Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2938: Có chút giống tập thể

...

Tiết Tam bẩm báo:

- Chủ thượng, đi qua thung lũng phía trước chính là phạm vi trà trại, thuộc hạ vừa mới đi thăm dò, phía trước có một đại trận.

A Minh vươn tay chỉ về phía thung lũng đằng trước, bầu trời ở đó và bầu trời bên này có phân chia màu sắc rõ rệt:

- Cái này còn cần ngươi đi thăm dò?

Hạt Tử mở miệng:

- Chủ thượng, trận pháp kia hẳn là Tứ Phương đại trận.

Tiết Tam tò mò hỏi:

- Hạt Tử, rốt cuộc ngươi đã lén lút học bù bao nhiêu bài?

- Bình thường đọc sách nhiều chút là biết, sau khi diệt Hậu Sơn đoạt được không ít điển tịch, sau khi vào Càn kinh ta cũng sai người sưu tầm không ít sách.

- Nhưng cho dù ngươi không cần nhìn bằng mắt cũng không có lý nào nhanh như vậy đều đọc xong hơn nữa còn nhớ lại tất cả?

- Nhất định là không kịp, nhưng mỗi một phần xếp hạng nhất cũng là mấy cái trâu bò nhất, ngược lại đều cố gắng xem thêm. Tứ Phương đại trận này là trận pháp dùng khí vận thôi động ra, tương đương với một kết giới rộng lớn, người ngoài đi vào sẽ bị áp chế về mọi phương diện. Đây là thủ đoạn cực kỳ cao minh của Luyện Khí sĩ, bằng với đặt ra cho mình một sân nhà ưu thế không biết xấu hổ.

Trịnh Phàm quay đầu nhìn Hạt Tử bên cạnh, hỏi:

- Có thể phá không?

- Thuộc hạ cũng chỉ biết bản lĩnh mồm mép, trận pháp nhỏ gì đó ngược lại thuộc hạ có thể thử dùng tinh thần lực phân tích rồi phá thử, loại trận pháp lớn này thuộc hạ tạm thời vẫn bó tay. Chẳng qua định luật phá trận sẽ không thay đổi, cách tốt nhất cũng là cách trực tiếp nhất chính là dùng vật tương ứng để phá vỡ căn cơ của trận pháp. Nếu đã là trận pháp lấy khí vận làm cơ sở, nếu như không có gì bất ngờ, chủ thượng ngài vừa đi vào không sai biệt lắm là có có thể phá. Dù gì đi nữa luận về khí vận, bây giờ khí vận của Đại Yến mới là cường thịnh nhất, những cái khác so với nó căn bản là không đáng xách dép. Chủ thượng ngài là Nhiếp Chính Vương của Đại Yến, tuy rằng bây giờ chưa mặc vương phục, cũng không cưỡi Tỳ Hưu, nhưng chủ thượng vẫn là chủ thượng, về mặt pháp lý, có tư cách được khí vận che chở.

- Ờ.

Trịnh Phàm gật đầu, căn dặn:

- Làm cơm ăn thôi.

- Vâng.

Các Ma Vương bắt đầu lấy nồi làm cơm.

Phiền Lực thả cái nồi to mình vác trên lưng cả đoạn đường xuống, đồng thời bắt đầu dựng vỉ nướng. Tiết Tam đi săn, gần đó rất nhiều thịt thú rừng. Hạt Tử thì lọc nước bằng ý niệm của mình, Tứ Nương thì lại lấy đại hồi mà mình vẫn luôn mang theo bắt đầu xào nấu.

Không qua một lát sau, Tiết Tam đã quay trở lại, bắt được hai con thú, một con trông như con thỏ, nhưng lớn hơn thỏ bình thường rất nhiều, mắt cũng là màu xanh lá, con còn lại thì giống lợn rừng nhưng nhỏ hơn rất nhiều.

Đều là yêu thú chưa hoàn toàn tiến hóa, Tam gia quen tay lột da rửa sạch ướp gia vị, cuối cùng để lên vỉ nướng. Mà lẩu trong nồi cũng bắt đầu sôi sùng sục. A Minh và Lương Trình thì lại hái về không ít rau dại ở gần đây, đợi bọn hắn mang đồ về đặt lên thớt gỗ trước mặt 3-q, Tứ Nương bỗng nhiên cười nói:

- Thật là, sơ suất rồi, không nên để hai người các ngươi đi.

