Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2946: Mời ngài xuất thủ

Chỉ thấy người mù đứng lên, nhưng vẫn đứng ở bên cạnh chủ thượng, hắn nói:

- Chủ thượng yên tâm.

Người mù xoay người, đi về phía sau.

Đi một hồi, khoảng cách giữa hắn với hai nữ nhân mặc áo bào đen kia càng ngày càng gần.

Hai nữ nhân kia nhìn người mù mới nhập tam phẩm đi về phía mình, trong mắt tràn đầy khiếp sợ.

- Vốn là chuyện rất đơn giản, cần gì phải làm phiền toái như vậy.

Người mù đưa tay, ngoắc ngoắc phía sau các nàng.

Đậu phộng, hạt dưa, túi nước, hộp sắt lớn của chủ thượng mọi người đặt trong yên ngựa lúc trước đều bị người mù cách không câu lại, bay tới phía sau hai nữ nhân mặc áo bào đen. Thấy hai người còn đứng yên không nhúc nhích, lực lượng tinh thần người mù bắn ra, quét ngang.

Nữ nhân Luyện Khí sĩ còn đỡ, sắc mặt chỉ là trở nên trắng bệch, còn nữ nhân đi con đường võ phu thì trực tiếp rên lên một tiếng, chóp mũi có máu tươi tràn ra.

Người mù đang dùng bão táp tinh thần gọi trong đầu bọn họ:

"Chú ý đút, thu chân một chút!"

Từ Cương là bị chơi đến chết.

Phiền Lực không hề cảm thấy áy náy gì về chuyện này, hắn còn đắc ý xoay người, vung nắm tay với phía chủ thượng, giống như là muốn để chủ thượng xem hắn rốt cuộc uy vũ hùng tráng đến mức nào.

Đồng thời, một cái tay khác nhẹ nhàng kéo động, nửa thân trên Từ Cương dưới tác động của hắn cũng lay động cái đầu, giống như đang chân thành gật đầu phụ họa.

Chỉ là, nhìn mấy chỗ lõm trên ngực cùng mấy chỗ lồi sau lưng Phiền Lực, phối hợp với tư thế hiện tại của hắn khiến người ta chỉ cảm thấy hết sức quái dị.

Chẳng quá, có vẻ Phiền Lực không thèm để ý đến thương thế trên người mình. Ngay cả Trịnh Phàm cũng thế, không hề để bụng.

Ở bên kia, những thứ mà người mù lấy được như thức ăn, hộp sắt lớn rơi thẳng vào tay Trịnh Phàm, Trịnh Phàm mở hộp sắt ra, rút một điếu thuốc nhưng không đốt, chỉ dặt ở trước mũi ngửi một cái.

Còn lại hạt dưa đậu phộng túi nước các thứ thì rơi dồn dập vào trong tay A Minh, Tiết Tam cùng với Tứ Nương.

Mà trong tay người mù thì cao có thêm quả quýt.

Thật sự không phải phía bên Trịnh Phàm cố tình bắt bí gì cả, trên thực tế, Trịnh Phàm đã nói rõ với các Ma Vương.

Sau khi thống nhất tư tưởng, đạt thành nhận thức chung thì đã chuẩn bị trực tiếp giết vào.

Nhưng, rõ ràng là cái đám khốn này thích màu mè, hẳn là bọn chúng cảm thấy bản thân quá cường đại, có kiêu ngạo chút cũng không quá đáng.

Nói thật, Trịnh Phàm lĩnh binh xuất chinh hơn mười năm, nhưng đúng là chưa từng gặp đối thủ nào vừa ngu vừa tự đại như thế này.

Ngay cả thuở ban đầu lúc ở trận Càn quốc, người ta cũng hiểu được nguyên tắc cơ bản nhất của chiến trường : Đánh không lại thì chạy, đánh thắng liền vây kín nuốt chửng đối phương, làm gì giống như bọn ngu này?

Quả thực, không hiểu ra sao!

Tuy rằng vẫn luôn nghĩ bọn họ là con chuột trong mương thối không thấy được ánh sáng, nhưng quả thực, trên thực tế Trịnh Phàm đã nghĩ tốt về bọn họ quá rồi.

Tuy nhiên, giống như người mù nói lúc trước, nếu đã chơi đù thì chơi cho tận hứng một chút, nếu người ta đã chủ động phối hợp, vậy thì vì sao mình không chủ động nhận lấy niềm sung sướng gấp đôi, thậm chí gấp ba này?

Đến đi, chậm rãi chơi, chậm rãi tăng giá, chậm rãi thưởng thức quả thực các ngươi làm sao từ trên mây rơi xuống đầm lầy.

. . .

- Cho nên, đây rốt cuộc đánh để làm gì, để làm gì?

Hoàng Lang không thể nhịn được nữa, trực tiếp gầm nhẹ.

Một thằng ngu chạy ra ngoài trận pháp bắt bí thân phận, muốn biểu lộ tình cảm quốc gia.

Được thôi, người ta không cảm kích.

Được thôi, giao thủ.

Được thôi, bị người ta hành hạ đến chết.

- Tửu ông, Tiền bà, mời người ra tay đi.

Sắc mặt Tiền bà có chút không vui, lúc trước chính bà ta liên tục cam đoan không có chuyện gì, bây giờ lại xảy ra vấn đề.

Tửu ông lại có chút bất đắc dĩ, thật ra hắn rất “tình nguyện” nghe lời vị chủ thượng này, nhưng vấn đề ở đây là, vị chủ thượng này cũng không có quá nhiều quyền uy trong đám người kia.

Tiền bà câu lên một nắm nước, vung xuống phía dưới, hô:

- Vân cô đại nhân, mời ngài ra tay đi.

Tửu ông cũng vỗ nhẹ bầu rượu của mình, nịnh bợ nói:

- Hồ lão, ngài nhìn thấy không, cái đám khốn dưới đó thật sự có chút không ra gì, hay là ngài động thân thể chút nhé?

Năm đó ở Phụng Tân thành, vương gia thích cùng lão Ngu ở trong thành uống canh dê, lúc đó vẫn có "Nhân tài" bất đắc chí từ các nơi đến, hy vọng có thể tự tiến cử bản thân vào vương phủ, mưu chút tiền đồ, nhưng có người mù kiểm định, thật giả lẫn lộn vào trong đó là rất khó.

Điều này sẽ dẫn đến có một nhóm lớn “có tài nhưng không gặp thời” hậm hực vừa uống canh dê vừa tự thán hồng trần không đáng, muốn đến cửa Phật tìm chút yên tĩnh trong lòng.

Ngay lúc đó vương gia nghe nói như thế, liền cười nói với lão Ngu rằng:

Trên đời này, có vài người cho rằng, chỉ cần khoác áo thầy tu, cạo đầu trọc là có thể trốn tránh thế sự, quả thực ngây thơ đến cùng cực.

Dùng tư tưởng tị thế để xuất gia, chờ sau khi xuất gia rồi sẽ phát hiện, trong chùa miếu nho nhỏ lại chật ních những chuyện mà trước đó ngươi muốn trốn tránh.

Nếu là trước khi xuất gia, ngươi còn có thể nhắm mắt một chút, tránh đi một chút, chờ đến khi ngươi xuất gia rồi, những thứ đó lại hầu như là đối diện với ngươi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!