…
Hoàng đế đi vào trong, bước chân tiếp theo vừa chạm đất đã phát hiện tất cả mọi thứ trước mắt, trong chớp mắt vật đổi sao dời, trực tiếp thay đổi hình dạng.
Nơi này không phải là Thái Miếu uy nghiêm túc mục mà đã biến thành lầu cao thủy tạ tao nhã, đây là phong cảnh hậu viên.
Trong đình viện trước mặt, có một người đang ngồi đưa lưng về phía Cơ Thành Quyết, nhìn bóng lưng người kia rất quen thuộc.
Không biết từ đâu truyền tới tiếng sáo trúc, réo rắt du dương. Cũng không biết có từng làn khói đàn hương từ nơi đâu lượn lờ bay tới.
Cơ Thành Quyết cúi đầu nhìn, chỉnh trang lại long bào trên người mình. Bất luận là lúc trước ở trong cung điện kia gặp lão Tỳ Hưu hay là đi theo nó tới Thái Miếu, hoặc là đến bây giờ bản thân ở trong cảnh tượng hư ảo không biết thật giả, trên mặt Hoàng đế vẫn treo một vẻ ung dung.
Sau khi xác nhận long bào trên người mình không có nếp nhăn, Hoàng đế tháo mũ miện trên đầu xuống ôm vào trong lòng, bắt đầu bước thẳng tới, vòng một cái vòng đi vào trong đình. Không nhìn người đang ngồi kia, trước tiên Hoàng đế đi tới chỗ ngồi đối diện, đặt mũ miện lên bàn nhỏ ở bên cạnh, sau đó hai tay chống xuống, rất thản nhiên từ tốn ngẩng đầu.
Bộ dáng của người trước mắt cuối cùng cũng đã xuất hiện rõ ràng trong tầm mắt của Hoàng đế.
Không có chút nào bất ngờ, bởi vì vốn chính là hắn.
Cơ Nhuận Hào mặc thường phục trắng đen, nhìn con trai ngồi trước mặt, nói:
- Mũ miện nặng nhỉ?
Hoàng đế lắc lắc đầu, vươn tay khều khều mười hai chuỗi bạch ngọc châu phí trước mũ miện, nói:
- Không nặng, chỉ là hơi vướng.
Ngay sao đó Hoàng đế nói tiếp:
- Qua đợt này ta muốn dành thời gian thay đổi cái mũ miện này, che mặt đi là có thể ra vẻ thần bí khó đoán trước mặt đám thần tử hay sao? Lừa mình dối người, chẳng có ý nghĩa gì. Từ ta trở đi về sau, các đời vua kế tiếp không cần đội mũ miện nữa, đội nón đi.
Cơ Nhuận Hào gật đầu, nói:
- Thay đổi tốt lắm, ta cũng không thích.
Hoàng đế mở miệng hỏi:
- Vì sao là ngươi?
Cơ Nhuận Hào vươn tay chỉ chỉ ấm trà tỏa ra hơi ấm bên cạnh, Hoàng đế ngồi đó lù lù không nhúc nhích. Cơ Nhuận Hào nói:
- Rót trà.
Cơ Thành Quyết đáp trả:
- Há có việc sai khiến thiên tử?
- Ta cũng là thiên tử.
- Ai mới là Hoàng đế đương thời?
- Ta còn là cha ngươi.
- Trời đất xếp theo quân thân sư, trước là quân thần, sau mới là phụ tử.
- Ha ha ha ha…
Cơ Nhuận Hào bật cười, thở dài, cười mắng:
- Tiểu súc sinh.
Mắng xong, Cơ Nhuận Hào tự mình cầm ấm trà bắt đầu rót trà.
Rót xong hai tách trà, Cơ Nhuận Hào nhìn con trai ngồi trước mặt, đẩy một tách trà tới trước mặt con trai nói:
- Mời Hoàng đế đương thời uống trước.
Cơ Thành Quyết cầm tách trà lên nhấp một ngụm, đặt xuống.