A Minh hỏi:

- Sao đó?

- Hai người các ngươi ăn thử chưa?

Tứ Nương chỉ vào nấm và rau dại để trước mặt mình hỏi.

- Ăn rồi.

Tứ Nương gật gật đầu, nói;

- Có độc các ngươi cũng rất khó bị độc chết.

A Minh: ...

Tứ Nương lấy ngân châm ra bắt đầu thử độc.

Yêu thú trong đầm lầy nhiều, thực vật kỳ lạ cũng không ít, kinh nghiệm sinh tồn trước nay rất khó sử dụng hết được ở đây. Bận rộn một hồi lâu so với thời gian dự tính, rốt cuộc cơm canh cũng chuẩn bị xong.

Mọi người ngồi quây quần bên nồi lẩu và giá nướng, A Minh cầm túi rượu ra rót cho mỗi người. Hồng sắc thạch đặt dưới chân Trịnh Phàm, A Minh cũng không quên nó, xối một chút rượu lên nó.

Sau khi rót xong một vòng, A Minh ngồi xuống, lại lấy ra một túi rượu, rượu bên trong màu đỏ tươi, chẳng qua chỉ hắn và Lương Trình uống.

Nồi lẩu sôi lên, đồ nướng chảy mỡ ra, mọi người đều cầm ly trong tay, trước khi ăn, người địa vị cao nhất ở đây phải nói vài câu, đây là lễ tiết mà ở bất cứ nơi nào, bất kể khi nào thậm chí là bất kể người hay quỷ đều sẽ giữ lại.

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Trịnh Phàm làm chủ thượng bưng ly rượu lên, nói:

- Ta khá là hưởng thụ loại cảm giác này, mọi người đều tề tụ, ăn uống. Nhớ trước đây, đây là chuyện thường ngày, hầu như mỗi buổi tối chúng ta đều sẽ tụ tập lại cùng ăn uống trò chuyện, mấy năm nay ngược lại đã ít đi rất nhiều.

- Có người thì bận không về được, có người thì lại đã có gia đình. Trước mắt cơ hội thế này không nhiều. Chúng ta có lẽ rất lâu không giản dị như vậy, cho nên một bữa này mọi người ăn ngon uống tốt.

- Ha ha ha.

- Ù ù ù!

- A a a!

Mấy người Tiết Tam, Phiền Lực rất hợp với tình hình mà kêu lên mấy tiếng phụ họa bầu không khí. Sau đó mọi người bắt đầu chính thức dùng bữa.

Ngay cả trước mặt A Minh cũng được chia một phần thịt nướng. A Minh cầm lên cắn một miếng. Lương Trình nói:

- Đừng miễn cưỡng quá, có lòng là được.

A Minh lắc đầu nói:

- Vẫn được, so với mao huyết vượng, mấy món ăn khác đều là mỹ vị.

Dù gì đi nữa năm đó thực lực chưa khôi phục, mọi người hầu hết đều là người bình thường trong nửa năm ấy, mao huyết vượng có thể nói là món ngon “nguyên vị” nhất mà A Minh có thể tiếp xúc được. Tuy rằng sau này hắn chưa từng ăn lại, nhưng nỗi sợ bị mao huyết vượng chi phối vẫn luôn cắm rễ sâu trong đầu hắn.

Phiền Lực ngồi đó nhai thịt từng miếng lớn, Tiết Tam đứng bên cạnh nồi lẩu gắp đồ ăn.

- Chủ thượng, ta còn làm một ít mì cán tay, thả vào luôn nhé?

- Được.

Tứ Nương thả mì vào nồi lẩu. Khi đợi mì chín, Trịnh Phàm đã ăn một đợt, hai tay chống sau lưng, cả người lười nhác ngẩng lên, nói:

- Con mẹ nó thật giống team building.

...

- Bắt đầu ăn uống luôn rồi, chẳng lẽ bọn hắn không gấp sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!