Hồ lão vỗ tay một cái,
- Làm đi!
Con rối hình người bắt đầu phát lực.
Thân thể Tứ Nương bắt đầu vặn vẹo, o ép, giống như một người sống sờ sờ bị nhét vào trong một cái hộp với thể tích cực nhỏ.
Nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt Hồ lão cứng lại.
Đúng là nữ nhân kia đã bị ép chặt, nhưng máu tươi đâu?
Vì sao không thấy máu tươi chảy ra?
Đột nhiên, Tứ Nương trong lòng con rối hình người… nát!
Ngay lập tức, từng sợi tơ rơi xuống, đây dĩ nhiên không phải người thật, mà là người giả được đan thành!
- Sao. . . Làm sao có khả năng!
- Ngươi cũng có nhiều trò vui đấy.
Âm thanh của Tứ Nương vang lên phía sau lưng Hồ lão.
Hồ lão khó khăn quay đầu.
Hắn không biết khi nào nữ nhân khủng bố này lại xuất hiện sau lưng mình.
- Ta nói rồi, cơ quan thuật mà ngươi nói chỉ là trò vặt ta dùng để giết thời gian trong lúc rảnh đến phát chán thôi. Ngươi, vốn không biết đánh nhau.
Đánh nhau là đánh ra sống chết, là dùng bất kì thủ đoạn tồi tệ nào, chứ không phải song phương dọn xong trận chiến, dùng cơ quan thuật để quyết đấu.
Hồ lão nhanh chóng lùi lại, muốn kéo dài khoảng cách, đồng thời hô hoán để con rối hình người của mình nhanh chóng trở về.
Nhưng lúc Hồ lão lùi lại, liền nhìn thấy trên y phục nơi ngực mình có một sợi tơ bạc bị kéo thằng, mà đầu tơ còn lại thì nằm ở đầu ngón tay Tứ Nương.
Một cảm giác nguy hiểm lan khắp toàn thân Hồ lão, nhưng hắn vẫn theo bản năng lùi lại.
Sau đó, Hồ lão liền thấy y phục của hắn bị tháo mở, lộ ra thân hình. Sau đó, là đến da thịt của hắn bị tháo mở.
Cuối cùng, chỉ còn sót lại một khung xương.
Sau khi bị gỡ đi lớp da thịt, khung xương ngã xuống vũng bùn, mà con rối hình người thì chạy vội trở về, đứng bên cạnh bộ xương Hồ lão, không nhúc nhích.
Tứ Nương cười đi tới, nhặt con rối kia lên, đồng thời cho sợi tơ của mình nhanh chóng tiến vào bên trong con rối. Sau khi khôi phục thực lực đến một mức độ nhất định, sợi tơ của nàng quả thực giống như mang trong mình sự sống, từ đó làm ra hiệu quả mà người thường khó có thể lý giải được.
Giống như chuyện phức tạp như cơ quan thuật, một khi cấu tạo bên trong bị sợi tơ bao tròm, thì nó liền trở thành trò trẻ con.
Thế rồi, ánh mắt Tứ Nương rơi vào hai nữ nhân mặc áo bào đen.
Tứ Nương cũng không biết hai nữ nhân này từng định đi Vương phủ kiếm chuyện, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến động tác tiếp theo của nàng.
Mà hai nữ nhân đó cũng liếc mắt nhìn nhau.
Này. . .
Này còn cái gì mà chặn đường hay không chặn đường!
Hai nữ nhân hầu như không do dự, lập tức tản ra.
Tứ Nương phát động búp bê cầm trong tay đuổi theo nữ nhân Luyện Khí Sĩ, mà bản thân nàng thì xoay người nhanh chóng đuổi theo nữ võ giả còn lại.
Nữ võ giả thấy tốc độ bản thân không cách nào hơn được Tứ Nương, đành bất đắc dĩ ngừng lại, nơi eo phát lực, trực tiếp vung quyền đánh Tứ Nương.
Tứ Nương nhẹ nhàng vung tay, nắm đấm nữ võ giả liền bị sợi tơ bao vây, sau đó bị nó cắt chém.
Tứ Nương nhẹ nhàng đến gần nữ võ giả. Bắp đùi, bụng, ngực, cổ các vị trí trọng yếu trên cơ thể nữ võ giả bắt đầu bị cắt chém.
Sau khi làm xong những chuyện này, Tứ Nương cũng không thèm nhìn vụn thi thể trên mặt đất, nàng xoay người đi về.
Mà lúc này, con rối hình người toàn thân nhiễm máu cũng bay về bên Tứ Nương, Tứ Nương đi ở phía trước, dắt búp bê đi ở phía sau.
- Đứa nhỏ này có khi còn ngoan hơn cả con ruột nhiều.
. . .
Máu tươi,
Máu tươi,
Máu tươi!
A Minh nghe được,
Tất cả máu tươi khắp bốn phía đều đang nôn nóng chờ hắn đến, chwof hắn lâm hạnh!
Mà hắn cũng sẽ không để những “tín đồ” đáng yêu đó thất vọng.
Chỉ thấy A Minh vọt thẳng về phía rết kia.
Vân cô đứng trên lưng rết, nếu nói một cách nghiêm khắc thì nàng cũng không phải là một võ phu, cho nên nàng theo bản năng bài xích bất cứ phương thức chiến đâấ, nhưng tốc độ A Minh, trực tiếp vòng qua.
đọc truyện dịch nhắn tới điện thoại 0 . 8 . 6 . 5 . 1 . 0 . 8 . 2 . 5 . 1
Vân cô lập tức đánh một đạo thủ ấn lên thân rết, giữa thân rết lập tức lõm xuống, lại lộ ra một cái miệng, há to đớp về phía A Minh.
Phốc!
Phốc!
Hai cái miệng lớn lần lượt xuyên thủng cơ thể A Minh, rồi nó bắt đầu co lại, định nuốt A Minh vào.
Lồng ngực bị xuyên thủng hai cái lỗ lớn, nhưng vẻ mặt A Minh vẫn chẳng có chút hoang mang nào.
Người mù thường trêu chọc A Minh, nói quỷ hút máu đều là cái loại kia…
Nói cách khác, chính vì bọn họ rất khó bị giết chết, cho nên cực kỳ yêu thích cảm giác và quá trình cơ thể bị “hãm hại”.
Có khi đây chính là lạc thú của họ. Thích nhìn thấy đối thủ không tiếc tất cả hủy hoại thân thể của mình, những vẫn không giết được.
Có đôi khi, họ còn chủ động tạo cơ hội cho đối thủ.
A Minh sắp bị kéo vào trong cái miệng rết thứ hai, thì hắn bỗng nhiên mỉm cười, ngâm xướng thần chú:
- Cấm —— Huyết Chi Điêu Tệ!
Cái miệng vốn đang xuyên thủng cơ thể A Minh bị hóa đá trong chớp mắt, mà loại hóa đá này lại liên tục tràn xuống, dự định bao trùm cả con rết.
Gào!
Rết hét thảm, Vân cô chỉ có thể đánh ra một đạo phù ấn, tách rời nửa đoạn thân rể, lúc này mới khiến nửa đoạn còn lại không bị hóa đá.
Mà A Minh thì đứng tại chỗ, nửa thân rết đang cắm trên người hắn từ từ hóa thành bụi bặm tung bay, mà hai cái hang lớn trên ngực hắn thì còn nguyên đó, trông vô cùng bắt mắt.
A Minh mở lòng bàn tay ra, một đoạn lớn thân rết xuất hiện, chảy ra máu tươi, dòng máu tươi này lại hướng về phía A Minh.