Cái này rất khó, cũng rất đau đớn, nhưng hắn nhất định phải làm như vậy. Trước khi người đó chưa thành thân, trước khi chưa có con, rất nhiều đêm hắn sẽ đem rượu và đồ nhắm tới trước quan tài của mình nói chuyện với mình.
Đấu bồng trên đầu Sa Thác Khuyết Thạch run rẩy dưới sát khí dữ dội vỡ r, lộ ra gương mặt có hơi dữ tợn của hắn. Hắn nhìn Hùng Lệ Thiến, trầm giọng nói:
- Hắn… coi trọng…người… người nhà.
Sa Thác Khuyết Thạch trừng Hùng Lệ Thiến như muốn cắn người. Hùng Lệ Thiến gật nhắm mắt, gật gật đầu, vươn tay đánh đổ hộp trong tay tỳ nữ:
- Được.
…
- Ngươi làm tốt lắm.
- Đều là Vương gia dặn dò tốt.
Tạ Ngọc An rất cung kính trước mặt Trịnh Phàm.
- Bảo phụ thân ngươi chú ý giữ gìn sức jhoer, lần này đã vất vả cho hắn rồi.
- Gia phụ chắc chắn sẽ cảm kích mong nhớ của Vương gia.
- Ha ha.
- An xin cáo lui.
Tạ Ngọc An đứng dậy rời khỏi khoang tàu, khi đến chỗ boong tàu, có một thuyền nhỏ chờ đón hắn ở đây, trên mặt nước còn có thuyền khác đang vớt thi thể trên sông. Thi thể là lúc sáng sớm Ngân Giáp Vệ đến ám sát Nhiếp Chính Vương.
Phải, Càn Quốc đã mất, quan gia, đại thần đều đã quỳ xuống. Nhưng ai có thể ngờ đến thế mà vẫn còn một nhóm Ngân Giáp Vệ vẫn luôn chờ sau khi hành giá của Vương gia đến đất Sở, mai phục dưới mặt nước muốn ám sát.
Kết cục chắc chắn là cực kỳ thê thảm, không nói bên bờ ở ngoài, còn có binh mã Yến quân đang bảo vệ, ngay ở bên cạnh thuyền lớn của Vương gia còn có một đại đội cẩm y thân vệ bảo vệ.
Sáng sớm ám sát thậm chí không thể quấy rầy đến mộng đẹp của Vương gia.
Tạ Ngọc An lên thuyền, ảnh vệ chèo thuyền nói:
- Thiếu chủ, đáy biển còn có không ít đâu, là cột đá mai phục dưới đáy sông trước, có gần một nửa chết đuối dưới đáy sông.
- Ừ.
Tạ Ngọc An đáp một tiếng, lắc đầu nói:
- Châu chấu đá xe.
Ảnh vệ cười nói:
- Nhưng cũng là chỉ có như vậy mới có thể có cơ hội tới gần hơn một chút, nếu không thì đại quân ở vòng ngoài cũng đủ làm bọn hắn biến thành tro bụi trong giây lát. Người Yến thật sự lấy được thiên hạ, cũng muốn nắm thiên hạ rồi, ôi.
- Quen là được, không sợ ngươi cười, thiên lý câu của Tạ gia ta bây giờ nhìn thấy vị Vương gia này, vó ngựa đã phát run.
- Thiếu chủ, cái này cũng là chuyện thường, không mất mặt đâu, chúng ta mau quay về thôi, gia chủ còn đang chờ ngài đó.
- Ừ.
Tạ Ngọc An ngồi xuống, cha hắn đang đợi hắn, liên hợp các đại quý tộc đến Dĩnh Đô ép Sở Hoàng thoái vị.
Những điều kiện trước mắt này đã rất chín muồi, thậm chí Tạ Ngọc An đều nghi ngờ, dù là chính Nhiếp Chính Vương không đi Dĩnh Đô cũng sẽ không ảnh hưởng kết quả này.
Có lẽ là Nhiếp Chính Vương vì để ổn định nhỉ.
