Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2948: Chí ít, hắn lên

Có thể khiến một quỷ hút máu cao quý làm ra động tác này, quả thực hiếm thấy.

Mà phía sau, bầy hồng lang của Hồ lão đã bắt đầu gào lên, chuẩn bị lao tới vồ giết bất cứ lúc nào.

- Người mù, có vẻ bọn họ rất nóng lòng đẩy chúng ta vào trận pháp này.

Trịnh Phàm nói.

- Đúng, chủ thượng, nếu như ta đoán không sai, hẳn là bọn họ đã động tay chân ở Yến Kinh, nếu chủ thượng không mượn được vận nước Đại Yến, một khi tiến vào tứ phương trận này sẽ hoàn toàn bị áp chế, không còn khả năng chạy trốn. Lúc này bọn họ mới có thể hoàn toàn an tâm.

- Ngươi cảm thấy như thế nào?

Trịnh Phàm hỏi.

- Hả?

Người mù sửng sốt một chút, sau đó cười nói:

- Sao có thể không mượn được, vị hoàng đế kia vào những thời khắc mấu chốt có bao giờ hàm hồ đâu?

- Ta còn tưởng là ngươi vẫn chờ mong chứ?

- Mệt rồi, hủy diệt đi, không chờ mong, chỉ chờ mong đời kế tiếp.

Dẫu sao Đại Yến Thái tử cũng là bạn chơi thuở ấu thơ của Thiên Thiên, Trịnh Lâm. . . cũng có chút tình nghĩa với Cơ gia.

Đúng, mãi đến lúc này, người mù vẫn còn mơ về đại nghiệp tạo phản của mình.

Nếu chỉ là mơ thôi, thì người mù là được rồi.

Trịnh Phàm nhìn trước sau một chút, nói:

- Tam phẩm cường giả đã đủ để nghênh ngang trong giang hồ, ta cũng chỉ mới tiến cấp đến tam phẩm mà thôi, ai ngờ đến nơi này lại thấy tam phẩm nhiều như chó, nhị phẩm cũng đi đầy đường.

- Lời ấy của chủ thượng sai rồi, bọn họ cũng chẳng được bao nhiêu người, huống chi còn là đám lão già hơn trăm tuổi. Thuộc hạ nhận ra khí tức trên người bọn họ có vấn đề rất lớn.

Cũng là mở nhị phẩm, nếu Kiếm Thánh ở đây, hắn có thể lấy một chọi hai.

- Đáng tiếc, lần này không mang lão Ngu đến, lão Ngu giận ta.

- Người trong nhà chúng ta còn không đủ để chia, làm gì có chỗ cho Ngu Hóa Bình chứ.

Lúc này, Phiền Lực lại bị đốt thêm lần nữa, cánh tay phải bị cắn thủng một lỗ, mà nơi miệng con rết cũng chảy ra càng nhiều máu tươi.

- Hí. . .

A Minh máu tươi nhỏ xuống từ miệng rết, đau lòng không thở nổi.

Hồ lão ở phía sau mở miệng nói:

- Vương gia, vào trại uống một chén rượu nhạt, giữ chút mặt mũi cuối cùng cho nhau, thế nào?

. . .

Trên đài cao, Hoàng Lang rốt cục cũng ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Biểu hiện của Tiền bà cùng Tửu ông đã khôi phục lại yên tĩnh.

Nhưng, nụ cười cân nhắc trên gương mặt Sở Hoàng lại càng sâu. Tuy không biết vì sao, nhưng hắn theo ban nãy cho rằng. . . Sẽ rất thú vị, cũng sẽ chơi rất vui.

- Ta hoài nghi những thủ hạ do vị Nhiếp Chính Vương đó mang đến đều dùng bí pháp đặc thù để hàng cảnh giới, hòng đánh cho chúng ta trở tay không kịp.

Tiền bà nói.

Tửu ông phụ họa nói:

- Hẳn là như vậy. Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi, tam phẩm ở trước mặt nhị phẩm chỉ có thể quỳ xuống, haha, còn định tới một lần nữa sao?

