A Minh mở miệng, máu tươi chảy vào miệng hắn.
A Minh ra sức uống, đồng thời, nơi vết thương trên ngực hắn đang ngưng ra vảy máu, sau đó vảy máu lại bị bóc đi với một tốc độ cực nhanh, hiển lộ da dẻ hoàn hảo bên trong.
A Minh lau khóe miệng, vẻ mặt tràn đầy mê say.
Nhưng có một điều có thể khẳng định chính là, hắn còn chưa thấy đủ, còn lâu lắm mới thấy đủ.
Một giây sau, bóng dáng của A Minh bỗng nhiên "Sụp đổ", hóa thành một đám dơi chen nhau bay tới.
Vân cô thấy thế, trực tiếp thoát khỏi con rết, mà con rết chỉ còn nửa thân thì như lên cơn điên, vọt tới chỗ đám dươi kia.
Dơi cấp tốc bám vào thân rết, bắt đầu điên cuồng hút máu tươi.
Tay trái Vân cô nắm lấy ngón áp út tay phải mình.
Đùng!
Bẻ gãy!
Oanh!
Nửa đoạn thân thể rết chớp mắt hóa thành một trái cầu lửa lớn nổ tung, và đám dơi hút máu đang bâu trên người nó cũng bị đốt diệt thành tro.
Nhưng mà, rất nhanh, trong khoảnh khắc hỏa diễm từ từ tiêu thân ảnh, một bóng người chậm rãi từ trong hỏa diễm đi ra.
A Minh hơi ngoẹo cổ nhìn về tro tàn trên mặt đất, sau đó nhìn về phía Vân cô.
Nếu máu nó không còn, vậy thì… đổi sang ngươi.
Lần này, A Minh vọt thẳng về phía Vân cô.
Mất đi yêu thú bản mệnh, Vân cô đập một chưởng xuống đất, từng đạo ấn kí màu đen lan tràn ra chung quanh, chớp mắt hóa thành từng con bò cạp độc màu đen bay về phía A Minh.
Nhưng A Minh không thèm quan tâm, vẫn tiến về phía trước.
Một con bò cạp,
Hai con bò cạp,
Ba con bò cạp. . .
Lít nha lít nhít bò cạp trong khoảnh khắc đã bám lên thân mình A Minh, bắt đầu cắn xé hắn.
Nhưng những thứ đó vẫn không ngăn cản được bước chân A Minh.
Tuy nhiên, khi khóe miệng Vân cô tràn ra máu tươi, số bò cạp độc bám ở trên người A Minh lập tức truyền hết chất độc vào cơ thể hắn.
Sùng sục. . .
Lúc này, trên người A Minh xuất hiện từng bọt khí màu đen, thân hình hắn cũng liên tục run lên, cuối cùng chỉ nghe "Ầm" một tiếng, A Minh hóa thành một bãi máu đen, tung tóe trên mặt đất.
Vân cô chậm rãi đứng lên, nhìn máu tươi không ngừng chảy qua dưới chân, trong lòng nàng cuối cùng cũng xem như thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra, từ lúc người này đột nhiên từ tứ phẩm lên cấp đến nhị phẩm, mãi cho đến ban nãy, tất cả đều chỉ xảy ra trong chớp mắt, mà bọn họ cũng chỉ giao thủ có mấy đợt. Nhưng loại đối thủ kiểu đó lại khiến Vân cô có cảm giác sau lưng lạnh buốt.
Hầu hết người ta hoảng sợ vì cái người ta không biết, mà thủ đoạn và biểu hiện của A Minh đã vượt qua phạm vi nhận thức của nàng.
Cũng may, hắn đã chết rồi.
Xoạch!
Một tiếng vang giòn từ thân dưới truyền đến.
Vân cô cúi đầu, nhìn thấy một cánh tay từ trong vũng máu bên dưới thò ra, nắm lấy mắt cá chân mình. Ngay lập tức, một cái đầu từ trong máu loãng chậm rãi hiện lên.
Sau đó, một cái tay khác từ trong máu loãng dài ra, nắm lấy mắt cá chân còn lại của nàng.
Vân cô đứng ở nơi đó, không động.
Dù là Luyện Khí sĩ hay vu giả hoặc là ngự thú giả, cả ba loại này một khi bị đối thủ tiếp cận đều sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt. Cho dù Vân cô đã trở thành đại thành giả của cả ba loại trên, thì vẫn không cách nào thay đổi được hiện trạng này.
Lúc cả hai tay A Minh nắm lấy nàng như vậy, nàng biết, mình đã không có đường lui rồi.
Hay tay A Minh từ vị trí mắt cá chân Vân cô chậm rãi “bò” lên trên, giống như xem vị ngự thú giả này như một cái thang.
Rốt cục, tay A Minh ôm lấy cổ Vân cô, một tay khác thì chạm lên gò má Vân cô.
Hắn không phải là đang khinh nhờn đối phương, nói một cách chính xác, hắn khác những Ma Vương còn lại, những người khác đều tìm đối tượng, hắn thì không.
Bởi vì A Minh không cảm thấy quá hứng thú với nữ nhân, cho dù người hắn đang ôm trong ngực là Sở quốc vương phi năm xưa.
Nhưng đối với rượu, thì lại khác.
Môi Vân cô khẽ run:
- Rốt cuộc… ngươi là thứ gì.
- Xuỵt. . .
A Minh đưa tay làm động tác im miệng:
- Xin yên tĩnh cho.
- Vị Yến Quốc Nhiếp Chính Vương kia cho ngươi cái gì, chúng ta có thể cho ngươi. . . Gấp đôi.
A Minh có chút bất đắc dĩ lắc đầu một cái, suy đoán đưa tay vén tóc nơi cổ Vân cô, rồi chậm rãi lộ ra hai cái răng nanh.
- Chỗ chúng ta có thứ còn tốt hơn, càng đáng giá hơn cho những cường giả như chúng ta…
- Xuỵt. . . Yên tĩnh một chút.
- Ngươi hoàn toàn có tư cách gia nhập chúng ta, chúng ta cùng. . .
Vân cô quay đầu nhìn về phía A Minh. Mà động tác này của nàng đã khiến A Minh vốn định dùng phương thức dịu dàng văn nhã để cắm răng nanh vào cổ nàng… cắm hụt.
Suy đoán, một tay A Minh từ vị trí cổ Vân cô chuyển lên trên đầu nàng, một cái tay khác thì đặt lên trên vai nàng.
Động tác này đã thả tự do cho nàng ở một mức độ nào đó, khiến Vân cô theo bản năng cho rằng đối phương động lòng, liền lập tức hỏi:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
A!
Vân cô phát ra một tiếng hét thảm, tiếng kêu thảm thiết này cực kỳ gấp gáp cũng cực kỳ ngắn ngủi. bởi vì, đầu Vân cô đã bị A Minh vặn xuống.
- Bảo ngươi yên tĩnh chút, sao ngươi không nghe lời chứ?
Đầu Vân cô bị A Minh cầm trong tay, nhưng tình cảnh máu phun tung tóe lại không hề xuất hiện, tất cả máu tươi đều tụ lại thành một dòng suối phun nho nhỏ, phun ra từ nơi cổ với một nhịp điệu cực kỳ tao nhã.
A Minh nghiêng mặt, đến gần, hé miệng, bắt đầu uống rượu.