Trong môn hay ngoài môn, thật ra cũng giống như vậy.
Thật ra, những cường giả trong môn cũng phân cấp độ.
Ba huynh đệ Từ gia cùng với hai nữ nhân mặc áo bào đen kia là tầng thấp nhất, tam phẩm là cấp độ cao nhất của họ.
Tửu ông cùng Tiền bà thì thuộc trung tầng, mang tính tổ chức nhất định, muốn hướng lên cao tầng thì có thể mở Nhị phẩm.
Cho tới nói lên trên nữa. . . Cảnh giới trong truyền thuyết kia không ai biết nó có hay không, nhưng trong lòng tất cả mọi người đều hiểu, đại khái là… thật sự có.
Tiền bà cùng Tửu ông vừa dứt lời, một tiếng kêu to từ trong lớp đất dưới đài cao truyền ra, tiếp theo, một nữ nhân tóc đỏ giẫm một con rết màu nâu bay lên trời.
Khi Sở Hoàng nhìn thấy nữ nhân này, trong ánh mắt toát ra vẻ trầm tư.
Tương truyền hơn 150 năm trước, vị Đại Sở hoàng đế kia có một ái phi, nàng ta là một trong những vu chính.
Cuối cùng, vị hoàng đế kia tráng niên mất sớm, nghe đồn vị phi tử vu chính đó của hắn cũng cùng tuẫn táng. Câu chuyện này trở thành một trong những câu chuyện lãng mạng được yêu thích nhất trong dân gian Sở quốc.
Nhưng Sở Hoàng biết, vị tổ tiên ấy chết rất hoang đường, và căn cứ theo ghi chép bí mật, vị phi tử kia không hề tuẫn táng, mà làdưới cơn nóng giận nàng thân mang áo đỏ chém giết ba tên vu chính, lại ám sát vài tên đại quý, sau đó bay đi, không rõ tung tích.
Vân cô. . .
Dựa theo bối phận để tính, người trước mắt đây, sợ rằng đã từng là. . . Tổ di nãi của hắn.
Mà Tửu ông gọi Hồ lão ra lại là từ một lầu tháp trong trại trà, lúc đáp đất được một đám hồng lang vây quanh. Trên người đám hồng lang tỏa ra khí tức yêu thú cực kỳ nồng nặc, nhưng chúng nó cũng không phải vật sống, mà là chế phẩm của cơ quan thật.
Hồ lão, hơn trăm năm trước từng là Thiên Cơ Các các chủ của nước Tấn, năm đó ba nhà phân Tấn tuy rằng đã xuất hiện dấu hiệu nhưng Tấn thất còn chưa suy sụp hoàn toàn. Nghe đồn, năm đó Hồ lão nảy sinh mâu thuẫn với Hách Liên gia gia chủ, hai bên không nể mặt nhau, cuối cùng Hách Liên gia gia chủ bệnh không nổi, Thiên Cơ Các các chủ đổi người.
Sau khi Yến diệt Tấn sau, tàn dư Thiên Cơ Các bị Điền Vô Kính giao vào tay Trịnh Phàm, Thiên Cơ Các các chủ đời trước và cả đời này đều là thủ hạ Trịnh Phàm.
…….
Đối diện với những gì đang xảy ra, Đại Yến Nhiếp Chính Vương vẫn bình tĩnh như trước.
Từ Cương chết rồi, hai huynh đệ Từ gia vẫn chưa vội báo thù cho đại ca, mà là cùng Lương Trình hình thành thế đối lập.
Phiền Lực thi yên lặng đứng sau lưng Lương Trình.
Người mù bắt đầu bóc quả quýt.
Đối mặt với cường giả bước ra từ trận pháp, tất cả mọi người đều tỏ ra như thường.
- Vân, gặp qua Yến Quốc Nhiếp Chính Vương, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
Nữ nhân áo đỏ chân đạp rết, trôi nổi giữa không trung, cẩn thận quan sát có thể phát hiện bên cạnh nàng có vài gương mặt đau đớn vặn vẹo như ẩn như hiện.
