Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2944: Có chút muốn khóc

Vì vậy, sau khi cước đối cước, bọn họ đã dùng thân thể của chính mình “tiêu hóa” sức mạnh của đối phương trên người mình.

Sau đó, hai người lại tiếp tục quyền cước giao chiến. Vị trí của hai người gần như không thay đổi, ai cũng không lùi, tiếng nổ vang rền trong thung lũng, hình thành nên một loại tiết tấu có thứ tự.

. . .

- Mới vào tam phẩm đã có thể đánh giằng co với Từ Cương, là sao đây?

Hai nữ nhân ở phía sau nói chuyện.

- Có thể là do công pháp tu luyện, mà cũng giống như đang cường chống?

- Ai đang cường chống?

- Cũng không thể là Từ Cương chứ.

. . .

Trước màn sáng đang phản chiếu hình ảnh quyết đấu của hai vị võ phu, tuy không có âm thanh chỉ thấy hình ảnh, nhưng vẫn có thể nhìn ra mỗi lần nhục thân song phương va chạm tạo ra uy lực đáng sợ đến mức nào.

Mà lúc này, trong trại trà vẫn có một vài người áo đen đang ngồi, một số người tiến về phía trước nhìn lên màn sáng, một vài người thì trực tiếp đi tới lối vào trận pháp.

Sở Hoàng ngồi ở chỗ đó, cũng đang nhìn.

Hoàng Lang đã đứng lên tự bao giờ, tuy hai tay hắn vẫn chắp sau lưng, nhưng đầu ngón tay đang liên tục khõ vào nhau, hiển nhiên tâm tình đang nôn nóng.

Hiện tại, trợ thủ của hắn rất nhiều, nhưng hắn thật lòng muốn hét to:

Một đám tự đại ngu xuẩn!

. . .

Đủ loại ánh mắt đang nhìn chăm chú trận quyết đấu trên đài.

Trịnh Phàm cũng đứng ở đó, sau lưng hắn là người mù, thần sắc bình tĩnh, A Minh cùng Tiết Tam thì tỏ ra oán giận, lén lút chỉ trích chủ thượng không nên chọn Phiền Lực lên đầu tiên.

Nhưng dần dần, khi giao chiến song phương trở nên gay cấn đến tột độ, A Minh cùng Tiết Tam mới xem như là thở một hơi dài nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng sắp kết thúc rồi.

Sự thực cũng đúng là như thế.

Ban đầu Từ Cương cho rằng, Phiền Lực là đang gắng gượng chống đỡ, không thể kéo dài bao lâu, nhưng sau khi ác chiến một hồi, Từ Cương dần dần phát hiện khí huyết bản thân sắp không chống đỡ nổi, đang có xu hướng tụt xuống, mà đối thủ trước mắt lại càng đánh càng mạnh.

Quả đấm của Từ Cương liên tục đánh lên người đối phương, lực phản chấn cũng càng lúc càng mạnh, thế này thì làm gì gọi là đánh nhau, hắn là đang đánh thép thì có!

Trong giây lát, Từ Cương tỉnh ngộ, đối phương là đang lợi dụng hắn để rèn luyện thể phách?

Tuy suy đoán này rất là hoang đường, một kẻ mới vừa nhập tam phẩm, sao có thể chơi chiêu này trước mặt một võ phu tam phẩm đỉnh phong như hắn chứ?

Nhưng, khi Trịnh Phàm sau một hồi đứng ở phía sau quan chiến, vẫn luôn nỗ lực duy trì phong độ bản thân rốt cuộc nhịn không được chép miệng một cách thiếu kiên nhẫn…

- Chậc.

Trong phút chốc, Phiền Lực lập tức rống to, trên da hắn xuất hiện vô số vết nứt lít nha lít nhít, cũng không phải là thể phách Phiền Lực bị Từ Cương đánh nát, mà là lớp da bên ngoài đã bị mạnh mẽ đẩy ra?