- Qủa nhiên, vị vương phi đó là tam phẩm cao thủ ẩn thân, mà cái tên trông giống ma bệnh kia cũng là tam phẩm.

- Qủy anh kia đương nhiên cũng là tam phẩm, tam phẩm linh vật!

- Bảo vật, bảo vật!

- Ta muốn nó!

Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ nơi sâu trong trại nhà.

-Vì sao phải cho ngươi, ta cũng muốn!

Một giọng nói khác vang lên.

Tiền bà cùng Tửu ông liếc mắt nhìn nhau, không dám tham dự tranh luận của hai vị kia, nhưng bọn hắn cũng hoàn toàn yên tâm rồi.

Bọn hắn thừa nhận, Nhiếp Chính Vương dùng chiêu "Ẩn giấu" này có thể nói là lô hỏa thuần thanh, nhưng Nhiếp Chính Vương rốt cuộc đã đánh giá thấp sức mạnh nơi đây rồi!

. . .

A Minh cùng Tứ Nương đều quỳ một chân xuống.

Trịnh Phàm đặt Ô Nhai lên trên vai A Minh, sau đó dời đi.

Trên người A Minh bắn ra khí tức.

Trịnh Phàm không dùng đao với Tứ Nương, mà là đưa tay nhẹ nhàng sờ lên gò má nàng, ngay lập tức, khí tức trên người Tứ Nương cũng đột nhiên bắn ra.

Nhưng, dù là Tứ Nương hay A Minh, sau khi khí tức tăng lên đến tam phẩm đều không đứng lên, mà tiếp tục quỳ.

Trịnh Phàm giơ Ma Hoàn lên, khí tức của Ma Hoàn cũng bắn ra, Ma Hoàn cũng vào tam phẩm!

Sau một khắc,Ma Hoàn hóa thành trẻ mới sinh, bay ra khỏi hòn đá màu đỏ, trực tiếp hòa vào trong cơ thể Trịnh Phàm.

Hai cha con đã lâu lắm rồi không dung hợp với nhau, bởi vì số lần Trịnh Phàm gặp nguy hiểm càng ngày càng thấp, mà những thứ có thể uy hiếp hắn cũng càng ngày càng ít.

Hàn ý lạnh lẽo, cấp tốc xuyên thấu toàn thân Trịnh Phàm, đồng thời, tâm tình cáu kỉnh bắt đầu bổ sung vào nội tâm Trịnh Phàm.

Nhưng mà, Ma Hoàn cũng đã chín chắn hơn nhiều, mà người làm cha này cũng không còn giống như trước đây, ít trải sự đời. Vì vậy, từ đầu đến cuối Trịnh Phàm đều đứng vững tại chỗ.

Đợi đến khi Trịnh Phàm mở mắt ra lần thứ hai, khí tức trên người hắn đã vượt qua Nhị phẩm!

Hiện tại, trong đầu Trịnh Phàm hoàn toàn ngơ ngác, hắn có chút không dám ngẩng đầu.

Người ta mở Nhị phẩm là mượn lực lượng từ trên trời xuống, còn hắn, chỉ sợ không cẩn thận một chút lôi đình sẽ đánh thẳng vào người.

Hơn nữa, phương thức kéo cảnh giới tăng lên cường đại này so với cắn thuốc còn phù phiếm hơn rất nhiều lần, cũng xấu hổ hơn rất nhiều lần, người ta tốt xấu gì cũng là cắn thuốc mà lên, còn hắn thì… cắn nhi tử.

Nhưng mặc kệ là thế nào, chí ít, hắn lên rồi!

Dù cho hiện tại không nói tới thực lực, thì hắn ngay cả đánh nhau cũng khó khăn, có khi còn trở thành vật cản trở đối với mọi người, nhưng nhiệm vụ của một vị chủ thượng như Trịnh Phàm vốn chỉ cần… đi tới đằng trước là tốt rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!