Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2930: Chủ thượng, ma vương

Tửu Ông gật đầu:

- Ngài nói phải.

Nam tử hoàng bào vỗ vỗ tay một cách bất đắc dĩ, nói:

- Thậm chí có khả năng nguyên nhân thúc hắn đến cứu con gái hắn cũng không phải là quan trọng, mà là tức giận, tức giận một đám chuột trốn trong hang không dám ló ra ngoài sáng thế mà thật sự vươn móng vuốt đụng vào người nhà mà hắn xem trọng. Này làm sao có thể nhịn? Trước mắt, người có thể chạy tới chính là vì tìm ta tính sổ, hơn nữa còn thừa lúc đám chuột chúng ta đều tụ họp ở đây, vừa khéo bớt thêm chuyện không phải sao?

- Chúng ta còn ở đây lo lắng người ta có thể chịu cắn câu này không, người ta lo lắng hơn chúng ta không đợi được mà tan đàn xẻ nghé trước hay không.

Tửu Ông thì nghi ngờ:

- Không thể nào đâu?

Nam tử hoàng bào hỏi ngược lại:

- Sao lại không thể?

- Hắn dẫn quân đội đến chúng ta chạy trước thôi, nếu như hắn không dẫn quân đội đến thì có thể làm được sóng to gió lớn gì chứ? Cho dù mang mấy cao thủ đi theo...

Tửu Ông xoay người nhìn xung quanh trại, nơi này có không ít người mặc hắc bào. Tuy nói một nửa là Luyện Khí Sĩ nhưng Võ giả, Kiếm khách cũng không ít. Cao thủ tam phẩm ở nơi đây chỉ là nhập môn.

Nhìn Nhị phẩm chi cảnh cũng không ít, mặc dù kiêng kỵ rất nhiều nhưng chỉ cần có thể không quan tâm gì cả thì vẫn rất đáng sợ.

Nam tử hoàng bào đưa tay cướp lấy bầu rượu trong tay Tửu Ông, tháo nắp ra nâng lên uống một ngụm, lau lau môi nói:

- Ta chắc chắn, rất nhiều người từng nghĩ giống như ngươi. Sau đó người ta từng bước diệt quốc phong vương. Mà những người từng có cùng suy nghĩ giống như ngươi cũng đã bị hắn giẫm dưới chân từ lâu, biến thành từng bộ xương trải đường.

Sở Hoàng nói:

- Nếu đã bi quan như vậy vì sao ngươi còn muốn tới đây?

Nam tử hoàng bào gãi mặt thật mạnh, nói:

- Đã nói rồi, mộng đẹp biến thành ác mộng, thật ra ta mới là người không có lựa chọn thật sự. Bệ hạ à, ngài có biết rằng càng cảm thấy nơi này ổn định, hắn dám đến thì dám đè chết hắn, trong lòng ta ngược lại càng không nỡ. Tâm trạng này có thể là giống với ngài và Sở Quốc lúc trước, giống với Triệu Mục Câu và Càn Quốc trước kia. Cũng không kém lắm, càng đi xuống thì hi vọng càng xa vời vợi, chẳng bằng dứt khoát tìm một cách sảng khoái.

Lúc này, bốn phía trại, mỗi góc đều có một nhóm Luyện Khí Sĩ bắt đầu mạnh mẽ chống đỡ trận pháp. Khí tức khủng bố bắt đầu ngưng tụ.

Trên bầu trời giống như có một cái lồng đang bị cưỡng ép lôi ra từ từ hạ xuống bên dưới vị trí của tòa trại này.

Sở Hoàng nhìn một màn trước mắt, nói:

- Tứ Phương Đại Trận?

- Ánh mắt bệ hạ thật tinh.

Nam tử hoàng bào chỉ kên trời giới thiệu:

- Chúng ta thu thập khí vận Cổ Hạ của đất Tấn, đất Sở, đất Càn, hội tụ thành Tứ Phương đại trận này. Người ngoài vào trận cảnh giới sẽ bị áp chế, giống như cá mắc lưới chắp cánh cũng khó thoát.

