Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2928: Phải, ta có

- Lần này đi chỉ có hai kết quả. Một là chúng ta quay lại, hai là chúng ta không quay về. Nếu như chúng ta quay về thì mọi người đều vui, ca hát nhảy múa. Nếu như chúng ta không quay về, ngươi, con trai, ngươi phải báo thù, cho cha ngươi, mẹ ngươi, những cha nuôi của ngươi và tỷ tỷ của ngươi, báo thù cho tất cả mọi người.

Trịnh Phàm nhìn con trai mình, lấy ra một cây chủy thủ từ bên người ném tới trước mặt con trai, nói:

- Lần này không đem ngươi theo không phải là muốn cho ngươi an toàn,thật ra trong lòng cha ngươi không thích nhất chính là loại tiết mục thế này. Dù sao ai có thể từ chối cả gia đình sum vầy đầy đủ chứ? Nhưng vấn đề là ta không cam tâm, không phải ta không cam tâm mình tuyệt hậu, mà là không cam tâm lỡ như ta thua, kẻ địch của ta vẫn còn có thể tiếp tục nhảy nhót.

- Dù sao cũng phải để lại một người, thế nào cũng phải để lại một chuẩn bị phía sai, dù sao cũng phải để lại một cơ hội, để hoàn toàn chặt đuôi của bọn chúng.

- Con trai, ngươi tiếp tục ngồi trên thuyền, sau khi vào sâu đất Sở đội ngũ sẽ đổi đường. Nếu như cha ngươi không quay về được, ngươi phải kế thừa vương vị của ta. Cụ thể phải làm thế nào, cụ thể nên làm sao, mấy năm nay cha nuôi Hạt Tử của ngươi chắc chắn đã dạy dỗ ngươi không ít. Cơ nghiệp của chúng ta to lớn như vậy còn đây này, đủ để ngươi hành động.

Trịnh Lâm hỏi:

- Nhưng ta phải báo thù ai, ta lại có thể tìm ai báo thù?

- Tùy ngươi thôi.

- Tùy ta? Ngươi không sợ ta...

- Nếu như ta đi rồi, mặc kệ hồng thủy ngập trời, con trai ngươi vui là được. Cây chủy thủ này ý là ngươi vui xong rồi, báo được thù cho ta rồi, ngươi cảm thấy không còn ý nghĩa gì nữa muốn cắt cổ thì dùng cái này.

Trịnh Lâm nghiến răng không nói lời nào.

- Nghe rõ chưa?

Trịnh Lâm gật gật đầu, sau đó lùi lại hai bước, rất nghiêm túc mà quỳ xuống, dập đầu ba cái cho Trịnh Phàm và mẹ mình.

Trịnh Phàm cười nói:

- Đừng như thế, cha ngươi không quen.

- Cái dập đầu thứ nhất là thay tỷ tỷ dập đầu cho ngươi. Cái thứ hai là ta làm nhi tử dập cho ngươi, mặc kệ ngươi là người thế nào, về mặt đảm đương vai trò làm cha ngươi chưa từng thiếu sót, mặc kệ là quá khứ hay hiện tại đều như vậy.

Hiếm khi nhìn thấy con trai “nghiêm túc” như vậy, Trịnh Phàm cũng vô thức ngồi ngay ngắn lên, chủ động hỏi:

- Còn cái thứ ba thì sao?

- Không biết.

- Không biết?

- Đúng vậy, cho nên dập thêm cho ngươi một cái, ngươi thiếu ta một cái, chờ ngươi mang mẹ và các cha nuôi về, ngươi lại dập đầu lại cho ta.

- Súc sinh.

Trịnh Phàm đạp một đạp, Trịnh Lâm bị đạp lăn trên đất hai cái, sau khi đứng dậy vỗ vỗ quần áo, cuối cùng liếc nhìn Trịnh Phàm và Tứ Nương, nói:

- Họ Trịnh, ngươi hoặc là không sinh ta, nếu ngươi đã muốn sinh thì có thể sinh sớm hơn mười năm không? Nếu như vậy chuyện hôm nay một mình ta đi là được, ngươi cũng bớt chuyện.

