Trong giây lát nhíu mày này, sấm chớp trên trời lập tức tắt lụi, mây đen nặng nề làm người tuyệ vọng cũng nhanh chóng tan biến theo. Ngay cả ánh nắng kia cũng giống như đang lấy lòng, vội vã không kịp chiếu xuống, dường như đang chen nhau tranh giành vì vị thiên tử này hong kho mấy vũng nước đọng.
Lão Tỳ Hưu trợn mắt kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
Nó không giải thích được, nó cũng không hiểu, nó rất bàng hoàng... thậm chí, trước đó rõ ràng là do nó dẫn Hoàng đế tới, nhưng hiện giờ khi nhìn Hoàng đế lại có cảm giác tội ác khinh nhờn đáng chết.
Từ khi Đại Hạ sụp đổ, tám trăm năm rồi, thiên hạ này rốt cuộc đã xuất hiện một vị thiên tử chân chính.
Bước chân của hắn, giọng nói của hắn, ánh mắt của hắn, sẽ xuyên qua dòng sông lịch sử, chia cắt trói buộc năm tháng. Thậm chí vượt qua giới hạn triều đại và quốc gia của hắn. Người có lòng thành kính, ngẩng đầu nhìn lên, không thấy được gì bên hồ, chỉ có thể thấy bóng dáng của hắn.
Lúc này, một đám Luyện Khí Sĩ của Khâm Thiên Giám chạy vội đến, quỳ xuống ở xa xa.
Giám chính Khâm Thiên Giám quỳ rạp xuống bẩm báo:
- Bệ hạ, ở phía đầm lầy đất Sở có người đang gọi quốc vận Đại Yến ta!
Một chữ “gọi” này dùng rất hay. Quốc vận này chẳng lẽ ai cũng có thể mượn?
Trong thiên hạ, trong một nước, bình thường mà nói, chỉ có thiên tử cho phép mới có thể chia cắt quốc vận, ví dụ như năm đó Bách Lý Kiếm mượn một tia quốc vận Đại Càn từ chỗ quan gia Càn Quốc mở cảnh giới nhị phẩm.
Nhưng mà Đại Yến, có hai người có thể.
Bởi vì bầu trời Đại Yến là mặt trăng mặt trời cùng tồn tại, chiếu sáng lẫn nhau.
Lúc trước lão Tỳ Hưu còn nói rõ muốn cản Hoàng đế, dạy Hoàng đế ngồi yên không làm gì. Vào lúc này, thân thể nó run lẩy bẩy, không dám ngẩng đầu lên, càng đừng nhắc tới mở miệng ngăn cản.
Hoàng đế đứng trên ngự đài, chống nạnh nói:
- Từ khi hắn giữ Thúy Liễu Bảo kia, chính là trẫm ở phía sau cung cấp nuôi hắn, hắn đánh trận, trẫm cho người, cho tiền, cho ngựa, cho giáp, cho lương thực... nhiều năm như vậy đều đã quen từ lâu. Hắn thì sao, cái đức hạnh không quản lý việc nhà không biết củi gạo đắt đỏ. Thôi, gia sản cực khổ tích lũy này không phải là để chuản bị cho thời điểm cần kíp dùng hay sao. Khâm Thiên Giám nghe chỉ!
- Có thần!
- Cho hắn, cho hắn, cho hắn hết, không được keo kiệt, không được tiếc của. Của cải dùng hết rồi cũng không sợ, cùng lắm trẫm lại cùng hắn đi kiếm về lại là được.
- Thần, tuân chỉ!
Sau đó ánh mắt của Hoàng đế tơi lên người lão Tỳ Hưu bên cạnh đang quỳ rạp dưới đất.
- Sở Quốc có một con Hỏa Phượng chi linh, sống lâu rồi thì có chút được đà lấn tới, coi bản thân là nửa chủ nhân, thật sự là buồn cười cực kỳ.
Cả người lão Tỳ Hưu bắt đầu run lên dữ dội. Hoàng đế chỉ tayddasm người Ngụy Trung Hà đang quỳ bên dưới.
- Bọn hắn, là gia nô của trẫm. Ngươi thì sao, cùng lắm là gia súc của trẫm! Ngươi là cái thá gì, dám giương mắt nhìn lên, mù mắt chó ngươi đi!
