Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2937: Hắn lười diễn

- Tâm tư của ngươi rất lớn.

Hoàng Lang che miệng, lại bắt đầu cười, nói:

- Lại nói câu nữa khiến bệ hạ ngài ảm thấy rất thiếu đánh, trời sinh đã vậy.

- Rất thiếu đánh.

Hoàng Lang xòe tay chỉ lỗ tai mình:

- Bản thân ta cũng cảm thấy như thế. Từ khi ta bắt đầu biết nhớ, bên lỗ tai giống như luôn có người nói chuyện với ta, nói mấy thứ vớ vẩn không đàng hoàng, như bây giờ cũng có.

- Ồ?

- Nếu không thì…

Ánh mắt của Hoàng Lang liếc nhìn xung quanh.

- Nếu không thì một đám đại năng vẫn luôn ngủ say để mình sống tạm bợ qua ngày này làm sao có thể cung kính với ta như vậy? Còn về tiếp theo, ta lười nói, đoán rằng bệ hạ ngài cũng không thích nghe. Tất cả đều là những thứ linh tinh, nguyện cảnh vô cùng kỳ quặc. Ta cũng từng đọc sách sử của Mạnh Thọ đại nhân, bên trong cũng ghi chép lại không ít chuyện từ lúc ra đời và thời thơ ấu của Thánh Quân và danh thần. Chỉ có thể nói, bọn hắn cũng không giỏi bịa không giỏi chém gió bằng ta.

Sở Hoàng cười:

- Thế này cũng thú vị lắm. Ngươi có thể lừa được bọn hắn?

Đám ẩn sĩ này không ra, vẫn luôn ngủ say, tự xưng Môn Nội, ngăn cách với Môn Ngoại. Bọn hắn cũng không phải trường sinh bất tử mà là vẫn luôn dành dụm thọ nguyên không còn lại được bao nhiêu, lấy cách ngủ say để làm chậm tiêu hao. Nhưng bây giờ bọn hắn đều thức tỉnh. Vì ai, vì cái gì, chính là vì thanh niên trước mắt này.

- Chính ta cảm thấy là giả, nhưng bọn hắn còn tin là thật hơn ta, ta còn có thể làm thế nào đây? Trong mơ cái gì cũng có, nhưng sau khi tỉnh mộng, cái gì cũng không còn. Thậm chí ta còn nghi ngờ bản thân mắc bệnh tâm thần, là một tên điên ngu dại. Nhưng sau khi gặp bọn họ ta mới phát hiện ra, thì ra trên đời này thật sự có một nhóm người còn điên cuồng hơn ta. Phải rồi, bệ hạ, ngài có tin vào ý trời không?

Sở Hoàng gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói:

- Hai mươi năm trước, nói Yến Quốc sắp nhất thống Chư Hạ là ý trời, ai có thể tin được?

- Bệ hạ, ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngài tin không?

- Trẫm, tin là có, nhưng tin hay không phải nhìn người.

- Nói chuyện với bệ hạ ngài quả thật là thú vị hơn nói chuyện với bọn họ nhiều. Có vài chuyện trong mắt bọn họ là hoàn toàn không cho phép kẻ khác khinh thường.

- Bọn họ không được thua.

- Đúng, không được thua, đã cược hết tất cả, không những không cho phép mình thua, mà còn không cho phép chiếu bạc này hoàn toàn không tồn tại.

Sở Hoàng hỏi:

- Ngươi thì sao, không tin?

- Ta giống bệ hạ, tin vào số trời, cũng tin vào thương khung trên đầu mình có ý nghĩ của bản thân nó. Nhưng...

- Nhưng cái gì?

- Bốn chữ nhân định thắng thiên này, nghe qua thì có chút vô nghĩa, nhưng đổi cách nghĩ, vì sao trăm ngàn năm qua, mặc kệ là bách tính bình thường hay là Luyện Khí sĩ cấp cao, bọn hắn cuối cùng sẽ mang theo một loại gần như là kính sợ từ sâu bên trong đối với thương khung trên đỉnh đầu, đối với ý trời số trời mênh mông kia?

