Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2943: Tròi chơi

- Vương gia rất gấp sao? Thật ra thì cùng nhau lên và ta với Vương gia đơn đấu có gì khác nhau đâu?

Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:

- Quả thật không có gì khác biệt.

Lúc này Hạt Tử mở miệng nói:

- Chủ thượng, nếu như đối phương đã muốn giúp tăng niềm vui cho chúng ta, vậy chúng ta tội gì không đồng ý chứ.

Nói rồi, Hạt Tử lại quay đầu hô lên với đằng sau:

- Hai người phía sau tới giúp chút, vốn cho rằng sẽ rất nhanh, ai biết thế mà các ngươi muốn chơi chậm. Trong yên ngựa của chúng ta có hạt hướng dương và mứt quả, làm phiền hai vị lấy tới giúp, cùng chia với chúng ta.

Bà lão lẩm bẩm:

- Đang phô trương thanh thế ư?

Tửu Ông thì nói:

- Rốt cuộc là người dùng binh, khí thế này quả thật là có hơi dọa người, thật thật giả giả, bảo những Luyện Khí sĩ kia thăm dò thêm, xác nhận lại lần nữa bên ngoài có tiếp viện hoặc là cao thủ đang ẩn nấp không.

Bà lão hơi tức giận, nói:

- Tuyệt đối không có.

Chẳng qua bà vẫn vẩy nước truyền tin ra hiệu thăm dò lại một lần nữa.

Hoàng Lang ngồi đó nhìn hình ảnh trước mặt, mím mím môi.

Sở Hoàng tóc trắng một nửa, mặt đượm ý cười, cũng không biết vì sao mà hứng thú dâng cao, cười khẽ nói:

- Không cần cản lại, hắn sẽ không chọn quay đầu.

Từ Cương bước tới trước một bước, hai tay khoanh trước ngực, nói:

- Chết trong tay người Yến cũng xem như là một kiểu quay về.

Trịnh Phàm lắc đầu rất nghiêm túc, nói:

- Là bi ai. Nếu như các ngươi là thuộc hạ của ta, có thể lập biết bao nhiêu công trạng.

- Vương gia nói đùa, chúng ta không nhập môn sợ rằng bây giờ đã thành bộ xương khô, không đợi được lời kêu gọi của Vương gia ngài. Vương gia, mời!

- Ngươi không xứng giao thủ với cô.

- Ổ?

Trịnh Phàm mở miệng hỏi:

- Nếu như bọn họ đã muốn chơi như vậy, thì chúng ta cũng cùng chơi thôi, ai lên trước?

- Ta lên!

Phiền Lực bước tới một bước, lưỡi rìu trong tay cắm xuống đất, quỳ một gối trước mặt Trịnh Phàm.

Từ Cương cười nói:

- Bản thân Vương gia là cao thủ tam phẩm, khinh thường không muốn giao thủ với Từ mỗ, sau đó phái ra một thuộc hạ tứ phẩm? Vương gia, ngài là đang coi thường người khác sao?

Trịnh Phàm nâng Ô Nhai đặt lên trên vai Phiền Lực, trong chốc lát, một luồng khí tức tung hoành phát ra từ trên người Phiền Lực.

Từ Cương sững sờ, hán tử khổng lồ này vậy mà lại trong giây phút này đột phá vào tam phẩm!

Đây… đây là trùng hợp thôi sao?

Trịnh Phàm thu lại Ô Nhai, bình tĩnh nói:

- Được rồi, đủ tư cách.

Phiền Lực đứng lên, lúc này trông hắn vẫn hết sức hàm hậu. Nhưng sâu trong con ngươi lại có chút ý vị không nói rõ nên lời.

Cũng giống như con nít trong nhà, khi cha mẹ không có ở nhà liền cảm giác mình là lão đại, rốt cuộc có thể thoải mái hét to, làm theo ý thích bản thân mà không phải lo về đế giày của cha.

Người cũng giống như vậy, Ma Vương, cũng giống như thế.

Lúc thực lực không đủ, nên cuối đầu thì phải cúi đầu, mà khi thực lực khôi phục lại rồi, cái gọi là “thiên tính” cũng được khôi phục như cũ.

Từ Cương cảm thấy hình ảnh trước mắt có chút khó mà tin nổi, hoặc là trùng hợp, hoặc là lúc trước đã dùng biện pháp nào đó áp chế phá cảnh, mãi đến hiện tại mới mở ra. Nhưng từ tứ phẩm đến tam phẩm, thứ cần vượt qua không chỉ có nhục thân, mà còn cả tâm cảnh nữa, ngưỡng cửa đó vượt qua kiểu gi đây?

- Đánh hay không?

Không để Từ Cương có quá nhiều thời gian suy nghĩ, Phiền Lực đã có chút không chờ nổi.

Ánh mắt Từ Cương hơi trầm xuống, bắt đầu đi về phía Phiền Lực.

- Mới vào tam phẩm, cảnh giới còn chưa củng cố, rốt cuộc là ai đã cho ngươi sức mạnh nói chuyện với ta kiểu đó?

- Khà khà.

Phiền Lực cười hai tiếng, cũng chủ động đi về phía Từ Cương, đáp:

- Cậu ngươi, cậu hai ngươi, cậu ba ngươi…

Mấy câu này phối hợp với biểu tình hàm hậu của Phiền Lực đúng là kéo cừu hận về rất tốt, nhìn kiểu gì cũng là muốn ăn đòn.

Khi khoảng cách giữa song phương chỉ còn mười trượng.

- Ầm!

- Ầm!

Gần như cùng lúc đó, song phương bắn lên tại chỗ, giống như hai khối đá tảng trong phút chốc va vào nhau.

- Ầm!

Từ Cương không dùng binh khí, Phiền Lực cũng không nhặt lên cây búa của bản thân, thứ đầu tiên cả hai dùng để tiếp xúc với đối phương chính là nắm đấm.

Dưới một đòn vừa rồi, mặt đất dưới chân song phương đều lõm xuống khá sâu.

Cảm nhận được sức mạnh của đối phương thông qua nắm đấm truyền đến, Từ Cương hơi nghi hoặc một chút, đây là lực lượng của võ phu mới vào tam phẩm?

Nghĩ thì nghĩ, nhưng khoảng cách gần như vậy thì cử động kế tiếp của đôi bên hầu như là theo bản năng rồi.

Thu quyền,

Nhấc chân,

Đá ra!

Võ phu quyết đấu, có đôi lúc sẽ trông có vẻ rất khô khan, đặc biệt là khi song phương đều rất chắc chắn về thể phách cường hãn cũng như khí huyết dồi dào của bản thân, muốn dựa vào sức mạnh thật sự, dùng phương thức nghiền ép để chiến thắng đối phương, nên đôi khi sẽ quên đi cái gọi là hoa mỹ.

Vì thế, hiện tại trông giống như hai con traai đực đang chọi nhau.

Chân Từ Cương chân đạp trúng Phiền Lực, đồng thời, chân Phiền Lực cũng đạp trúng Từ Cương.

Từ Cương là môn nhân, cao cao tại thượng, hơn nữa đang ở trước mặt Nhiếp Chính Vương, sao có thể cho phép bản thân lộ ra chật vật?

Còn Phiền Lực, thân là Ma Vương, thà không đánh, đã đánh thì nhất định phải thắng, mà còn phải thắng sao cho thật đẹp!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!