- Trẫm có thể phân phó, trong nội các phải để trống một cái ghế, cũng bái bài vị bên trên, viết… Tỳ Hưu.
Trong giọng nói của Hoàng đế mang theo ý trào phúng cực kỳ rõ ràng.
- Hoàng đế, ngươi cho rằng ta đang dạy ngươi làm việc?
Hoàng đế khẽ nghiêng người, xòe tay ra nói:
- Nếu không thì sao?
Lão Tỳ Hưu lại lần nữa ngẩng cao đầu lên, nói:
- Là liệt tổ liệt tông Cơ thị của ngươi đang dạy ngươi làm việc.
- Ha ha ha…
Hoàng đế lại cười, từ xưa đến nay, thần tử bên dưới vì sao thích kìm hãm đối phó thiên tử, vũ khí thường dùng nhất chính là “Tổ tông gia pháp”.
Đương nhiên, thứ này dùng trên người Hoàng đế ở thế yếu rất hữu dụng. Nhưng vấn đề là ở trước mặt hùng chủ hoặc anh chủ, bọn hắn thường tự nhịn mình là minh chủ khai sáng hậu thế, bọn hắn cho rằng mình mới là quân vương chế định tổ tông gia pháp cho hậu thế, ;làm sao lại có thể bị cái chiêu này quấn chân?
Lần này Hoàng đế xòe cả hai tay, hỏi:
- Ở đâu chứ?
Lão Tỳ Hưu lộ ra nụ cười, nó không cười, nhưng sự thay đổi về mặt cảm xác lại rất rõ ràng.
- Ta, dẫn ngươi đi gặp bọn hắn.
- Được.
Cuối cùng Hoàng đế đứng lên, hắn sải bước chân đi xuống dưới.
Ngụy công công và thái giám hồng bào phía trước theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng khi Hoàng đế từ từ đi tới, hai vị hoạn quan đương thời có tu vi cao nhất ở trong Yến cung chỉ có thể yên lặng lùi lại.
Khí thế thôn tính Chư Hạ của Đại Yến đã thành, đưa mắt nhìn khắp thiên hạ chỉ có Đại Yến có thể xưng là thiên tử.
Trong quá trình này đương nhiên có Nhiếp Chính Vương nam chinh bắc chiến, vòng sáng đệ nhất nhân trong quân đội đang không ngừng tăng lên, chẳng lẽ thiên tử Đại Yến sắp trở thành chủ nhân Chư Hạ có thể không tăng?
Tám trăm năm trước có Đại Hạ, tám trăm năm sau hắn sẽ vị Hoàng đế đầu tiên lại lần nữa thống nhất thiên hạ.
Hoàng đế nghìn đời, Hoàng đế nghìn đời còn sống sờ sờ, loại uy nghiêm này, khí phách này, thần tử ngoài triều còn không dám có một tí ý nghĩa trái lệnh vua, càng đừng nói tới những tôi tớ này.
Một màn tiếp theo xảy ra trong hoàng cung có vẻ hơi… quỷ dị quá mức.
Một Tỳ Hưu đi phía trước, một vị Hoàng đế mặc long bào đi phía sau. Xung quanh thì có đám hoạn quan hồng bào đi theo.
Cũng may cung điện này từ sau khi Thái gia qua đời gần như trở thành cấm địa, cho nên mọi chuyện xảy ra hôm nay cũng đã được định trước rằng sẽ trở thành một bí ẩn trong nội cung hoàng cung Đại Yến.
Thiên tử và Tỳ Hưu đi về trước, Ngụy công công đích thân dọn đường phía trước, cho lui chuyện vặt xung quanh, không cho phếp bất cứ thái giám cung nữ nào tới gần.
Cuối cùng, Tỳ Hưu dừng lại trước một tòa lầu khác.
