Hư thối tàn tạ trên thân lão Tỳ Hưu chi linh ngày xưa, bây giờ không chỉ khôi phục thân hình, vết thương phục hồi như cũ, khí tức quanh thân đã có uy áp của Thần thú bễ nghễ tứ phương hơn.
Nó từ từ đi đến trước mặt Hoàng đế, từ tốn ngẩng đầu, đôi mắt uy nghiêm nhìn thẳng, giọng nói quanh quẩn trong điện:
- Chỉ cần ngươi cái gì cũng không làm, Cơ thị sẽ vững chắc giữ thiên hạ này!
Nghe được lời này, Hoàng đế ngồi trên ghế hất long bào, thân người hơi dựa về sau, trên mặt lộ ra nụ cười sâu xa, thật lâu sau khẽ nói:
- À...
Lão Tỳ Hưu vẫn đứng chính giữa đại điện, khí tức tỏa ra từ trên người nó đủ để tầm nhìn xung quanh sinh ra chút cảm giác vặn vẹo.
Sự tồn tại của nó nằm giữa khoảng linh và thực thể.
Yến Quốc bảo tồn và kéo dài Tỳ Hưu tốt hơn Sở Quốc trước đó nhiều, nếu không thì Tỳ Hưu và Tỳ Thú của Đại Yến làm thế nào bồi dưỡng ra được?
Rất lâu trước kia Tỳ Hưu đã trở thành một trong đồ đằng của Đại Yến, cũng đã kết hợp bản thân và quốc vận của Đại Yến. Nương theo Đại Yến thôn tính thiên hạ mở rộng lãnh thổ, ba đại quốc khác lần lượt diệt quốc sụp đổ, dưới thời điểm Đại Yến sắp bình định thiên hạ, quốc vận đã có dấu hiện tràn đầy cũng đã tiến vào bên trong cơ thể Tỳ Hưu này, khiến nó có thể lần nữa tản ra sinh cơ.
Nữ tử bạch y tên “Linh” này từ sau khi vào Ngự Thú giám, sở dĩ có thể thoắt cái bồi dưỡng ra nhiều Tỳ Hưu như vậy hiển nhiên là ngoài nhân tố chính xác riêng biệt ra thì nguyên nhân chính vẫn là Tỳ Hưu chi linh này sao khi được quốc vận tẩm bổ khỏe mạnh tất nhiên sẽ thực hiện được.
Hoàng đế vẫn ngồi đó, dường như hắn đang suy ngẫm, đang lưỡng lự, lại như thể rõ rành rành là lười nhác đưa ra bất cứ ý kiến gì. Ngụy công công và thái giám hồng bào tiếp tục yên lặng đứng đó, bên trên đại điện một nhóm cao thủ Mật Điệp Ti cùng với hoạn quan hồng bào cũng nín thở chờ.
Nơi này, là Yến kinh, là hoàng cung, nơi này là thiên tử đang ở. Hoàng đế ở đây, có quyền uy chí cao vô thượng.
Sau một thời gian trầm mặc thật dài, lão Tỳ Hưu mở miệng nói:
- Xem như ngươi đồng ý.
Lão Tỳ Hưu xoay người chuẩn bị rời đi.
Hoàng đế không gọi nó, vẫn không có bất kỳ câu trả lời nào. Lão Tỳ Hưu đi tới cửa, bên ngoài bắt đầu mưa.
Chẳng qua nước mưa và ngọn lửa trên người lão Tỳ Hưu không hề có xung đột, hai bên rất tự nhiên hòa vào nhau, cái gọi là như nước với lửa không tồn tại ở đây.
Lão Tỳ Hưu dừng bước quay đầu lại, đôi mắt to lớn uy nghiêm lại nhìn về phía Hoàng đế ngồi trên cao lần nữa.
Ngày lo tang ma cho tiên hoàng, bởi vì Tiết Tam mân mê mở ra cấm chế của đan lô màu đen kia khiến cho Tỳ Hưu chi linh lúc ấy đã tuổi già suy yếu có thể thoát ra một thời gian ngắn, đến trước Tự Linh điện, xem như đích thân đưa tiễn tiên hoàng.
Cũng từng nói, khi thân thể của tiên đế không còn chống đỡ được đại nạn sắp tới, nó đã từng chủ động đưa ra có thể tục mệnh cho hắn nhưng lại bị tiên đế từ chối.