Đây là biện pháp của Luyện Khí Sĩ, cũng là biện pháp của vu thuật, lại càng là Ngự thú thuật của Hùng thị dung hợp Sở Quốc, có thể nói, Vân cô này cũng có mấy phần bản lĩnh.
Nhưng ngay lúc Trịnh Phàm đang định đáp lời, Phiền Lực đã chơi chán món đồ chơi mới kích động chỉ vào Vân cô, hô:
- Chủ thượng, nhìn kìa, nhân thê!
Sắc mặt Vân cô chợt lạnh, nàng là Đại Sở hoàng phi, sao có thể nhận sỉ nhục như thế?
Rết dưới thân nàng lập tức bay nhào xuống Phiền Lực ở bên dưới, Vân cô bấm ấn, nhất thời, một luồng khí tức đáng sợ từ trên trời giáng xuống, đánh vào thân rết.
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Rết ở phía sau lập tức đuổi, Phiền Lực lập tức bỏ chạy.
Giữa không trung, Vân cô thấy con rết của mình vẫn không đốt nổi tên ngốc to con này, lần nào cũng đều là hụt một chút, ánh mắt nàng lộ vẻ suy tư, lập tức phát hiện bộ pháp của tên ngốc to con thoạt nhìn có vẻ lộn xộn, thật ra lại giấu diếm huyền cơ.
Kiếm Thánh từng nhìn thấy bộ pháp tương tự ở Kiếm Tỳ, đồ đệ của mình, mà Kiếm Tỳ nói, đó gọi là vũ bộ.
- Chủ thượng, cứu yêm, chủ thượng, cứu yêm!
Phiền Lực vốn đang bị thương, giờ bị người ta dùng lực lượng nhị phẩm đuổi đánh, tuy có thể né tránh nhưng vẫn cực kỳ chật vật.
Nhưng, Trịnh Phàm lại xem như không thấy, ai bảo miệng hắn tiện chứ?
A Minh ở bên cạnh lại càng không khách khí, cười nói:
- Đáng đời lắm!
Tiếp theo, A Minh đi tới trước người Trịnh Phàm, còn chưa kịp quỳ xuống, đã nghe ở phía sau vang lên một trận sói tru.
Hồ lão được một đám sói vây quanh xuất hiện ở phía sau.
- Gặp qua Thiên Cơ Các các chủ, gặp qua Đại Yến Nhiếp Chính Vương.
Lão hủ nghe nói hiện tại Thiên Cơ Các ở trong tay vương gia ngài?
- Đúng.
Trịnh Phàm đáp một tiếng:
- Muốn trở về không? Bọn họ đều thăng quan rồi.
- Dương thọ không nhiều, không thể quay về nữa.
Hồ lão thở dài:
- Nể tình vương gia che chở cho truyền thừa Thiên Cơ Các, sau này vợ con của vương gia lão hủ cũng sẽ che chở lại một hai phần, xem như trả nợ ân tình.
- Ngươi không có cơ hội đó đâu.
Trịnh Phàm nói xong nhìn về phía Tứ Nương vẫn luôn đứng bên cạnh mình, nói:
- Muốn chơi đùa chút không?
Tứ Nương cười gật đầu nói:
- Muốn.
Mà lúc này, Phiền Lực vẫn bị rết đuổi theo nãy giờ rốt cuộc đã bị cắn trúng một cái, toàn thân bị hất văng ra ngoài, đập lên trên nền đất.
Chỉ có điều, nơi xương cốt của rết cũng trúng đòn của Phiền Lực, chảy ra máu tươi.
Máu chảy ra từ người con rết này lại chính là rượu ngon ngàn năm đối với A Minh, khiến hắn mê say. Thậm chí, A Minh còn nắm chặt lấy tay áo Trịnh Phàm, kéo nhẹ.