Giờ phút này, câu nói trong miệng Hoàng đế, vào lúc tiên đế hấp hối từng nói với lão Tỳ Hưu này một câu:
- Súc sinh suy cho cùng vẫn là súc sinh! Quốc vận này, một nữa là của trẫm, một nữa là tự một mình hắn đánh được. Tình qua nghĩa lại thì vẫn là tình qua nghĩa lại, hiếm khi được lần này họ Trịnh kia dám chơi lớn như vậy, tiêu sái như vậy ta cũng không thể quá xấu xí được chứ?
- Ngụy Trung Hà.
- Có nô tài.
- Thay trẫm làm thịt con súc sinh này, trợ thêm hứng cho họ Trịnh kia!
Gió ở nơi sâu trong đầm lầy bất kể vào mùa nào cũng đều sẽ mang lại cho người ta một cảm giác uyển chuyển tinh tế. mang theo trơn trượt, mơn trớn gương mặt người, còn lưu lại một dư vị nhàn nhạt.
Nếu như không nhìn thấy xác yêu thú và độc trùng cùng với chướng khí giăng kín khắp nơi thì chắc chắn sẽ có rất nhiều văn nhân thi nhân thụ tập tổ chức thi hội ở đây. Đối với người địa phương mà nói, chỉ cần không phải vào khu vực thực sự sâu bên trong thì cho dù sống ở phạm vi rộng lớn nơi đầm lầy cũng sẽ thể cảm thấy có gì. Nhưng đối với người ngoài mà nói, hai chữ đầm lầy này tựa như bản thân nó đã mang theo thối nát và nguồn gốc tai họa tanh tưởi.
Lúc này, một cái đầu từ từ nhô lên trong một vũng bùn. Đây không phải là đầu người, trên mặt có đầy vảy, nhìn cẩn thận còn có thể nhìn thấy chỗ hai con ngươi của nó có khắn phù văn.
Nó há miệng phát ra tiếng a a liên tục, ngay sau đó ở đằng xa bắt đầu có tiếng kêu tương tự đáp lại. Cái đầu lại từ từ rụt trở về, không lâu sau, một đội người thúc ngựa lao vùn vụt qua nơi này, vó ngựa giẫm lên bùn lầy làm kinh động đến cả đám rắn, côn trùng, chuột, kiến.
…
Nơi đài cao ở chính giữa trại trà, Sở Hoàng đã bạc nửa đầu, gương mặt cũng dần hiện lên nét già yếu, đang đánh cờ với thanh niên hoàng bào kia.
Sở Hoàng hỏi:
- Ngươi họ gì?
- Hoàng.
- Tên gì?
Thật lâu sau thanh niên hoàng bào cũng không trả lời.
Sở Hoàng liếc nhìn hắn, tiếp tục hạ cờ chứ không thúc giục.
Thanh niên hoàng bào cười tự giễu nói:
- Lấy chữ “Đệ” trong môn đệ thì có vẻ tướng ăn khó nhìn quá, lấy chữ “Nhất” lại cảm thấy đần độn. Cũng may bình thường sử dụng tên không nhiều, cứ như vậy mà kéo dài. Nếu như bệ hạ có hứng thú có thể lấy giúp ta một cái tên.
- Như thế chẳng phải là chiếm lợi của ngươi sao?
- Bệ hạ nói vậy, như thế hẳn là vinh dự của ta mới phải.
- Vậy gọi Hoàng Lang đi.
- Thật là… một cái tên miễn cưỡng. Được, trước cứ dùng cái này.
- Việc lấy tên này sao có thể qua loa được.
- Tên húy của bệ hạ bây giờ dùng được bao nhiêu đâu? Trên dưới Đại Sở, văn nhân làm thơ công văn hành thư cũng đều phải tị húy của bệ hạ. Đối với bên ngoài đất nước, chỉ biết bệ hạ ngài lúc đầu là Tứ Hoàng tử Sở Quốc, đã từng là Nhiếp Chính Vương Sở Quốc, hiện tại là Hoàng đế của Sở Hoàng. Có được bao nhiêu người có thể nhớ rõ tên của bệ hạ ngài?