Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2934: Các đời cơ đế (2)

- Cơ Nhuận Hào!

Cơ Nhuận Hào vẫn đưa lưng về phía Hoàng đế. Mà lúc này, bên ngoài thủy tạ bắt đầu vặn vẹo, sau đo từng bóng dáng mặc long bào bắt đầu xuất hiện. Tướng mạo của bọn họ và tranh vẽ trong Thái Miếu cực kỳ giống nhau. Có vài người thậm chí thoáng qua là có thể phân biệt được ai là vị vị Hoàng đế nào trong lịch sử Đại Yến.

- Tiểu tử, Đại Yến ta sắp thống nhất Chư Hạ, tâm nguyện trăm năm của Cơ thị ta cuối cùng cũng được bù đắp, phải hạ quyết tâm để cầu cho Đại Yến thiên hạ trường an!

- Người không còn giá trị nữa thì tất phải trừ khử, vốn nên như vậy, cần phải vì thiên hạ này!

- Là hắn đã có sẵn ý định tạo phản, nếu như hắn muốn giao binh quyền ra, Cơ thị ta cũng không phải là Triệu thị Càn Quốc, sao có thể không có lòng vị tha được?

- Chính hắn chọn con đường này thì đã được định sẵn không phải đời này thì cũng sẽ vào đời kế tiếp, trở thành cội nguồn họa loạn của Đại Yến!

- Đừng có mang lòng dạ đàn bà!

- Ngươi và hắn cũng đã tận tình tận nghĩa rồi, ngươi cũng chưa từng có lỗi với hắn, ngồi xuống, ngồi yên như vậy, tất cả mọi thứ xem mệnh thôi!

- Tự hắn đi tìm đường chết, trừ khử nguyên nhân phản loạn không phải là thiên ý hay sao?

- Tấn Quốc đã không còn, Sở Quốc cũng sắp lụn bại, Càn Quốc đã sụp đổ, cho dù không có hắn, cùng lắm là cực khổ một chút, không có hắn còn có nam nhi Đại Yến ta, vẫn có thể cai quản thiên hạ này!

- Năm đó ta chém giết chiến tử cùng Man tử, toan tính đủ đường không phải là vì bảo vệ Đại Yến sao, hôm nay khí tượng Đại Yến ta chính là tâm nguyện của chúng ta, ngươi còn chần chờ cái gì!

Những người mặc long bào này đều là các đời Hoàng đế Đại Yến.

Có người chiến tử sa trường, có người phí hoài thời gian, có người tại vị thời gian rất dài, có người tại vị thời gian cực ngắn, có người dốc lòng xây dựng đất nước, có người cũng có chút hoang đường.

Nhưng trong giây phút này, bọn họ đều đứng ở góc nhìn của Đại Yến, của Cơ thị yêu cầu Hoàng đế đương thời nghe lời.

Không quan tâm khi còn sống ra sao, bây giờ thứ bọn họ mong muốn đều nhất trí.

- Ý đồ của hắn đã rất rõ từ lâu, ngươi cần gì tự lừa mình dối người, ngươi là Hoàng đế, chẳng lẽ có thể bị nghĩa khí giang hồ trói buộc?

- Hắn không phản, con trai hắn sẽ không phản sao? Không dễ gì bình định được thiên hạ, xem như là suy nghĩ vì vạn dân, cũng phải lựa chọn làm ngơ vào lúc này!

- Hắn cởi bỏ vương phục lựa chọn lấy thân phận người giang hồ tìm chết, có quan hệ gì với ngươi, có quan hệ gì với Đại Yến?

- Đây là mệnh, là số mệnh!

- Đám tôm tép nhãi nhép kia tự cho là còn có cơ hội dời sông lấp biển lần nữa, sau cùng chỉ là bị san bằng mà thôi!

- Hừ, cháu của ta giống hệt ta, đều có hơi béo.

