Trên một dốc núi bên thung lũng, hai nữ nhân hắc bào đứng đó nhìn tình hình bên kia, một nữ nhân trong đó có một ấn ký màu đen giữa mi tâm, giống như bị lửa châm.
- Người nhằm vào là hắn chứ không phải là con gái của hắn, hắn cũng đã tới đây rồi, bây giờ là chúng ta chờ hắn đi vào, chỉ cần hắn không đi vào, con gái của hắn vẫn an toàn. Nguyên tắc này ngươi cũng không biết à?
- Hiểu thì hiểu, nhưng mà cảm giác bọn hắn quá an nhàn, có cảm giác không xem chúng ta ra gì.
- Người ta xem chúng ta như lũ chuột trong mương thối, việc chúng ta làm lại là lấy con gái nhà người ta ra uy hiếp người ta, vì sao phải xem trọng chúng ta?
- Ngươi không tức giận?
- Không giận, còn rất bái phục hắn, quay về bẩm báo thôi.
...
- Rốt cuộc cũng đến rồi.
Sở Hoàng và Hoàng Lang vừa mới đánh xong một ván cờ, Hoàng Lang lại thua.
Hoàng Lang cười nói:
- Dù sao bệ hạ ngài là Lã Vọng thả cần câu.
- Chỉ là nhẹ như mây gió sau khi thua không còn gì cả thôi, không tính là gì. Cái ta có thể cho, mượn sức các ngươi, cũng xem như cho cháu gái ta, còn lại... cuối cùng các ngươi giết hắn hay là hắn giết các ngươi, ta đều vui vẻ nhìn thôi.
- Phải.
Hoàng Lang đáp một tiếng, quay đầu nhìn về nữ tử đứng bên cạnh Tửu Ông, hỏi:
- Hắn dẫn theo bao nhiêu người?
- Bẩm chủ nhân, tổng cộng mang theo sáu người, ngoài ra một con Linh.
- Vị Tấn địa Kiếm Thánh cũng có đây chứ?
- Không ở đây.
Hoàng Lang có chút nghi ngờ:
- Không có?
Tửu Ông mở miệng nói:
- Chủ nhân yên tâm, trước khi bọn hắn đến gần trại trà, người của chúng ta đã nhìn chằm chằm bọn hắn, mời chủ thượng xem chỗ đó.
Bên dưới đài, có một bà lão ngồi trên một cái bàn tính bay lơ lửng, còn có một cái vại cũng lơ lửng trước mặt bà ta. Chỉ thấy bà lão đưa tay ra hẩy nước trong vại ra, một hình ảnh xuất hiện phía trước.
Hình ảnh không phải rất rõ nhưng cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt của một nhóm người đang ăn uống. Bà lão nói:
- Chủ nhân, chúng ta có chín Luyện Khí sĩ, vẫn luôn canh chừng bọn hắn. Vị Nhiếp Chính Vương kia quả thật không dẫn theo quân đội tới, người đi theo cũng chỉ có sáu người này, cộng thêm Linh của viên hồng sắc thạch kia, Linh kia cũng không cố ý che giấu khí tức.
Hoàng Lang hỏi:
- Gồm những người thế nào?
Bà lão đáp:
- Một người là nữ tử mang hơi thở rất phong trần. Một người là tiên sinh đoán mệnh mặc đạo bào. Một người là tên ngốc cõng một cái nồi to cả đường đi. Một người lùn ảo thuật chơi súy côn. Cộng thêm hai tên ma bệnh, một người uống máu, một người giống như trúng thi độc. Một người cuối cùng là một phần mộ oán anh chỉ biết khóc.
Hoàng Lang cau mày, nói:
- Nói rõ chút.
Bà lão cười cười, vẻ mặt rất nhẹ nhõm, nói:
- Một người là Nhiếp Chính Vương Vương phi hiện tại, một người là đại tướng quân Đông Tấn. Bốn người còn là theo thứ tự là mấy vị tiên sinh cấp dưới của Vương phủ trong truyền thuyết, truyền thuyết giang hồ nói trong Vương phủ Nhiếp Chính Vương có vị Phiền Lực tiên sinh, e rằng là mấy người bọn họ. Về phần oán anh kia hẳn là không kém lắm với Hỏa Phượng chi linh của vị bệ hạ bên cạnh chủ nhân.
