- Phúc báo?
Hùng Lệ Thiến lặp lại hai chữ này.
Người giấy nhìn Đại Nữu nằm trên giường, nói tiếp:
- Có người đang ban phúc cho nàng ta, đưa vật quý giá nhất của mình cho nàng, đây là cơ duyên, đây là phúc báo to lớn. Nhưng bây giờ nàng còn nhỏ, không chịu đựng nổi phúc trạch dày nặng như vậy. Bên trong này có huyết mạch chi lực… ủa? Hai tầng, hai tầng huyết mạch! Làm sao làm được?
Người giấy nghiêng đầu nhìn Liễu Phàm.
Liễu Phàm hòa thượng đáp:
- Huyết mạch nhục thân… huyết mạch linh thể.
Người giấy giật mình, nói:
- Trong thân thích của nàng, Hỏa Phượng huyết mạch của ai có thể thuần túy giống nàng?
- Ca của ta.
Hùng Lệ Thiến đáp.
- Không, vẫn chưa hết, vẫn chưa hết…
Người giấy bắt đầu đi, bởi vì nó quá nhẹ cho nên bắt đầu lơ lửng.
- Đều là thân thích, cũng là một trong họ hàng gần, huyết mạch thể tương cận, đây là một tầng. Đều là Hỏa Phượng Linh thể, đương thời còn lại hai người sở hữu Hỏa Phượng Linh thể, đây là tầng thứ hai. Hắn đang đem huyết mạch của mình, phúc trạch của mình, Hỏa Phượng chi khí của mình truyền cho nàng… Vẫn không những thế, không chỉ thế, chiến trận lớn như vậy, một mình hắn không có khả năng làm được. Trên đời này cũng không có một người nào có thể làm được. Cho dù là Tàng Phu Tử chưa chết, ta thời đỉnh phong và Tàng Phu Tử cùng nhau liên thủ cũng không làm được đến mức này.
- Trừ khi, trừ khi, trừ khi…
- Trừ khi cái gì!!!
- Trừ khi có một nhóm Tàng Phu Tử và ta đứng ở phía sau cùng nhau phát lực. Cho nên, là bọn hắn, là bọn hắn xuất thủ. Đám chuột kia, đám chuột kia cuối cùng cả một ổ đều nhảy ra cả rồi! Hahahahaha, buồn cười, buồn cười cực kỳ. Một đám lão già cổ hủ trốn trong môn sống qua ngày như xác chết biết đi bây giờ lại suy bại tới mức đáng thương thế này, không dám ra tay với cha người ta, chỉ dám ra ta với khuê nữ nhà người ta sao? Thật sự là xấu hổ, xấu hổ tới mất cả nhà, hahahaha!!!
- Con gái ta sẽ thế nào?
Người giấy im lặng, nhìn Đại Nữu, nói:
- Bây giờ nàng bị sốt chỉ mới là bắt đầu, chứng minh thân thể nàng đang dung luyện hấp thu những phúc báo này. Nếu như chỉ dừng lại như vậy, nàng bị sốt một thời gian sau tự mình khôi phục, mà từ đó về sau, huyết mạch Hỏa Phượng càng tinh túy mạnh hơn, thiên phú trong tương lại cũng sẽ càng đáng sợ.
Thậm chí về mặt vận khí cũng sẽ có được che chở hơn người thường, ngay cả phiền phức như không có người kế tục cũng sẽ được xóa bỏ. Nhưng nếu như loại phúc báo này bị người cố ý châm dầu vào lửa. Nàng hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, có thể hấp thu dung nạp không nhiều, một khi đến tình trạng nàng không cách nào hấp thu tiếp được, thì… sẽ giống như quặng sắt trong lò rèn ở phố rèn ngoài thành vậy, sẽ tan biến!
