Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2927: Tin dữ (2)

Hắn ăn xong mì, buông đũa xuống, cầm khăn được chuẩn bị bên cạnh bàn lau miệng, Trịnh Phàm nói:

- Tứ Nương, lần sau thịt thái có thể làm thanh đạm một chút, không phải trách tay nghề ngươi không tốt, mà là có thể vì ta lớn tuổi rồi nên khẩu vị nhạt đi.

- Vâng, phu… chủ thượng.

- Tam Nhi, lần sau phát hiện thích khách sớm giải quyết sớm nhanh hơn chút, ngươi biết sáng ra bị ồn tỉnh còn phải tiếp tục giả vờ ngủ khó chịu thế nào không?

- Vâng, chủ thượng, Tam Nhi đã rõ.

- A Trình, quân đội hai bên bờ ngươi bố trí lại một chút, lần sau không được để có cá lọt lưới nữa.

- Thuộc hạ đã rõ.

- A Minh, có thích khách tới, đầu tiên ngươi phải đứng bên cạnh ta chứ không phải chạy đi tìm máu uống trước. Ngươi không sợ ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao, ta chỉ là một Võ Phu tam phẩm nhỏ bé.

- Thuộc hạ, chú ý vào lần sau.

Phiền Lực bắt đầu vò đầu.

- Hạt Tử, ngươi vừa xem xong thì nên đọc cho ta trước, nhìn xem, trễ bữa cơm rồi thấy không.

- Là sơ sót của thuộc hạ.

Phiền Lực bắt đầu vò đầu mạnh hơn.

- A Lực, đứng sang bên cạnh đi, ngươi cản ánh sáng.

- Vâng!

A Lực dịch sang bên cạnh, để ánh sáng xuyên qua khoang tàu chiếu lên trên mặt chủ thượng, sáng tối không đều.

Trịnh Phàm hài lòng gật gật đầu mỉm cười, nhưng sau đó ánh mắt dần dần trở nên âm trầm.

- Muốn chết.

- Muốn chết.

Hai chữ này vừa được nói ra, Lương Trình, Hạt Tử, A Minh, Tiết Tam, Phiền Lực, Tứ Nương… tất cả mọi người đều thu lại vẻ lười biếng hoặc bất cần đời trong ngày thường, ánh mắt bắt đầu trở nên nghiêm túc.

Vào lúc này ngay cả viên đá hồng sắc đặt trên bàn cũng lắc lư mấy cái rồi lập tức đứng yên. Một loại không khí vừa quen vừa lạ bắt đầu dần dần tràn khắp khoang thuyền.

Quen thuộc là bởi vì vốn nên là như vậy, từ rất lâu về trước, khi ra ngoài làm chuyện gì đều phải cả đám người cùng nhau đi.

Khi đó mọi người còn rất yếu, bất kể là món tiền đầu tiên hay là bậc thang đầu tiên đều cần tất cả mọi người được ăn cả ngã về không cố gắng tranh giành mới có thể vồ được một cơ hội nhỏ bé như vậy.

Lạ lẫm là bởi vì đã rất lâu rất lâu vẫn chưa gặp được loại tình hình đặc biệt này.

Bọn họ đã không cần xuất thủ, có nhiều lúc chỉ cần phất tay là sẽ có rất rất nhiều người làm xong sự tình thay mình.

Có lúc ra tay thì lộ vẻ vô cùng nhàm chán tìm chút niềm vui, không thể xem là thật, càng đừng nói tới nghiêm túc.

Cũng vì vậy, lần này có đôi phần tìm lại dư vị. Không có bàn bạc, không có nghiên cứu, không có cân nhắc chọn lựa, bởi vì đã định trước.

Hơn mười năm gió sương dường như đã che phủ mảnh đất này biến thành một màu sắc khác, chỉ khi nào lú quét trút xuống, thứ nguyên thủy nhất, mãi mãi vẫn là bản chân.

Trịnh Phàm từ từ đứng dậy, ai cũng biết hiện giờ hắn rất phẫn nộ, bởi vì đã động chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn, nhưng trên mặt hắn lại không có quá nhiều dao động cảm xúc.