...
- Lão tử nuốt không trôi cơn tức này, phải tận mắt nhìn hắn thoái vị.
Trịnh Phàm nghiêng người dựa lên ghế, ngồi trước mặt hắn là Hạt Tử và Lương Trình. Vốn dĩ Trịnh Phàm muốn để Lương Trình tiếp tục ở lại đất Càn, nhưng Lương Trình tự mình muốn suất quân đi cùng theo trở lại.
Vở kịch diễn xong, còn hai ba con mèo nhỏ thừa lại giao cho bọn nhỏ giải quyết là được, Lương Trình cũng không giành niềm vui với đám trẻ.
Hạt Tử gật đầu:
- Sở Hoàng vừa thoái vị, Chư Hạ này thống nhất, coi như trên danh nghĩa là đã hoàn thành.
- Phải.
Trịnh Phàm duỗi eo, nói tiếp:
- Đánh trận xong rồi, tiếp theo phải bắt chuột, đám người trong môn kia cũng phải đào ra, miễn cho lại đi ra nhảy nhót.
- Vâng, thuộc hạ hiểu rõ.
Lúc này, Tứ Nương bưng mấy bát mì đi tới, cười nói:
- Phu quân, ăn cơm thôi.
Mà ở bên ngoài trên boong tàu, Phiền Lực đứng đó ngắm nhìn phong cảnh bờ sông, Kiếm Tỳ ngồi trên vai hắn, nhìn phong cảnh cao hơn một chút.
A Minh thì vẫn xách túi rượu không, bổ sung rượu cho mình từ trên thi thể của thích khách ở đó.
Tiết Ba ơ bên cạnh phụ trách dẫn người kiểm kê thi thể thích khách, vào lúc này lại lấy ra một phong thư, thư được dùng vải da bọc lại rất kỹ, tránh nước. Tiết Ba mở ra, liếc nhìn từ trên xuống, liếm liếm môi, sau đó đưa thư đặt trước mặt A Minh.
A Minh vốn đang lấy “rượu” có chút không kiên nhẫn nhìn cái này, nhưng sau khi xem xong thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng.
Lúc này Tiết Ba nói:
- Ngươi nói, nếu như ta giấu lá thư này đi sẽ ra sao?
A Minh nói:
- Ngươi sẽ không giấu.
- Từ góc độ lý trí tới nói ta hẳn là sẽ giấu.
A Minh ha hả một tiếng, nói:
- Người cũng đã chạy lên đến trên đầu ngươi phóng uế rồi, ngươi còn muốn giữ lý tính?
- Cũng phải.
- Còn nữa, ta cảm thấy người giử thư chắc chắn không biết một đợt này, phía sau còn có rất nhiều, bao gồm trong nhà, muốn ngăn cũng không ngăn được.
- Ừ.
Tiết Ba vẫy vẫy tay, ra lệnh:
- Đều kiểm tra hết một lượt mỗi thi thể.
- Rõ!
- Rõ!
Tiết Ba giơ tay gãi gãi, cười nói:
- Lão tử hưng phấn đến biến lớn rồi.
…
- Chủ thượng, đây là thư soát được từ trên người thích khách, gửi cho ngài, hơn một nửa thích khách đều có thư này trên người, nội dung giống nhau.
Trịnh Phàm đang ăn mì, ngẩng đầu nhìn Tiết Ba đi tới, không nhận. Lúc này Hạt Tử vươn tay lấy.
Quá trình bình thường trong Vương phủ, Hạt Tử xem thư, đây là truyền thống. Nhưng lần này Tiết Ba không đưa thư giao cho Hạt Tử. Mà mặc dù không mở ra nhìn, nhưng Hạt Tử đã đang “nhìn” rồi, ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc.
Trịnh Phàm buông đũa nhận thư mở ra, sau khi liếc nhìn xong lại để lên bàn, cầm đũa lên tiếp tục ăn mì. Tất cả mọi người đều yên lặng chờ chủ thượng, chờ chủ thượng ăn xong bát mì này.