hóa tai ích, từ lệ khí, nhưng có ai nghe nói Phật có thể giải phúc báo?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!