Ánh mắt của Trịnh Phàm rơi lên trên viên đá hồng sắc phí trước.

ầy, nó không lắc lư. Nhìn xem, nó chột dạ rồi.

Trịnh Lâm đi ra rời khỏi khoang thuyền.

Trịnh Phàm nắm tay nữ nhân đằng sau nói:

- Con trai chúng ta vẫn không tệ, không phí công sinh ra nuôi dưỡng.

Tứ Nương cười nói:

- Nếu như người trúng chiêu không phải Đại Nữu mà là nó thì tốt rồi.

Trịnh Phàm trầm ngâm một lúc như đang so sánh, nói:

- Cũng phải.

...

Sắc trời dần tối, đội tàu vẫn tiến về trước, hộ quân hai bên bờ cũng đi tới. Trịnh Phàm đi lên boong tàu duỗi lưng, hít thở không khí.

- Lần này tại sao không tới tìm ta?

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Trịnh Phàm, tiếp đó là bóng dáng màu trắng quen thuộc.

- Ta vẫn luôn ở trong khoang thuyền chờ ngươi, nhưng lần này ngươi lại không đến.

Qua nhiều năm như vậy, KiếmThánh đã quen với việc mỗi lần người trước mắt này muốn ra ngoài đều phải đến nhà hắn mời hắn. Mới đầu là một chuyện tính một phần thù lao, nhát định phải vòng vo. Sau này dần dần không mặc cả, mà tích đó. Sau đó nữa cũng chẳng muốn phí công đi tính nợ.

- Lão Ngu à.

Kiếm Thánh dường như dự đoán được gì.

- Ngươi sẽ không nói lần này không cần ta cùng đi theo chứ?

Nhưng nguyên nhân là vì, đường đường là Kiếm Thánh đất Tấn, trong lòng bắt đầu có chút tức giận.

- Lão Ngu à, yêu cầu của bọn chúng là không được mang theo quân đội.

- Nhưng ngươi cũng không định mang quân đội theo.

- Nhưng ai bảo lão Ngu ngươi nổi tiếng chứ? Ngươi nhìn xem, một Vương gia có thể dựa vào cắn thuốc leo lên tới tam phẩm ngày thường đều được một đại quân bảo vệ nghiêm cẩn, lại mang theo vài hộ vệ tứ phẩm đến nơi bọn chúng đã hẹn cũng không tính là quá đáng, đúng không? Bọn chúng hẳn là cũng có thể chấp nhận. Mà Lão Ngu ngươi không được liệt vào hàng ngũ này. Tuy rằng chúng ta gọi đám trong môn kia là lũ chuột, nhưng đãm chuột đó mũi rất linh. Chúng ta có che giấu tốt thế nào, đi vào đó cũng sẽ bị bọn chúng biết được. Cho nên lần này, Lão Ngu ngươi nghỉ ngơi một chút đi.

Kiếm Thánh nói:

- Bọn chúng có không ít người, ta cảm thấy sẽ không để ý nhiều thêm ta đâu.

Trịnh Phàm nhún vai:

- Ai có thể đảm bảo được chứ? Lỡ như bọn chúng vừa thấy Ngu Hóa Bình ngươi cũng đi theo ta tới, dưới cơn tức giận trực tiếp giết con tin luôn thì phải làm sao?

Kiếm Thánh nghiền ngẫm cái từ giết con tin này, nahnh chóng hiểu ra.

- Nhưng ta cảm thấy đây không phải là lý do thật sự của ngươi, ngươi đang gạt ta, qua quýt với ta.

- Ta không có.

- Ngươi có.

- Phải ta có.

- Biết rõ trong núi có hổ vẫn đi vào núi, nếu đã đi vì sao không mang theo lưỡi dao?

- Ha ha ha.. hahaha...

Trịnh Phàm bật cười, cười hồi lâu, Kiếm Thánh không quấy rầy hắn, đợi mãi đến khi hắn cười xong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!