Năm đó chủ thượng vừa thức tỉnh trong thành Hổ Đầu, bề ngoài phải làm đủ ám chỉ tâm lý cho mình trước mới có thể không rớt giá trước mặt các Ma Vương, phải cố ý suy đoán.

Hiện nay đã không cần phải cố ý ngụy trang che đậy nữa, vui giận không lộ, càng là lúc như thế này càng bình tĩnh đã trở thành một chuyện nhỏ nhặt đương nhiên đối với hắn rồi.

- Nếu người ta đã chủ động tìm tới cửa vậy thì chúng ta đưa tiễn bọn hắn... cùng nhau lên đường thôi.

Một giây sau, các Ma Vương đều quỳ một gối xuống đồng thanh nói:

- Thuộc hạ tuân lệnh!

...

Bách tính trong ngoài Dĩnh Đô đều cho rằng Hoàng đế của bọn họ đang an dưỡng trong cung hoặc là đang phí hoài khoảng thời gian cuối cùng thuộc vì Hoàng đế, mà tướng sĩ Yến quân thì lại cho rằng Vương gia của bọn họ bây giờ vẫn đang ở trên thuyền xuôi theo đường sông xuất phát về phía quậnDương.

Nhưng Hoàng đế Sở Quốc đã không còn ở Dĩnh Đô. Và Vương gia Đại Yến tuy rằng bây giờ vẫn còn ở trên thuyền nhưng rất nhanh cũng sẽ rời đi.

...

- Trước kia ta cảm thấy ngươi rất ngu xuẩn, những ngày qua ta đã thay đổi cách nhìn với ngươi. Nhưng bây giờ ta lại một lần nữa cảm thấy ngươi rất ngu xuẩn.

Trịnh Lâm đứng trước mặt phụ thân mình, ánh mắt hơi nặng nề.

Dung mạo của hắn giống với mẫu thân hơn một tí, nhưng mà trên vẻ mặt lại giống cha mình y hệt.

Trịnh Phàm đã thay đổi mãng bào, không mặc giáp mà mặc một bộ thường phục màu đen. Tứ Nương đứng ở phía sau đang giúp hắn tỉa tóc.

Dưới tình hình có mẫu thân mình ngay đây mà Trịnh Lâm dám nói những lời này với phụ thân mình cũng đủ thấy cơn phẫn nộ hiện giờ của hắn.

Song lần này Tứ Nương cũng không vội dùng gia pháp hầu hạ hắn.

Trịnh Phàm nói:

- Bây giờ ngươi còn nhỏ, mang ngươi đi cũng không có tác dụng lớn.

Trịnh Lâm chỉ ấn ký trên mi tâm mình hét:

- Chỉ cần giải phong ấn hoàn toàn, ta sẽ không phải là một gánh nặng!

- Ngộ nhỡ xảy ra tình huống xấu nhất, gia nghiệp lớn như vậy cũng phải có người kế thừa. Vương vị này cũng phải có người tiếp tục tọa hạ.

Trịnh Lâm hỏi:

- Ngươi tiếc nó sao?

Trịnh Phàm gật đầu:

- Rốt cuộc là gia sản đã cực khổ tích lũy, làm sao có thể thật sự không quan tâm?

- Cho nên ngươi có thể vứt bỏ hết tất cả, sảng khoái nhanh chóng đi tiêu sái, mà ta chỉ có thể tiếp tục ở lại nơi này kế thừa gia nghiệp của ngươi?

- Nói không để ý là giả, nhưng nói cố ý không mang ngươi theo để ngươi kế thừa gia nghiệp cũng không hẳn.

- Ý gì?

- Thư trong nhà gửi đến người cũng xem rồi, tình hình của tỷ tỷ ngươi ngươi cũng biết rõ. Trước mặt không chặn đường chết là sợ ta dứt khoát không đi vào. Bởi vì bọn hắn biết với thủ đoạn thông thường đánh chính diện bọn hắn không có cơ hội cũng không có khả năng thắng được ta. Cho nên chỉ có thể dùng thủ đoạn bỉ ổi này ép Vương gia có trăm vạn đại quân dưới trướng chọn ra cách làm chỉ có hiệp khách giang hồ mới làm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!