Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2940: Nên nhìn thoáng

Phiền Lực vẫn hàm hậu như vậy, Tam nhi thì bên dưới vẫn dài như thế, A Minh vẫn giữ vẻ lười biếng cao quý, Lương Trình vẫn mãi lạnh lẽo yên tĩnh. Ngay cả Hồng Sắc Thạch trong lòng kia cũng thay đổi màu sắc so với lúc ban đầu.

Quả thật, nhìn vào “nhân sinh” của các Ma Vương, không tới hai mươi năm, ngươi muốn thay đổi nhận thức cá nhân quen thuộc và thẩm mỹ của bọn họ đối với thế giới gần như là chuyện không có khả năng.

Bọn họ đều từng có cuộc sống thuộc về chính mình, trải qua sóng gió chân chính. Từ khi tỉnh lại ở thế giới này, đơn giản chỉ là ngủ một giấc. Thời gian ngủ một giấc mà thôi, đặt vào người bình thường muốn để hắn từ thay đổi hoàn toàn thì không thể thực hiện được.

Song, không thay đổi được thế giới của bọn họ, ít nhất chính mình thay đổi bọn họ và bản thân.

Vẫn nhớ cảnh tượng lúc mới vừa tỉnh lại trong phòng khách khách sạn ở Hổ Đầu thành, bản thân cẩn thận từng li từng ý nhìn thế giới mới này, đồng thời càng cẩn thận hơn nhìn bọn họ. Lúc đó tâm trạng bọn họ nhìn mình như thế nào thật ra trong lòng vẫn rất rõ. Nếu không thì đối với sự bướng bỉnh của con trai khi còn trẻ làm sao mình có thể lạnh nhạt như vậy?

Nói thế nào đi nữa đã là người từng trải, cùng một loại chuyện hắn đã trải qua từ lâu rồi.

Tứ Nương giống như một chén rượu, rượu xưa nay không thay đổi, cũng không có ý nghĩa sẽ thay đổi, bởi vì người phẩm rượu, tâm cảnh của hắn đã khác.

Từ mới đầu sợ hãi và tò mò, có lòng ham muốn nhưng không có gan, nơm nớp lo sợ bị người ta dẫn dắt đến lúc sau kết duyên, rồi đến khi có con trai, nhìn nàng thỉnh thoảng sẽ để lộ vẻ luống cuống và quẫn bách, hắn chỉ cảm thấy tất cả đều thật đáng yêu.

Hạt Tử thì sao, từ lâu đã tự mình an bài xong tất cả, nhiều lắm bên ngoài đưa cho mình xem một cái, đến khi chủ động cần thương lượng với mình và sau khi biết điểm mấu chốt và yêu ghét của mình, cái gì không nên hỏi không nên làm đều tự động lược bỏ.

Trên vai của Phiền Lực một nữ tử quen thuộc đang ngồi, súy côn luôn xao động không yên của Tam nhi cũng tìm được vật chứa. A Minh ngày càng lắm mồm, luôn muốn tìm người uống rượu. Lương Trình đôi lúc cũng sẽ cố gắng mỉm cười, cho dù cười rất gượng gạo, nhưng là một đại cương thi, muốn cười để biểu đạt cảm xúc vốn đã là một chuyện khiến người ta kinh ngạc. Ngay cả con trai “ruột” trong ngực mình, sau hai lần tự mình dẫn bé con cũng bị mài mòn không ít nhuệ khí, thỉnh thoảng cũng sẽ lộ ra tư thái chín chắn của người làm “ca ca” hoặc “tỷ tỷ”.

Ngàn vạn lời muốn nói trước mặt bọn họ dường như cũng trở nên rườm rà. Nhưng lời nên nói vẫn phải nói, cuộc sống cần cảm giác nghi thức, nếu không thì khỏi quá trống vắng.

- Ta, Trịnh Phàm, cảm ơn các ngươi, nếu không có các ngươi đồng hành và bảo vệ, ta không thể nào ngắm nhìn nhiều phong cảnh ở thế giới này được, thậm chí ta hầu như không có khả năng sống đến giờ. Ta vẫn nói, một kiếp này là kiếm được, là các ngươi kiếm cho ta.