Những đời Yến hoàng khác không có cơ hội này. Duy có tiên đế có thể khiến Tỳ Hưu chi linh này chủ động. Bây giờ, trong mắt lão Tỳ Hưu này, bị Hoàng đế trước mặt này, nơi giữa đầu mày có đến bảy tám phần tương tự với tiên đế, nhưng ở những mặt khác lại thiếu đi một phần đặc thù của tiên đế.
Nó không nói lên được cụ thể là gì, có lẽ mặc dù niên đại xa xưa, bối phận càng là cách một khoảng trời, nhưng khi đối mặt với tiên đế dĩ nhiên vẫn nâng cao cơ thể, ngẩng cao đầu, nhưng tiên đế liếc mắt nhìn nó lập tức có một cảm giác sợ hãi khi gặp thiên tử.
Chẳng qua trên người vị Hoàng đế trước mắt này, nó không sinh ra cảm xúc tương tự.
Nhưng nếu nói vì vậy mà khinh thường thì hình như cũng không có.
Bởi vì nó đã “dặn dò” xong rồi, theo lý mà nói nó nên quay về, đến dưới đan lô kia tiếp tục nằm đó, nhưng hết lần này đến lần khác nó lại dừng bước.
Không những quay đầu mà còn xoay người đến trước mặt vị Hoàng đế kia lần nữa.
Lãi Tỳ Hưu lại hỏi lần nữa:
- Biết chưa?
Nói thêm mang ý nghĩa không chắc. So với khi ở trước mặt tiên đế, mình cảm nhận được sợ hãi đến từ trong đáy lòng, loại cảm giác phẫn nộ này. Khi đối mặt với vị Hoàng đế này, không có cảm giác sợ hãi, nhưng cái cảm giác vị Hoàng đế này giấu kín nội tâm của mình thật sâu lại cũng khiến nó không nắm chắc.
Vào lúc ngươi không cách nào nhìn thấu được hắn, rất có khả năng hắn đã nhìn thấu ngươi.
Tỳ Hưu không phải người, trong những năm tháng thật lâu của quá khứ, nó vẫn ở trong trạng thái nửa nát nửa loạn. Đáng tiếc vị Hoàng đế Diêu Tử Chiêm kia được mang về Yến kinh lúc này không thể có tư cách xuất hiện ở đây. Nếu không với sự săn sóc và hòa nhã của Diêu sư tất nhiên có thể tinh tế giải thích nghi hoặc.
Tiên đế là vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất dám nghĩ dám làm khuếch trương, khai trừ tệ nạn lâu dài, phá vỡ bình chướng, bổ núi phá sông vì Đại Yến.
Bấy giờ mới có Nam Bắc nhị vương, đông diệt Tam Tấn tây bình Vương Đình Chi.
Đương kim Thánh thượng thì là vị vua giỏi kinh lược, trong bụng đầy chủ ý lặng lẽ không tiếng động tính toán cả thiên hạ.
Tuy nói mấy trận ác chiến đều là do Nhiếp Chính Vương chủ lực dẫn quân Đông Tấn đánh, nhưng có lần nào không có triều đình đứng sau hỗ trợ mấy chục vạn đại quân cùng lượng lớn hậu cần bảo vệ không ngừng nghỉ?
Khi đối mặt với một hùng chủ, ngươi biết rõ hắn đang nghĩ gì, cũng biết rõ hắn muốn làm gì, nhưng ngươi vẫn cảm thấy e ngại vì suy nghĩ và hành động của hắn.
Khi đối mặt với anh chủ, ngươi không biết hắn đang nghĩ gì, cũng không biết hắn muốn làm gì, nhưng ngươi mơ hồ có một loại cảm giác mình đã biến thành một quân cờ, đã bị hắn nắm trong tay hoặc đã bị đặt vào vị trí nào đó trên bàn cờ từ lâu.
Tỳ Hưu chi linh lặp lại làm Hoàng đế phát ra tiếng cười nhỏ rất rõ:
- Hahaha…
Lão Tỳ Hưu cứ như vậy mà nhìn hắn chòng chọc. Sự quật cường thuộc về nó khiến nó không thể cúi đầu, nhiều năm như vậy, nó tận măt nhìn thấy bao nhiêu đời dế vương Đại Yến đăng cơ trong tòa hoàng cung này, băng hà, tận mắt nhìn cả một đời của bọn họ.