Cơ Nhuận Hào bưng tách trà lên, người hơi nghiêng, nói:
- Trước đó ngươi hỏi ta vì sao người đầu tiên gặp ở đây là ta. Ngươi rõ ràng là tới gặp liệt tổ liệt tông, vì sao trước tiên chỉ có một mình ta ngồi đây đợi ngươi. Nơi này là Thái Miếu. Con Tỳ Hưu chi linh kia mang ngươi tới đây. Liệt tổ liệt tông từ lâu đã quay về với cát bụi rồi, bao gồm cả ta cũng vậy. Nơi đây là liệt tổ liệt tông mà ngươi muốn gặp muốn nghe. Ngươi muốn gặp ai thì có thể thấy người đó. Cho nên vì sao ta sẽ xuất hiện ở đây, bởi vì lúc này người ngươi muốn gặp nhất chính là ta.
Gió nhẹ khẽ thoảng qua đình viện, khẽ thổi màn che phất phơ. Hai đời thiên tử Đại Yến mặt đối mặt ngồi đó, không nói gì với nhau thật lâu.
Cơ Nhuận Hào vươn tay cầm ấm trà, Hoàng đế vươn tay ra trước cầm ấm trà lên rót cho hắn.
Cơ Nhuận Hào nói:
- Không được.
Hoàng đế không rung động.
- Phải rồi, Tiểu Tứ Hùng gia của Sở Quốc kia thế nào rồi?
- Sắp chơi xong rồi, đã thua đến không còn gì để thua.
Cơ Nhuận Hào gật gật đầu:
- Ta biết sẽ như vậy mà, nếu hắn đã lựa chọn đi con đường kia thì có nghĩa là ngay từ đầu đã cắt đứt ý nghĩ làm người. Trăm năm cuộc đời, làm Hoàng đế trước hết phải bắt đầu từ Hoàng tử. Nếu như từ đầu không phải Thái tử, còn phải có một trận huynh đệ đoạt đích. Cho dù ngay từ đầu là Thái tử, mà vua cha sống lâu tí, sợ thật sự đến lúc mình ngồi lên vị trí kia cũng không còn bao nhiêu năm tuổi thọ. Mà loại còn nhỏ đã lên ngôi cũng chưa chắc có thể nhẹ nhàng bao nhiêu.
- Đám ngoại thích, quyền thần cần phải dọn dẹp thật sự là quá nhiều, còn phải tốn thời gian đi học cách làm một Hoàng đế tốt thế nào, cái này lại tốn một mớ thời gian. Làm Hoàng đế mà, khó khăn nhất chính là thời gian không đợi ta, càng khó hơn là rõ ràng biết thời gian không đợi ta, còn phải tiếp tục chờ vì đại cục. Thành Quyết, ngươi làm tốt lắm, ta không chọn lầm người.
Hoàng đế nói:
- Nếu như ngươi có thể chết sớm một chút, không gượng chống thì ta có thể làm được tốt hơn.
Cơ Nhuận Hào nhìn con trai mình, nói:
- Lời ta nói đều là ngươi muốn nói, cũng là ngươi cho rằng thế. Ngươi cần gì phải đấu võ mồm với chính mình? Tự mình lừa mình rất thú vị à?
Cơ Nhuận Hào từ từ đứng dậy, nói tiếp:
- Ta để một Đại Yến tệ nhất lại cho ngươi, nhưng đồng thời cũng để lại một Đại Yến tốt nhất cho ngươi. Ưu khuyết thiên thu ta chưa từng bận tâm. Ta rất mừng, bởi vì con trai ta, người kế nhiệm ta, ngoài miệng không nói như vậy nhưng trong lòng lại nhìn ta như vậy.
Ánh mắt của Hoàng đế lạnh lẽo, nói:
- Ngươi đã định trước là sẽ bị vinh quang của ta che mất.
- Có người làm cha nào sẽ tức giận vì con mình mạnh hơn mình chứ? Cha thấy vui vì trở thành một phần vinh quang của con trai.
Lại là một khoảng thời gian yên lặng, Cơ Nhuận Hào mở miệng:
- Tán dóc chuyện vô bổ lâu như vậy, không có gì muốn hỏi sao?
Hoàng đế không nói gì.
- Phải, con trai ta bây giờ là Hoàng đế rồi, Hoàng đế tự nhiên độc đoán thiên hj, làm gì cần phải, lại làm gì để đám nhiều chuyện lải nhải ồn ào bên tai? Nhưng con trai à, ngươi có chút thú vị đấy, ngươi không phải rất hận ta sao, vì sao sau khi vào đây người đầu tiên muốn gặp là ta? Nếu như muốn hỏi ta gì đó thì thôi đi. Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện đứng đắn không hỏi, chẳng lẽ chỉ là muốn gặp ta thôi sao?