Cơ Thành Quyết ngồi trong đình, ánh mắt liếc nhìn phía trước nhìn thấy một Hoàng đế lớn tuổi mặc long bào, vừa không ngừng để từng viên thuốc đỏ trong tay vào miệng nhai vừa cười hỉ hả nhìn mình.

Hắn béo không phải là béo mà là bị phù do dùng thuốc trước khi chết.

Đối mặt với chất vấn và yêu cầu của những liệt tổ liệt tông này, Cơ Thành Quyết vẫn bình tĩnh ngồi đó, chẳng qua phần lớn ánh mắt của hắn vẫn rơi lên bóng người phía trước, bóng lưng đã che chắn phần lớn tầm mắt.

Hai tay Cơ Nhuận Hào chắp sau lưng, đám người trước mắt là liệt tổ liệt tông của Cơ Thành Quyết không sai, nhưng chẳng lẽ không phải là liệt tổ liệt tông của Cơ Nhuận Hào hắn sao?

Nhưng vào lúc này, Cơ Nhuận Hào lại rống lên một tiếng:

-Ầm ĩ đủ chưa?

Trong lúc nhất thời lập tức yên tĩnh trở lại. Nhưng sau đó lại là từng tiếng quát mắng giận dữ:

- Hỗn láo!

- Tiểu bối thế mà dám bất kính với tổ tiên!

- Ngạo mạn!

- Lật trời rồi, lật trời rồi!

- Không có ta chết trận sa trường sao có thể có Đại Yến bình an bây giờ?

- Ha ha ha ha…

Cơ Nhuận Hào cười ha hả:

- Đại Yến ta nhận được là Đại Yến mà quý tộc như rừng, lệnh vua không ra khỏi được kinh kỳ! Đại Yến mà ta tiếp nhận là Man tộc hoang mạc nghỉ ngơi dưỡng sức sắp vùng dậy! Đại Yến mà ta nhận được là Đại Yến mà Tam Tấn giương nanh nhăm nhe! Kính các ngươi mới gọi các ngươi một tiếng tổ tiên, bất kính với các ngươi đều có thể gọi các ngươi là phế vật!

- Đại Yến quật khởi là Cơ Nhuận Hào ta mở ra, bố cục Đại Yến nhất thống Chư Hạ là con trai của Cơ Nhuận Hào ta làm được! Trước phụ tử chúng ta các ngươi rốt cuộc làm cái gì? Chết trận sa trường để lại cục diện hỗn loạn trong triều! Buông thả quý tộc, làm quý tộc uy hiếp đến hoàng uy! Tin tưởng ngoại thích, ngu dốt chuyện triều chính! Đại Yến vẫn là Cơ Thành Quyết đó, nam nhi Đại Yến vẫn là nam nhi Đại Yến, thiết kỵ Đại Yến vẫn là thiết kỵ Đại Yến, hai phụ tử ta hai người người bình định thiên hạ, nhất thống Chư Hạ này. Các ngươi nói xem, đám người các ngươi rốt cuộc có phải là phế vậy hay không

Ầm!

Tiếng sấm vang trời, mưa lớn trút xuống tầm tã.

Bên ngoài Thái Miếu lão Tỳ Hưu nằm rạp dưới đất, ngẩng đầu lên nhìn màn trời sấm vang chớp giật không ngớt, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.

Mà xung quanh, nhóm hoạn quan hồng bào cũng xôn xao ngửi được hương vị không tầm thường trong màn trời này.

Trong đình,

Hoàng đế vẫn ngồi đó, từ đầu tới cuối hắn chưa từng nói một câu nào. Chỉ nhìn phụ hoàng mình đứng ở trước mặt hắn, ngăn trước người hắn, mắng một đám liệt tổ liệt tông là phế vật!

Khóe miệng của Hoàng đế lộ ra một nụ cười.

Cơ Nhuận Hào khoát tay, quát lớn:

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!