Sở Hoàng hơi trầm ngâm, trả lời:

- Có lẽ là bởi vì ý trời này chưa từng thua.

Hoàng Lang cũng học theo dáng vẻ trước đó của Sở Hoàng, gật đầu rồi lại lắc đầu, nói một cách sâu xa:

- Bởi vì dù có nó có từng thua cũng không ai có thể biết được.

Hoàng Lang ném cờ nhận thua, vỗ vỗ đầu gối của mình, nói:

- Từ xưa đến nay, ai thắng, ai mà không quay về với số trời chứ?

Lúc này, Tửu Ông xuất hiện trên đài cao, bẩm báo:

- Chủ nhân, gió bắt đầu thổi.

- Đúng rồi, Tửu Ông, ta vừa có tên, Hoàng Lang, Lang trong lang quân.

- Tên rất hay.

Hoàng Lang chỉ Tửu Ông, vẫy vẫy tay về phía Sở Hoàng. Mà ánh mắt của Tửu Ông vẫn rơi lên người Sở Hoàng. Hoàng Lang thì lại chìa tay ra hỏi:

- Đã xác định chưa?

- Đã có người đi rồi, đợi sau khi vào trận mới có thể đảm bảo yên ổn.

- Được.

Tửu Ông xuống đài, Hoàng Lang thì lại nhìn về phía Sở Hoàng hỏi:

- Bệ hạ có phải là cần nghỉ ngơi một lát không?

- Vẫn chưa tới giới hạn chịu đựng của cháu gái kia của ta, cho thêm nhiều một chút đi.

- Bệ hạ thật sự là vị cữu cữu tốt.

- Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa gì.

- Vâng, xem như hiện giờ ngài dừng lại, vị Nhiếp Chính Vương kia cũng sẽ không biết, trừ khi ngài và hắn ngầm hiểu, nhưng nếu như ngầm hiểu thì hắn hoàn toàn sẽ không đến.

Hai bên tóc mai bạc trắng của Sở Hoàng bắt đầu phất phơ, hắn đưa tay cất quân cờ trên bàn cơ, nói:

- Tính tình của em rể ta này, trước đây ta không phải rất hiểu, bây giờ ta cảm thấy mình xem như đã hiểu. Giống như người nói vài ngày trước, hắn đến chỉ là muốn đánh chết ta, đồng thời cũng muốn đánh chết các ngươi. Hắn khác với các kiêu hùng khác, hắn có điểm yếu chí mạng. Đó chính là nhìn thì như lạnh lùng, thực chất lại rất coi trọng tình thân người nhà.

Hoàng Lang lại nói:

- Nhưng đồng thời cũng là ưu điểm của hắn, kiêu hùng trên thế gian vẫn có không ít, nhưng mỗi khi loạn thế luôn có thể xổng ra nhiều lắm. Nhưng có bản lĩnh kiêu hùng, đồng thời lại bù vào nhược điểm của kiêu hùng mới thật sự là mạnh mẽ. Nếu không thì, năm đó làm sao Tĩnh Nam Vương có thể dốc hết sức che chở nâng đỡ hắn? Dám đưa con trai trưởng của mình nuôi dưỡng bên cạnh hắn. Nếu không thì đến bây giờ vị Hoàng đế Đại Yến kia lại dám cùng với hắn chơi trò quần thần mắt qua mày lại với nhau? Xét đến cùng, người này đáng tin cũng rất kiên định. Đây là một tấm biển hiệu chữ vàng, ánh sáng này có thể chói mù mắt người khác.

- Ngươi nói rất đúng, cho nên chờ tin tức đi, nếu như hắn quả thật đến...

- Ý của bệ hạ là, nếu như hắn thực sự đến thì có nghĩa là hắn đã nhập diễn quá sâu ư?

Sở Hoàng lắc đầu, không đoán nữa mà là trực tiếp kết luận, nói:

- Hắn hoàn toàn lười diễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!