- Các ngươi đã chết rồi, sau khi các ngươi chết, người kế nhiệm của các ngươi cũng đã kế vị. các ngươi, từng người một chỉ là Thái Thượng Hoàng đã chết. Dù rằng mặc một thân long bào vẫn thật sự xem mình là thiên tử hay sao? Thuận theo thì gọi một tiếng liệt tổ liệt tông trên cao. Nhưng trên thực tế đơn giản chỉ là một đám cô hồn dã quỷ âm hồn không tan thôi! Thiên tử đương thời ở đây, hắn là trời hiện tại của Đại Yến, hắn là pháp hiện tại của Đại Yến. Chư Hạ thống nhất trong tay hắn, sử sách huy hoàng cho dù là Thái tổ Hoàng đế tổ tiên lập nên căn cơ đại nghiệp Đại Yến cũng phải xếp sau con trai ta! Cho nên các ngươi có tư cách gì mà dạy con trai ta ở đây, dạy thiên tử hiện tại vang danh gấp bội các ngươi trên sử sách làm việc! Các ngươi xứng sao?
- Đúng vậy đúng vậy, con trai ta nói đúng.
Hoàng đế cao tuổi vừa tiếp tục cắn thuốc vừa đứng bên cạnh đình viện phụ họa.
Cơ Nhuận Hào xoay người nhìn Hoàng đế trước mắt, nhìn con trai của mình, sau đó hắn quỳ xuống, cha quỳ con, tam cương ngũ thường sụp đổ, trong nháy mắt trên trời lại vang lên tiếng sấm nổ!
Hoàng đế vẫn ngồi đó, hai tai cũng vô thức siết chặt, cả người không kiềm được bắt đầu run rẩy.
- Đại Yến vẫn là Đại Yến đó, nhưng Đại Yến cũng không còn là Đại Yến đó nữa! Từ hôm nay trở đi, Đại Yến thay thế cho Hạ! Đại Yến ta tức là Chư Hạ, Chư Hạ chính là Đại Yến. Thiên hạ chỉ có một thiên tử! Cơ Nhuận Hào, bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
Hoàng đế đứng gặm thuốc bên cạnh chớp chớp mắt, nhưng thấy con trai mình cũng đã quỳ rồi, lão Hoàng đế cũng không do dự, quỳ xuống theo.
Cho dù người quỳ chính là cháu trai của mình.
- Bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
Cảnh tượng này thật sự làm người khiếp sợ. Mà lú này, hai vị tổ tiên trước đó chưa từng nói gì lần lượt mở miệng:
- Hay, phá cái cũ đi thì mới có cái mới tới, bây giờ ta đã hiểu, vì sao Đại Yến ta có thể nhất thống Chư Hạ vào đời này, một cặp phụ tử rất giỏi, giỏi, giỏi, giỏi! Lúc này mới phải, lúc này mới đúng, lúc này mới giống ta năm đó trên Kim Điện triều đình, diện kiến Đại Hạ thiên tử! Phong thủy luân chuyển, hôm nay đến nhà ta, nhà họ Cơ chúng ta rốt cuộc cũng có thiên tử! Cơ Cầm, bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
Yến Hầu đời thứ nhất quỳ xuống.
- Các vị tổ tiên, các vị con cháu. Cười nhìn xuân thu, trăm ngàn năm sau ai có thể nhớ tới người khai mở Đại Yến ta? Ai có thể nhớ tới quân vương lập ra Đại Yến ta? Các vị hãy nhớ, khi con cháu đời sau nhớ tới chúng ta, phải từ vị tiểu bối này đếm lên trên! Phải nắm ngón tay tính, ngươi, ngươi, ta, ngươi, ngươi, đi xuống biết bao nhiêu đời mới đến hắn! Chỉ dựa vào chút ánh sáng này, Cơ Trường Hà, bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
Yến Hầu đời thứ nhất mở biên cương, mà Đại Yến lập quốc từ Cơ Trường Hà, Hoàng đế đời trước nữa thật ra giống là chư hầu có tiếng mà không có miếng, là được truy phong thôi.