Sau khi người giấy nói xong lại ngờ vực:
- Bọn hắn trả giá lớn như vậy, vì sao chỉ nhằm vào nàng, làm sao nỡ bỏ ra như vậy, chẳng lẽ Vương gia sẽ quan tâm một…
Nói tới đây người giấy ý thức được mẫu thân người ta chính là Vương phi đang ở trước mặt mình, dứt khoát im miệng. Mà Hùng Lệ Thiến cũng không hề tức giận, ngược lại là tay chân lạnh lẽo, lẩm bẩm nói:
- Vương gia hắn… sẽ quan tâm.
Nàng biết rõ, phu quân của mình để ý khuê nữ này cỡ nào.
- Cho nên, bọn hắn là muốn lấy nàng để uy hiếp Vương gia?
Người giấy đưa ra suy đoán. Không, đây gần như chính là đáp án. Bởi vì ai cũng biết rõ, bỏ ra cái giá lớn như vậy, không có khả năng đơn giản là muốn làm chết một đứa con gái của người ta. Vậy thì mục tiêu của mấy người này, có chăng cũng chỉ là một cái, đó chính là Vương gia.
Hùng Lệ Thiến hít sâu một hơi, lại nhìn con cái đang sốt nằm trên giường bệnh, lau lau khóe mắt của mình, nói:
- Người đâu, dựa theo lệnh của ta, viết một lá thư cho Vương gia, cứ nói Đại Nữu bị sốt có chút quỷ dị. Nhưng may thay được hai vị Thánh tăng của miếu Hồ Lô và một người giấy ra tay giúp đỡ, Đại Nữu đã khỏe mạnh lại như bình thường.
- Vâng, phu nhân.
Một tỳ nữ nhanh chóng viết, sau đó giao cho Hùng Lệ Thiến đóng dấu riêng, lại cất vào trong hộp.
- Gửi đi đi, dặn dò người đưa thư, phải ra roi thúc ngựa nhanh chóng gửi đến Vương gia.
- Vâng, nô tỳ đã rõ.
Tỳ nữ đang ôm hộp chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng ai biết lại bị một bóng người cao ngất cản đường.
Hùng Lệ Thiến cũng hơi ngạc nhiên nhìn sang, phát hiện người từ cổng đi tới là một người đội đấu bồng che phủ toàn thân thể.
Hùng Lệ Thiến vội vàng đứng dậy hành lễ:
- Ngài tới rồi, thế mà lại kinh động đến ngài.
Bóng người này đi vòng qua Hùng Lệ Thiến, vòng qua hai hòa thượng, lại vòng qua người giấy đi đến bên giường.
Đại Nữu hơi mở mắt ra, lẩm bẩm:
- Gia…gia…
Lúc này, xung quanh bóng người bắt đầu xuất hiện một luồng lệ khí đang nhanh chóng xung đột. Người giấy lui lại, hai hòa thượng theo bản năng kiềm chế mình dùng Phật pháp chống đỡ sát khí này.
- Nói… cho… hắn… tình hình thực tế…
Hùng Lệ Thiến im lặng không nói. Lúc trước đưa ra quyết định kia, thân làm mẫu thân, áp lực mà nàng chịu đựng là lớn nhất, đồng thời cũng là đau khổ nhất dày vò nhất. Nhưng nàng không muốn, nàng không muốn để trượng phu của mình biết rõ người ta đào hố còn nhảy vào đó.
Sa Thác Khuyết Thạch vươn tay bóp cổ của Hùng Lệ Thiến, nhấc cả người Hùng Lệ Thiến lên. Nhưng hắn lại nhanh chóng buông tay, Hùng Lệ Thiến rơi xuống, được tỳ nữ bên người đỡ dậy.
Rất hiển nhiên Sa Thác Khuyết Thạch đang dốc hết sức để mình suy nghĩ, cùng lúc đó cũng đang khắc chế bản năng của mình.
Dù sao hắn là một người chết, cũng đã chết rất lâu rồi. Tuy rằng biến thành cương thi, nhưng hắn và mình của năm ấy không giống nhau. Lúc bình thường ngủ say còn đỡ. Mà một khi thật sự muốn phải suy nghĩ, dẫn dắt, thân thể cương thi này theo bản năng tiến tới một bước mất khống chế, hắn đang điều hòa mâu thuẫn này.