Nhưng, Từ Cương vẫn không hề cảm thấy bản thân chiếm thế thượng phong, bởi vì hắn nhìn thấy song quyền được bọc bởi khí huyết của hắn lúc nện vào lồng ngực đối thủ cũng bị lực lượng từ trên người đối thủ cắt chém.
Nên biết, nắm đấm vốn là thứ cứng rắn nhất toàn thân của một võ phu, vậy mà giờ đây nó đang bị đâm phá, sau khi tung liên tục ba đòn, song quyền Từ Cương đã trở nên đẫm máu!
Càng đáng sợ chính là, sau khi chịu tổn thương như vậy, Phiền Lực rốt cuộc cũng … ôm được Từ Cương vào lòng!
Hai tay, khép lại, Phiền Lực siết chặt Từ Cương, một võ phu tam phẩm đỉnh phong vào trong ngực!
Lực lượng sắc bén đến đáng sợ của Phiền Lực đâm vào thân thể Từ Cương, hắn cảm giác mình như rơi vào trạng thái bị vạn tiễn xuyên tâm!
Rất lâu sau, rốt cuộc một lần nữa hắn ý thức được cái gì gọi là suy yếu, cái gì gọi là không thể tả.
Do đó, không không thể kìm nổi mà phát ra một tiếng kêu thảm thiết cực kỳ đau đớn:
- A a a a a a! ! !
Tiếng kêu này cực kỳ bi thảm, càng khiến người ta tê cả da đầu chính là, rốt cuộc phải là cực hình như thế nào mới có thể khiến cho môột võ phu đỉnh phong trở nên như thế nào!
Nhưng tiếp theo, một màn càng dọa người xuất hiện.
Sau khi ôm chặt đối phương, Phiền Lực bắt đầu mở hai tay ra, mà lực lượng của hắn thì như một cái bánh xe bắt đầu nghiền ép máu thịt trong thân thể Từ Cương.
Khí huyết, đang bị chia nhỏ; da thịt, đang bị lôi xé; xương cốt, đang bị xoắn nát.
Quả thực chính là. . . Cốt nhục chia lìa!
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh tới mức những người đang quan chiến cũng không kịp phục hồi tinh thần, một hồi quyết đấu giữa hai võ phu vốn nên kéo dài đã đột ngột kết thúc bằng một phương thức không thể tưởng tượng nổi.
Hai huynh đệ Từ Cương ban nãy còn đứng trong trận pháp giờ mới hiểu được phải lập tức cứu đại ca, không quan tâm đến chuyện phải lao ra từ trong trấn áp, nhất định phải giải vây cho đại ca.
Nhưng mà, từ trong trận pháp đi ra, cho dù là người mình cũng cần một chút thời gian, dù khoảng cách cực ngắn, nhưng muốn vượt qua thì thân thể cứ như tiến vào đầm lầy, động tác trở nên chậm hẳn.
Lúc này, Trịnh Phàm hô:
- Không phải đã nói muốn đơn đấu sao? Không phải đã nói muốn so tài trong quân sao?
Sao thế, không muốn thua nên gọi thêm người?
Lúc này, người mù cùng Lương Trình đi tới bên người Trịnh Phàm, quỳ một gối xuống.
Trịnh Phàm đặt Ô Nhai đao lên trên vai Lương Trình, ấn nhẹ xuống.
Trong khoảnh khắc, khí tức trên người Lương Trình tăng lên dữ dội, Tấn đông Vương phủ tứ phẩm Đại tướng quân lên cấp vào tam phẩm!
Lương Trình mới vừa hoàn thành lên cấp, không hề trì hoản, đơn chưởng đập xuống, thân hình lập tức lướt tới lối ra vào trận pháp.
Đúng lúc này, Từ Hoài cùng Từ Hải mới vừa đi ra khỏi trấn áp, đang chuẩn bị xông về phía đại ca mình, đột nhiên một đạo sát khí đánh tới.
- Ầm!
- Ầm!
Từ Hoài với Từ Hải không tự chủ được phải lùi về sau;
Mà Lương Trình, thì đứng tại chỗ, lù lù bất động.
Không giống với Từ Cương đại ca bọn họ là tam phẩm đỉnh phong võ phu, thực lực hai huynh đệ này vẫn chưa đạt đến tam phẩm đỉnh phong, nhưng mặc dù như thế, hai người đồng thời bị một người đánh lui cũng đủ khiến cả hai sửng sốt rồi.
Làn da Lương Trình bắt đầu hiện ra màu xanh đen, trong con ngươi giống như có quỷ hỏa đang lóe lên, hai cái nanh tượng trưng vô thượng uy nghiêm lộ ra ở ngoài miệng.
Bốn phía nồng nặc sát khí, như lúc nào cũng có thể nhỏ xuống thành mưa đang vờn quanh người Lương Trình.
Hai tay Lương Trình chậm rãi nhấc lên, mười cái móng tay dài màu đen mang theo thi độc đáng sợ xuất hiện, không khí cứ như đang bị tôi độc.
Hắn từng suất lĩnh thiên quân vạn mã, trước mắt, hắn chính là thiên quân vạn mã, một người giữ quan vạn người phá!
Chỉ trong khoảnh khắc trì hoãn đó, Phiền Lực ở phía bên kia rốt cuộc đã hoàn thành "Tác phẩm nghệ thuật" của mình.
Hắn giơ hai tay lên, Từ Cương cũng giơ hai tay lên.
Hắn bắt đầu vặn vẹo, Từ Cương cũng bắt đầu vặn vẹo.
Hắn sử dụng lực lượng của mình làm dây rối, biến Từ Cương vẫn còn chưa chết hẳn thành con rối.
Phiền Lực chơi đến quên trời quên đất, nhưng hắn hơi không cẩn thận, sử dụng khí lực quá lớn, chỉ nghe một tiếng xé vang giống như tiếng vải tác, nửa thân dưới Từ Cương đã bị hắn không cẩn thận kéo đứt rồi.
Phiền Lực khựng lại, cau mày nhìn món đồ chơi mới vừa làm xong đã bị hắn phá hỏng, vẻ mặt hắn vẫn còn có chút thòm thèm vì chơi chưa đã.
Đồng thời, từ giữa hai phần thân thể Từ Cương, Phiền Lực thò đầu ra quan sát hai huynh đệ của Từ Cương đã bị Lương Trình thay hắn chặn lại khi nãy.
Sau đó, Phiền Lực quăng nửa phần thân thể bên dưới của Từ Cương xuống đất, lại đặt nửa phần thân thể phía trên lên vai, từ xa nhìn qua, cứ như Từ Cương đang ngồi trên vai Phiền Lực vậy.
Ô Nhai đao của Trịnh Phàm cũng rời khỏi vai người mù,
- Hô. . .
Người mù thở ra một hơi đầy khoan khoái, thời khắc này, hắn cảm nhận được ý thức hắn, tinh thần hắn đang hưng phấn đến run rẩy.
Nhưng, dù sao người mù cũng là người mù, khả năng tự khắc chế của hắn rất mạnh, chí ít hắn sẽ không giống như Phiền Lực. Trực tiếp “high” lên.