Tửu Ông nghe lời nói này có chút xấu hổ, nhưng cũng không tức giận, có điều vẫn nói:
- Xin chủ nhân yên tâ, tình hình bên kia chúng ta đều canh chừng sát sao, thuộc hạ không tin ba huynh đệ kia sẽ phản bội vào lúc này, nếu thật sự muốn phản bọn họ đã phản từ lâu. Thuộc hạ gọi thêm một nhóm người đi…
Sở Hoàng nói:
- Không cần. Nếu như em rể kia của ta đã tới, thì sẽ không quay đầu đi.
Lúc này, bà lão lơ lửng bên đài cao lại tiếp tục giữ màn ảnh trước mặt, cười nói:
- Cần gì phải lo lắng nhiều như vậy, ba huynh đệ Từ gia, ba võ phu tam phẩm đỉnh phong, phối hợp thêm Tứ Phương đại trận áp chế, giải quyêt một Vương gia tam phẩm méo mó mang theo sáu bảy thuộc hạ tứ phẩm cũng hết sức nhẹ nhàng. Chỉ là không biết được những người khác có thể sẽ thấy ngứa tay hay không.
Tửu Ông đáp lại:
- Làm gì sẽ ngứa tay, từ sau khi tỉnh dậy, đám người chúng ta đây hít thở nhiều một hơi cũng cảm tấy tội lỗi.
- Cũng phải, cho nên mới cho ba huynh đệ Từ gia kia đoạt cơ hội đi đâu, chẳng qua bọn họ cũng không thiệt, nói không chừng chờ càn khôn định lại dựa vào cống hiến chia công đức thì sao? Nếu như may mắn, ông trời nay sợ rằng cũng phải tha cho ba người này.
- Nếu như Tiền bà ngươi nói lời này sớm một chút, e rằng mấy người kia đã ngồi không yên từ lâu.
- Ta cũng chỉ thuận miệng nói. Ô, nhìn kìa nhìn kìa, đến rồi đến rồi. Ha ha ha, đang đi tới chỗ chúng ta đây này. Dáng vẻ này khí thế này, nào có thể nhìn ra là một Vương gia quyết đoán mãnh liệt. Đáng tiếc, một Vương gia thương con gái bao nhiêu, phải một lang quân được bao nữ tử khuê các nhung nhớ.
Tửu Ông châm chọc:
- Tiền bà ngươi động xuân tâm rồi?
Bà lão cười ha hả, sau đó ánh mắt ngưng lại, mắng:
- Ba huynh đệ này thật sự là muốn gây sự!
…
Giữa thung lũng, Từ Cương đứng đó, sau lưng hắn mới là đại trận.
Có thể nhìn thấy rõ ở sau lưng Từ Cương gần như là cách một ranh giới còn có hai bóng dáng cao to đứng bên trong bóng tối.
Trên người Từ Cương là trang phục người Yến rất xưa, tóc búi đơn giản, mặc trường bào hắc sắc chống cát mà người Yến thích nhất.
- Nhiếp Chính Vương?
Lúc này Trịnh Phàm cũng dừng bước, nhìn người cản trước mặt mình, lại nhìn nhìn cả trận pháp sau lưng hắn.
Trịnh Phàm nói:
- Ngươi là người Yến.
Tạm không nhìn trang phục của đối phương, chỉ dựa vào khẩu âm đất Yến kia đã đủ nói rõ thân phận của hắn.
Không chỉ là người Yến mà hẳn là người ở gần phía tây, cũng chính là ở gần Bắc Phong quận, nếu muốn nói thì còn có khả năng là nửa đồng hương với vị Nhiếp Chính Vương Đại Yến này.
- Từ Cương ở đây, nói một câu cuối cùng với Vương gia,, Vương gia thật sự bỏ xuống thiên hạ này.
Đứng ở góc nhìn của Từ Cương, đứng ở góc nhìn của người nhập môn, có thể vào lúc này đứng bên ngoài trận pháp chờ, lại nói ra được câu này đã là hiếm có rồi.
Vị Vương gia trước mặt này nếu như lựa chọn không đi vào trận này, còn có cơ hội có thể thoát khỏi đầm lầy. Đơn giản là mạo hiểm mất một đứa con gái.
Nói trắng ra, một bé gái mà thôi, cũng không phải con trai trưởng, xem như là con trai trưởng thì sinh lại không phải được à? Đường đường là Nhiếp Chính Vương Đại Yến còn có thể thiếu nữ nhân?
Sở Hoàng bên trong nói không sai, cho dù Từ Cương trước kia có thù với triều đình và Cơ gia, nhưng cừu hận lớn đến đâu, nằm cả trăm năm còn tính cái gì?
Chẳng qua Sở Hoàng có một câu khác không nói, đó là nếu như bây giờ Đại Sở có khí thế hùng bá thiên hạ, ngươi nói Tửu Ông khẳng định sẽ đối đãi khác với Sở Hoàng này.
Điều này không cách nào so sánh, nhưng lại có thể đoán được. Từ Cương làm ra quyết đoán này, nhưng mà, giá đắt của hắn, tình cảm của hắn lại không nhận được bất cứ lời đáp mà hắn kỳ vọng.
Vị Nhiếp Chính Vương Đại Yến trước mặt này không những không cảm kích, ngược lại còn hất cằm nói:
- Cô là Nhiếp Chính Vương Đại Yến, nếu đã là nam tử đất Yến, đều phải nghe theo lệnh của cô, hai người sau lưng ngươi cũng là người Yến đúng không? Quỳ bên cạnh cô tha cho các ngươi, lấy công chuộc tội.
Từ Cương sửng sốt một hồi, sau khi xác nhận vị Vương gia Đại Yến này thật sự không phải nói đùa, Từ Cương cười phá lên:
- Ha ha ha ha ha…
Trịnh Phàm không cười.
- Vương gia của ta, ta đúng là có hơi kính phục ngươi, nếu đã như vậy chúng ta cũng không cần phải giả mù sa mưa gì nữa. Ta cũng từng là quân Yến, nhưng ta không biết bây giờ trong Yến quân có phải còn có quy cũ tranh tài hay không. Hai huynh đệ kia của ta có thể không ra trước, ta ở ngoài, cho Vương gia một cơ hội đấu một mình với ta.
Lúc này, hai nữ nhân hắc bào đứng ở trên đỉnh thung lũng cũng chính là hai nữ nhân từng giao đấu với Trần Đại Hiệp và Kiếm Tỳ lặng lẽ xuống núi đi ra phía sau, đứng ở xa xa ngăn cản đường lui phòng đám Trịnh Phàm chạy trốn.
Trong trận pháp, cũng có mấy khí tức mạnh mẽ quét tới, hiển nhiên người bên trong đã biết ba huynh đệ này đã phá quy tắc. Chẳng qua nếu như mọi chuyện đều ở trong tầm kiểm soán, cũng không ai quát mắng ba người bọn họ.
Bởi vì trong môn, không phải là môn phái, môn phái thì có quy củ, nhưng trong môn hoàn toàn không có quy củ.
Trịnh Phàm thở dài, hỏi:
- Nhất định phải từng người tới? Không phải là muốn chơi trò từng người từng người ra tặng đầu chứ? Trước đây ta cảm thấy thế này rất ngu xuẩn, bây giờ ta phát hiện mình sai rồi, người ngu xuẩn mãi mãi chiếm số nhiều.