Đột nhiên, sức mạnh của Phiền Lực chớp mắt bạo phát, những thứ ngủ say trong huyết mạch rốt cuộc như một đá đánh lửa được liên tục cọ sát, phát ra đốm lửa….

- Vù!

Nắm đấm của Từ Cương, bị Phiền Lực nắm lấy.

Từ Cương vui mừng trong bụng,

Kẽ hở!

Nhưng khi Từ Cương thuận thế đạp tới một cước, hắn lập tức cảm giác vị trí nơi bàn chân hắn đá vào Phiền Lực truyền đến một cơn đau nhói kịch liệt.

Điều này có nghĩa là, khí huyết hộ thể của hắn trong khoảnh khắc vừa rồi đã mất đi tác dụng phòng hộ, ngay cả nhục thân cường hãn của hắn cũng bị xé mở.

Máu tươi bão bay, gần như là chuyện trong nháy mắt.

Từ Cương theo bản năng muốn thoát khỏi đối thủ trước mắt.

Thời khắc này, Từ Cương đã không còn bận tâm đến cái nhìn của những người khác hay của hai anh em đang ở phía sau hắn, hắn chỉ cảm thấy hoảng sợ, một loại hoảng sợ sâu sắc.

Nỗi sợ hãi ấy bắt ngồn từ lúc ngươi cắt đứt ngón tay lần đầu tiên khi còn bé.

Đau,

Rất đau,

Thậm chí muốn khóc!

Đây là một loại sụp đổ, sụp đổ từ niềm tin, hắn ngủ say trăm năm, lại tính cả những năm tháng xông xác giang hồ thiên hạ trước khi thành danh, thì hắn đã ở vị trí võ phu đỉnh phong hơn trăm năm.

Máu tươi tung toé phản chiếu trong con ngươi của Từ Cương.

Nhưng mà, khi hắn chuẩn bị kéo giãn khoảng cách, Phiền Lực cầm lấy cổ tay hắn kéo mạnh về phía mình!

Từ Cương đang định chạy trốn bị ngăn lại, nhưng tốt xấu gì hắn cũng là võ phu đỉnh phong, cũng không lập tức mất đi trọng tâm. Nhưng chuyện này không đáng kể, bởi vì Phiền Lực đã thừa cơ hội này giang rộng hai tay ôm lấy hắn!

Nếu nói lúc trước Phiền Lực chủ động đưa tay nắm lấy cổ tay Từ Cương, cho Từ Cương cơ hội mượn sức mình đánh mình, thì hành động lúc này của Phiền Lực lại là hoàn toàn mở ra môn hộ, Từ Cương hoàn toàn có thể thừa cơ tung đòn mãnh liệt nhất vào ngực đối thủ.

Chẳng qua, võ phu đánh nhau, chỗ yếu và nơi suy yếu vẫn phải xem xét kĩ.

Từ Cương cắn răng một cái, hắn theo bản năng nhận ra được nguy hiểm, nhưng lúc này hắn không có cơ hội để suy nghĩ cân nhắn, hắn chỉ có thể vung nắm đấm lên đấm thẳng tới lồng ngực Phiền Lực!

Hắn muốn thoát khỏi, hắn muốn đánh văng đối phương ra, bởi vì chóp mũi của hắn không chỉ ngửi được mùi máu tươi của chính mình, mà còn có… dường như là mùi chết chóc từ một nơi rất xa xôi.

- Oanh!

Oanh!

Oanh!

Lồng ngực của Phiền Lực thật sự chịu phải ba đòn nghiêm trọng của Từ Cương, mỗi một lần bị đánh trúng, thân thể Phiền Lực lại rung lên, thậm chí, nhìn phía sau lưng Phiền Lực có thể thấy một ít xương cốt bị đánh đến biến dạng lồi ra ngoài, giống như muốn xé rách da thịt để thòi ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!