Sở Hoàng đã có thể thu phục Hỏa Phượng chi linh, hiển nhiên có nghiên cứu đối với phương diện này. Hơn nữa, Hùng thị liên hệ với người Vu từ lâu, người Vu làm quan trong triều sớm hơn Lý Tầm Đạo của Càn Quốc nhiều.

Tửu Ông nói:

- Tạm không nhắc tới vị Nhiếp Chính Vương kia rốt cuộc có tới hay không, nếu như hắn thật sự tới, chỉ cần đi vào tòa đại trận này thì hắn sẽ không ra được, tiếp đó chúng ta thu lưới.

- Há, quốc vận Đại Sở ta đã suy bại, quốc vận Càn Quốc đã sụp đổ, quốc vận Tấn Quốc đã sớm lặng yên, khí vận Cổ Hạ chỉ còn lập lờ. Chư Hạ hiện giờ chỉ có khí vận Yến mạnh nhất. Hắn là Nhiếp Chính Vương Yến Quốc, trên mặt pháp lý gần như là Hoàng đế, thậm chí đủ để ngang hàng cùng Hoàng đế. Người ta chỉ cần đứng đó, chịu ảnh hưởng của đại trận, khí vận Yến Quốc tất sẽ nhập thân. Các ngươi lấy bốn cái khí vận què quặt này để lập đại trận, chỉ sợ trong giây lát đã bị phá tan sạch sẽ.

Nam tử hoàng bào gật đầu đáp:

- Bệ hạ anh minh, năm đó Tàng Phu Tử chém long mạch, e rằng chỉ để xác minh một việc. Đó chính là quốc vận chỉ là một thứ nhỏ nhoi trên quốc thế. Quốc thế phát triển không ngừng, quốc vận đương nhiên sẽ đi theo sát, chém không đứt, kéo không nát.

- Ừm, Tứ Phương Đại Trận này quả thật có hơi yếu, dù sao bốn cái gom lại cũng không đủ để coho Tỳ Hưu kia nhét kẽ răng. Nhưng mà Nhiếp Chính Vương hắn rốt cuộc không có xưng đế mà đúng không? Không có thay thế, cũng không tự lập môn hộ, cho nên khí vận Yến Quốc này vẫn nắm trong tay thiên tử Yến Quốc như cũ. Bệ hạ, ngài nói xem nếu như vị thiên tử Yến Quốc kia hắn không cho mượng thì sao?

...

Yến kinh, hoàng cung.

Cơ Thành Quyết mới vừa từ đất Càn quay về thành Yến Đô, hất long bào ngồi lên ghế.

Thời tiết sắp vào đông, mà Yến Quốc ở phía bắc Chư Hạ mùa đông đến sớm hơn. Trong điện không đốt chậu than, hơi lạnh đã ngấm vào người đôi chút.

Nữ nhân bạch y đẫy đà kia vẫn quỳ rạp ở dưới, chẳng qua trên thân giống như bị đeo gông xiêng.

Nhưng mà đúng lúc này, một trận tiếng bước chân rầm rầm truyền đến, trước người Hoàng đế là Ngụy Trung Hà và vị thái giảm nhỏ mặc áo bào đỏ kia, trên cung điện còn có một đám cường giả Mật Thám Ti và hoạn quan hồng bào nội cung.

Nơi này là Thái gia trong cung từng ở, cho nên vẫn rất yên tĩnh không có người ngoài.

Tiếng bước chân nặng nề càng ngày càng gần. Cuối cùng, một con Tỳ Hưu khổng lồ trên người bốc cháy từ từ bước vào từ chỗ cửa lớn.

Dựa theo Đại Yến chinh chiến khắp nơi nhất thống gần như đã hoàn thành, quốc thế và quốc vận Đại Yến cũng theo đó mà từ từ tăng lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!