Hạt Tử cười nói:

- Chủ thượng, ngài nói lời này khách sáo quá. Khi ngài đang ngắm phong cảnh, mỗi người chúng ta cũng không có nhàn rỗi đâu. Lại nói, chính ngài vốn đã là phong cảnh lớn nhất trong mắt chúng ta.

Ở bên nhau quanh năm suốt tháng, giữa đôi bên đã quen quá rồi, kỹ thuật thả thang này lại càng thuần thục.

Trịnh Phàm vươn tay vỗ vỗ Ô Nhai bên hông:

- Năm đó ở trong khách sạn Hổ Đầu thành, lúc ta vừa tỉnh dậy, các ngươi ngồi quanh cái bàn hỏi ta một câu. Hỏi ta đời này muốn làm một phú hào, cưới vợ sinh con sống yên ổn hay là muốn làm một vài chuyện trong thế giới xa lạ này. Ta lựa chọn cái sau, ừm, thực sự không phải là sợ chọn cái trước các ngươi sẽ không hài lòng mà xử ta.

- Ha ha ha ha!

- Ha ha ha ha!

Các Ma Vương bật cười, Phiền Lực cũng cười, chẳng qua cười rồi cười, Phiền Lực chợt nhận ra ánh mắt của tất cả mọi người, bao gồm cả chủ thượng đều rơi lên người mình.

Phiền Lực: …

- Mấy năm nay, từng bước tiến lên, đồ vật mà chúng ta có càng ngày càng nhiều, theo lẽ thường ràng buộc trên người chúng ta cũng càng ngày càng nặng. Đều nói rằng người đến tuổi trung niên, thân bất do kỷ, dường như là không còn sống vì bản thân. Ta cũng đặt tay lên ngực tự hỏi, ta cảm thấy ta có thể. Sau đó ta đương nhiên là muốn thay các ngươi, nhưng rồi ta lại nhận ra mình đã sai. Ha ha, ngay cả ta cũng có thể, các ngươi sao có thể không được? Rõ ràng ta mới là người lắm chuyện nhất, sĩ diện nhất, phiền phức nhất, cũng là người gây trở ngại nhất. cho nên ta dẫn các ngươi đến, cho nên các ngươi cùng tới với ta. Hạt Tử, vợ ngươi…

Hạt Tử nói:

- Chúng ta vẫn luôn tương kính như tân.

- Tam nhi, vợ ngươi…

- Chúng ta vẫn gắn bó keo sơn.

- A Trình.

- Dù sao cũng đánh xong trận lớn.

- A Minh.

- Chìa khóa hầm rượu ta đưa cho Cahill.

Trịnh Phàm cúi đầu, nhìn Ma Hoàn trong lòng.

- Hê hê… hê hê… bọn họ… đều… lớn rồi…

Trịnh Phàm lại nhìn Tứ Nương đứng nghiêng bên cạnh mình, gọi:

- Vợ.

- Chủ thượng, đã gọi người ta là vợ nhiều năm như vậy, còn cần phải nói gì nữa?

Hạt Tử nói:

- Chủ thượng, chúng ta nên buông bỏ, hoặc là buông bỏ, hoặc là từ mới bắt đầu phải nhìn thoáng, chủ thượng đừng lo lắng cho chúng ta, vĩnh viễn không cần lo lắng, chúng ta sẽ đi theo bước chủ thượng ngài.

Trịnh Phàm nghiêm túc gật đầu.

Bây giờ hắn dẫn binh đánh trận cũng rất ít khi phát biểu hay cổ vũ trước khi ra trận, ấy vậy nhưng lần này lại không lược bỏ được. Phải nói cho tốt, phải bình an. Cũng không hẳn là bì kẻ địch “gậy ông đập lưng ông” phía trước mạnh đến đâu. Tuy rằng bọn họ quả thật rất mạnh, cao thủ tam phẩm bình thường rất hiếm gặp, đặt trong đám người kia cũng chỉ là ngưỡng cửa thấp nhất của nhập môn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!