Nhưng những điều này là thứ yếu, không, ngay cả tư cách để đặt lên bàn thậm chí là liếc nhìn cũng không có. Ma Vương, vĩnh viễn là Ma Vương, chủ thượng của bọn họ thì lại từng bước “trưởng thành”.
Trịnh Phàm đặt tay lên trên Ô Nhai treo bên hông, từ từ nói:
- Đời này thứ quan trọng nhất của Trịnh Phàm ta chính là người nhà. Người nhà của ta là ranh giới cuối cùng. Mà con gái ta chính là vảy ngược của ta! Cái gì gọi là vảy ngược? Vảy ngược chính là ngươi dám động tới, ta bất kể mọi giá cũng phải giết chết ngươi! Vương quyền phú quý gì, giang sơn cẩm tú gì đó, cho dù là ta của hiện giờ trong nhà có vương vị có thể thừa kế, ta cũng không để ý. Không cần bàn bạc tính toán, cũng không cần mưu toan. Thôi, nếu như bọn họ đã bày xong chiến trường cho ta, cho tất cả chúng ta một lần cơ hội. Vậy thì phải để bọn chúng mở to mắt ra nhìn cho kỹ, trời cao cao tại thượng trên đỉnh đầu chúng rốt cuộc không đáng một đồng trong mắt chúng ta. Chính bản thân bọn họ cũng cảm thấy là đệ nhất nhân trong thiên hạ, nằm mơ cũng muốn nắm trong tay phong vân thiên hạ giang sơn muôn dân. Vậy hôm nay chúng ta phải để bọn họ biết rốt cuộc ai mới là sâu kiến thật sự!
Ô Nhai ra khỏi vỏ vù vù, Trịnh Phàm nghiêng đao bắt đầu đi về trước, các Ma Vương theo sát phía sau.
Trong tay Tứ Nương quấn lấy sợi tơ, Tiết Tam ngắm nghía chủy thủ, lòng bàn tay Hạt Tử cầm quýt, A Minh cọ xát móng tay, Lương Trình nghiến răng, Phiền Lực giơ song phủ của mình đi phía sau hắn, hét lớn:
- Hây dô!
Cái nào có giống tư thái của Nhiếp Chính Vương Đại Yến và các tiên sinh thần bí cao quý của Vương phủ, nếu như có người ngoài ở đây, đoán chừng là đánh chết cũng sẽ không tin tưởng dưới tay bọn họ có trăm vạn đại quân có thể điều động.
Bởi vì đây rõ ràng là lưu manh đánh nhau trên thành trấn, đao khách cầm tiền bán mạng trên giang hồ. Trên đỉnh núi, hai nữ nhân vẫn đứng đó.
- Đến rồi.
- Phải, đến rồi.
- Vẫn có chút không chân thực, còn cho rằng sẽ có những hậu chiêu khác, thế mà thật sự lỗ mãng xông tới như vậy.
- Đâu ra có thể còn có hậu chiêu khác, trừ ngươi ra, còn có tám Luyện Khí sĩ đang canh chừng đấy.
- Truyền tin đi, chuẩn bị tiếp khách.
…
- Ồ, cuối cùng phải tới sao?
Hoàng Lang hơi hồi hộp và kích động xoa tay.
- Vâng chủ nhân, bọn họ đến rồi, còn rất khí thế.
Hoàng Lang sờ sờ đầu, hỏi:
- Nhóm đầu tiên phía sau thung lũng là ai?
- Là ba huynh đệ Từ Cương, Từ Hoài và Từ Hải, theo lý mà nói bọn họ là người Yến lại là ba võ phu, cho nên bọn họ yêu cầu đứng ở tiền tuyến, muốn gặp Nhiếp Chính Vương Đại Yến một lần.
Hoàng Lang hơi lo lắng hỏi:
- Có thể xảy ra chuyện gì không?
- Chủ nhân lo lắng bọn họ là người Yến cho nên sẽ tha cho con đường?
- Đúng.
- Xin chủ nhân yên tâm, hễ là người chọn nhập môn đã vứt bỏ thân phận thế tục của mình từ lâu. Ba huynh đệ này tuy rằng cùng họ nhưng lại không cùng một nhà mà là sau này kết bái chọn một cái họ thấy thích, cùng mang họ Từ. Trong đó lão đại Từ Cương còn từng bị Yến Quốc truy nã truy sát. Vả lại đến tình trạng bây giờ, chúng ta biết rõ thứ mình muốn là cái gì.
Hoàng Lang nhìn Tửu Ông, khẽ cúi đầu, hỏi:
- Nhớ rõ Tửu Ông ngài là người Sở nhỉ?
- Vâng.
Tửu Ông lập tức cười nói:
- Cho nên thuộc hạ vẫn luôn rất khách khí với bị bệ hạ bên cạnh chủ nhân, nhưng cũng chỉ đên thế thôi.
Hoàng Lang nói:
- Đó là bởi vì bây giờ quốc thế Đại Sở suy yếu, cho nên Tửu Ông ngài có phần coi thường vị bệ hạ này của chúng ta, nhưng Đại Yến thì sao?
- Không có khả năng.
Tửu Ông nói một cách chắc chắn:
- Từ Cương và Cơ gia Yến Quốc có thù.
Sở Hoàng đột nhiên mở miệng:
- Thù có lớn thế nào, nằm xuống một trăm năm còn tính là gì?
Nghe được lời này, thần sắc của Tửu Ông có hơi thay đổi. Sở Hoàng lại nhìn Hoàng Lang, nói:
- Nhóm người này trừ có thực lực cao ra, tổ hợp thật đúng là một đám, không… còn không bằng đám ô hợp.
Người đến là Nhiếp Chính Vương của Đại Yến. Vị Vương gia này gần như là một mình đánh hạ hơn nửa Chư Hạ, tạo nên một Đại Yến sắp thống nhất, lại để ba võ phu hắc bào xuất thân là người Yến làm phòng tuyến đầu tiên.
Điều này tương đương với đánh chờ hai quân, ngươi thế mà dùng hán gian đầu hàng làm tiên phong.
Hoàng Lang hơi ngượng nói:
- Bệ hạ ngài đừng nói lời này với ta, bọn họ kính ta một chút, gọi ta một tiếng chủ nhân, nhưng ta thì chưa từng dám tự cho mình là chủ nhân đâu. Ngài cũng trách nhầm Tửu Ông rồi, nhóm người này mỗi người đều tâm cao khí ngạo, nếu không phải là vì tiên đoán kia, tương lai kia. Bọn họ hoàn toàn không thể nào tập trung lại với nhau. Trước mắt chẳng qua là vì một lợi ích lớn nên mới gượng ép tụ lại thành một ổ thôi. Thật sự muốn ai chỉ huy ai, ai lại có thể chỉ huy được ai? Có mạnh có yếu là thật, nhưng từng người đều là người tiếc mạng, hắn mạnh cũng không dám áp chế những người khác mà làm to chuyện, mua bán lỗ vốn không làm được. Cô nương người ta là tốt khoe xấu che, đám người này, à không, đám đại tiên này may mà mỗi người đều có thực lực mạnh, ài, cũng chỉ còn lại một người mạnh.