- Thực lực thì sao?
- Khí tức của chính Nhiếp Chính Vương hiển nhiên là không ổn, chắc là vừa mới vào tam phẩm, hoặc là dựa vào dược vật và thuốc bổ cưỡng ép kéo lên. Vương phi cùng với mấy vị tiên sinh, bao gồm cả oán anh kia, nếu như dựa vào cảnh giới phân chia, đều là tứ phẩm.
Chưa hết, bà lão đã tự cười ha hả, nói:
- Một tam phẩm, bảy tứ phẩm, đều là vấn đề nhỏ.
Hoàng Lang thì lại nhíu mày:
- Ta vốn cho rằng vị Nhiếp Chính Vương này không dẫn đại quân đến thì ít nhất cũng sẽ chọn lựa vài cao thủ chân chính dẫn theo, bên cạnh hắn lại không phải không có, kết quả hắn dẫn một nhóm thủ hạ tới, trong đó mạnh nhất thế mà là bản thân hắn? Cho nên, hoặc là đầu óc vị Nhiếp Chính Vương này có vấn đề, hoặc là chính chúng ta sẽ có chuyện. Mà ngươi rất khó nói, một người đầu óc có vấn đề đánh được nhiều trận thắng như vậy, diệt nhiều nước như vậy, ép chúng ta ngay cả thở cũng không dám ở ngay mặt. Vì vậy...
Hoàng Lang gãi đầu.
-Ta cảm thấy chúng ta có khả năng sẽ phải đối mặt với một vấn đề... rất lớn.
Bà lão bị một chuỗi “vấn đề” bắt đầu từ bà làm cho choáng váng, trong phút chốc không biết nên trả lời thế nào.
Lúc này Tửu Ông nói:
- Chủ nhân, từ nay về sau, số mệnh của ngài, số mệnh của thiên hạ đều sẽ dần dần trở lại quỹ tích ban đầu. Dù sao đi nữa, mặc kệ vị Nhiếp Chính Vương kia rốt cuộc thật sự tiêu sái hay là làm bộ gải thần giả quỷ, trước thực lực tuyệt đối, tất cả mọi thứ đều không thành vấn đề. Vị Vương gia kia giỏi đánh trận, nhưng ở đây, là giang hồ!
...
Cắm trại dã ngoại đã đi vào hồi kết thúc.
Trừ Phiền Lực vẫn còn chưa biết đủ gặm thịt nướng, mấy người khác đều đã buông chén hạ đũa. Trịnh Phàm nhận một cái khăn ướt từ tay Tứ Nương, vừa lau tay vừa không nhịn được cười nói:
- Luôn đánh trận tới đánh trận lui, nói thật thì ta cũng thấy hơi ngán rồi. Thật sự không dễ dàng gì, cuối cùng cũng quay về giang hồ một phen.
Trịnh Phàm đứng lên, các Ma Vương còn lại cũng đứng lên theo. Mọi người đều đứng đấy, không ai nói chuyện. Ánh mắt của chủ thượng nhìn kỹ từng Ma Vương.
Tứ Nương, thê tử của mình, ở trong lòng mình nàng mãi mãi quyến rũ, loại thay đổi từ ngự tỷ đến cùng nơi thành kiều thê, nam nhân bình thường thật sự là không có cách nào có cơ hội biết đến như mình.
Dường như năm tháng đã sớm dừng trên người nàng.
Hạt Tử vẫn dáng vẻ kia, theo đuổi cuộc sống tinh tế, vẫn luôn hành động thống nhất với mình. Có lẽ thay đổi rõ ràng nhất mấy năm nay là trên móng tay trái của hắn do quanh năm suốt tháng bóc vỏ quýt mà dần bị dính màu vàng sẫm.