Lúc này lại có một đời Yến hoàng bước ra khỏi hàng, hắn là Hoàng đế trăm năm trước đánh lui Man tộc đỉnh phong xâm lấn, cũng là Hoàng đế đã thiết lập Trấn Bắc Hầu phủ, hắn cười to nói:
- Đại Hạ mới có bao nhiêu đất đai, bây giờ Đại Yến ta không những thôn tính ba nhà Càn Sở Tấn, Hắn Long quân kỳ của ta càng có thể tung hoành hoang mạc và tuyết nguyên. Đại Yến bây giờ gấp mười lần Chư Hạ, thiên tử Đại Yến bây giờ cũng hơn thiên tử Chư Hạ gấp mười! Cái quỳ này lão tử cam tâm tình nguyện!
Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.
- Thôi thôi, quỳ thì quỳ thôi, người giỏi đi đâu, ai bảo con trai ta không có tiền đồ chứ!
- Không phải con ngươi thì cũng là cháu ngươi, không thì là cháu của cháu ngươi, suy cho cùng đều là gốc rễ của chúng ta cả, như nhau thôi.
- Quỳ đi quỳ đi, quỳ thiên tử!
- Bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
- Bái kiến Đại Yến Hoàng đế bệ hạ!
Dần dần, tổ tiên ở đây toàn bộ đều quỳ xuống. Cơ Thành Quyết hơi há miệng, hắn rất khó phân biệt rõ ràng đây rốt cuộc là thật hay là giả.
Nói nó là giả nhưng lại giống như thật, nói nó là thật thì sao lại hoang đường đến vậy.
Mà lúc này, Cơ Nhuận Hào quỳ gần nhất nhỏ giọng nói:
- Gia gia ngươi chân không được khỏe.
Lão Hoàng đế bên cạnh vừa mới đưa tay vê viên thuốc rớt dưới đất lên bỏ vào miệng nghe nói như thế thì nhìn con trai của mình quỳ ở đằng trước, mỉm cười rất hiền từ.
Con đường đế vương của Cơ Nhuận Hào, ít nhất là về mặt truyền thừa long ỷ có thể nói là xuôi chèo mát mái cực kỳ.
Khi lão Hoàng đế vẫn là một Vương gia đã sắp xếp cho Cơ Nhuận Hào cùng trưởng thành với thế tử Lý gia. Dưới sự trợ giúp của Trấn Bắc Hầu phủ, lão Hoàng đế sau khi đoạt được hoàng vị thì không chút do dự lập thế tử của hắn thành Thái tử, từ đó tu tiên hỏi đạo không hỏi triều chính. Đông cung Thái tử xem như là trung tâm thật sự của Đại Yến khi đó.
Ở nơi lão Hoàng đế không có phụ tử nghi kỵ, thậm chí, sợ thời gian mình sống lâu quá trở ngại con trai mình lên ngôi, lại không muốn để nhi tử mình dính phải tiếng xấu ép cha thoái vị, vì để con trai mình thượng vị mà quét sạch yêu ma, mua chuộc lòng người đưa lên bậc thang, tự mình gánh chịu thanh danh hoang đường này, cố ý uống thuốc đến chết.
Cơ Thành Quyết đứng lên, nói với giọng run run nhưng lại rất nhẹ nhàng:
- Bình thân.
...
Ầm ầm ầm!
Ba tiếng sấm chớp kinh khủng xen lẫn với hào quang màu đỏ liên tiếp vang lên trong không trung.
Lão Tỳ Hưu chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, bởi vì cái này không giống với uy lực trời đất bình thường, càng giống một loại cảm xúc phát tiết của người nào đó gây nên. Nhưng mà rốt cuộc là ai, có thể dẫn đến cơn sóng to lớn như vậy?
Nhóm thái giám nội cung Luyện Khí Sĩ bên dưới cũng chấn động trong lòng, cảnh tượng như thế bọn hắn cũng không thể tưởng tượng nổi, chưa từng nghe qua.
Mà lúc này, cửa Thái Miếu được đẩy ra từ trong, Hoàng đế bước ra một chân, mưa gió bên ngoài nhanh chóng thấm ướt ngự ủng, Hoàng đế khẽ nhíu mày.