Nói chính xác, Thái Miếu Cơ gia Đại Yến vốn là cung điện cách rất gần đan lô kia. Thân hình to lớn của Tỳ Hưu dừng trước cổng. Cơ Thành Quyết từng bước đi tới, trong lúc đi lên bậc thang, giọng nói của lão Tỳ Hưu không ngừng vang lên:
- Ngươi không thể giết hắn, giết hắn, Đại Yến sẽ nội loạn.
- Nhưng ngươi có thể nhìn, nhìn hắn tự mình đi tìm chết.
- Chỉ cần hắn có thể chết một cách bình thường, người trong thiên hạ sẽ không thể nói được lời nào, thuộc hạ của hắn đương nhiên cũng sẽ không thể nói gì.
- Hắn chết rồi, thuộc hạ của hắn ắt sẽ xảy ra nhiễu loạn, thiên hạ vừa mới đánh được này cũng sẽ xảy ra loạn lạc.
- Nhưng đây không phải là vấn đề, chẳng qua ngươi lại tốn thêm mấy năm, một lần nữa chấn chỉnh thiên hạ này.
- Những kẻ kia muốn hắn chết, là bởi vì nếu như hắn còn sống thì bọn hắn sẽ không có chút cơ hội sống nào.
- Chúng ta nhìn hắn chết là bởi vì cho dù hắn chết rồi, những con chuột kia cũng sẽ không nhảy nhót được trước mặt Đại Yến.
- Ngươi có năng lực như vậy, Đại Yến cũng có năng lực thế này cũng trông chừng được thiên hạ này.
- Mặc kệ ra sao đều so với trời có hai mặt trời, so với hắn còn sống, so với những kiêu binh hãn tướng một lòng trung thành với chủ dưới tay hắn kia thì sẽ tốt hơn rất nhiều.
- Không có hắn, ngươi vẫn là ngươi, Đại Yến vẫn là Đại Yến, Cơ thị lấy Hạ lập đại triều, trăm năm sau muôn dân không còn xưng là người Hạ nữa mà xưng là người Yến, thiên hạ sẽ không còn là Chư Hạ mà là đất Yến.
- Hắn phải chết.
Hoàng đế cuối cùng đi lên bậc thang tới trước cổng Thái Miếu.
- Đi vào đi, Hoàng đế, đi nghe thử liệt tổ liệt tông của ngươi rốt cuộc sẽ nói thế nào.
Cơ Thành Quyết vươn tay đẩy cửa Thái Miếu ra, cất bước đi qua bậc cửa.
Phía sau, Ngụy công công và thái giám hồng bào mỗi người một phía, đám hoạn quan hồng bào thì bắt đầu bày trận.
Lão Tỳ Hưu phun ra một luồng khói trắng, khinh thường nhìn những người trước mắt, nói:
- Ta làm sao có thể gây bất lợi cho thiên tử Đại Yến?
Giữa hai ống tay áo của Ngụy Trung Hà có hai tia sáng lục sắc tinh túy không ngừng lư chuyển, cất giọng nói:
- Bất kính với thiên tử vốn là tội lớn.
Lão Tỳ Hưu ngang nhiên nói:
- Ta không phải là nô tài của thiên tử.
Khóe miệng Ngụy công công lộ ra một nụ cười, nói:
- Ngay cả làm nô tài ngươi cũng không xứng.
Hai móng của lão Tỳ Hưu giẫm lên đất, khí thế khủng bố áp chế phóng tới Ngụy Trung Hà. Mà lúc này, các hoạn quan hồng bào ở xung quanh tập thể phát lực, mạnh mẽ bện ra một cái lưới lớn từ bên trên áp chế khí tức của Tỳ Hưu.
Lão Tỳ Hưu cũng không phát lực hoàn toàn mà chỉ là cảnh cáo, nó hừ một tiếng nói:
- Đợi thiên tử gặp tổ tông hắn xong rồi nói tiếp.
Ngụy công công hơi nâng tay, đám ngươi thu hồi thuật pháp.
Giây lát sau, tất cả mọi người đều ngồi xếp bằng, bên ngoài Thái Miếu, người yên tĩnh mà mưa gió vẫn không ngớt.