Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2952: Sự ngu xuẩn của ngươi vượt quá tưởng tượng của ta

Đợi đến khi máu trong cơ thể phun khô, A Minh liếm liếm môi.

Quả nhiên, máu tươi của cường giả mãi mãi là rượu ngon nhất.

Hắn có chút thỏa mãn lùi về sau một bước, thuận tay thả đầu Vân cô lại cổ nàng ta, nhưng cũng không biết là cố ý hay vô tình, nói chung là, thả ngược rồi.

Hai huynh đệ Từ thị vốn đang hình thành thế đối lập với Lương Trình trực tiếp từ bỏ đối lập. Quay người chạy thẳng về phía trận pháp.

Lương Trình đứng không nhúc nhích.

A Minh xuất hiện bên cạnh Lương Trình, bất mãn nói:

- Ngươi làm biếng quá.

Lương Trình nghiêng mặt sang bên, nhìn về phía A Minh, nói:

- Có thể thay đổi.

- A.

A Minh nhìn phía trước, ngâm khẽ:

- Cấm. . . Huyết Chi Thúc Phược!

Tại mặt đất lối vào trận pháp chảy ra một vũng máu tươi, rất hiển nhiên, từ rất sớm A Minh đã thiết lập một “hàng rào” nho nhỏ ngay lối vào.

Rượu hắn ủ trong tủ sao có thể để chúng chạy mất chứ?

Sương máu bốc lên che đậy lối vào, đồng thời, từ trong sương máu có từng cánh tay thò ra, bắt hai huynh đệ Từ gia lại.

A Minh đưa tay chỉ về phía trước, sau đó hất về phía sau, hai huynh đệ Từ gia lập tức bị kéo về.

- Bên trái bên phải?

A Minh hỏi.

- Tùy ý.

Lúc hai huynh đệ Từ gia bị sương máu lôi trở lại trước người A Minh cùng Lương Trình, cả hai người đều lộ ra răng nanh của quỷ hút máu và cương thi.

Mỗi người chọn một “món”, sau đó trực tiếp cắn vào cổ “món ăn” của mình.

Rất nhanh, hai cỗ thi thể khô quắt bị hai người quăng sang một bên.

A Minh bước vài bước về phía trước, ngay lúc ấy, đám người đứng bên trong trận pháp vội vàng đến đây xem náo nhiệt ban nãy cũng lùi về sau hai bước.

A Minh vươn tay lau dấu máu nơi khóe môi, sau đó bỏ vào trong miệng, mút một cái.

- Chậc.

Lương Trình bắt đầu lùi về sau, xoay người đi về phía chủ thượng.

Lúc này, Phiền Lực trên người chỗ nào cũng có chỗ lõm xuống đi tới, nói:

- Kích động…

Ngay lập tức, Lương Trình và Phiền Lực quỳ xuống trước mặt chủ thượng lần thứ hai.

Người mù cũng quỳ phục xuống.

Trịnh Phàm nhấc Ô Nhai, lên.

Cánh tay, khẽ run.

Ô Nhai chậm rãi đập vào vai ba người.

Sau khi đập xong, Trịnh Phàm chỉ cảm thấy đầu óc của mình mê muội một hồi, môi và bắp thịt trên gương mặt đều không khống chế được mà co giật, nhưng hắn lại không thể nào giải trừ hợp thể với Ma Hoàn, chỉ có thể mất đi trọng tâm lùi về sau, đao trong tay cũng rơi xuống.

Cũng may người mù tâm tư kỹ càng, hắn duỗi tay ra, kéo mấy tấm yên ngựa lại chồng lên nhau thành một cái ghế dựa, đúng lúc để chủ thượng ngồi lên trên.

Đồng thời, Ô Nhai đao của chủ thượng khi rơi xuống cũng bị người mù dùng ý niệm lực tiếp được, đổi thành đâm xuống mặt đất, hai tay của chủ thượng cũng có chỗ mà đặt lên.

Bắp thịt trên mặt chủ thượng bị chuột rút, người mù thuận thế kéo mũ áo phía sau chủ thượng lên che hơn nửa khuôn mặt.

Lần này Trịnh Phàm không mang theo quân đội, cũng không cưỡi Tỳ Hưu, nên hắn cũng không mặc áo mãng bào mà là thường phục. Thường phục này là trang phục truyền thống của Yến quốc Bắc Phong quận, là loại hàng thuộc da, có mũ ở phía sau để tiện che bão cát.

. . .

- Này. . . Điên rồi sao, điên rồi sao, điên rồi sao!

Cho dù Hoàng Lang vẫn luôn cố giữ bình tĩnh, lúc này cũng đã xó xu thế không chịu nổi nữa rồi.

Trong trại trà, tam phẩm cường giả đã không dám đi ra ngoài, mà một vài nhị phẩm cường giả cũng bắt đầu do dự, bởi vì bên ngoài vừa mới chết mất hai nhị phẩm.

Mà trong màn sáng trước mắt, vị Đại Yến Nhiếp Chính Vương kia lại cực kỳ ung dung ngồi xuống, hai tay đặt gọn trên chuôi đao, khóe miệng không bị mũ che khuất thỉnh thoảng nhếch lên một chút, để lộ sự khinh bỉ đến cùng cực.

Chính vì hắn vô địch ở chiến trường, nên người ở đây mới trăm phương ngàn kế muốn kéo hắn từ chiến trường vào giang hồ.

Ai mà đoán được…

Khi hắn đến, chỉ mang theo sáu thủ hạ tứ phẩm cộng thêm một linh thạch tứ phẩm.

Trước mắt, vương gia không chỉ dung hợp với linh thạch, thăng cấp lên nhị phẩm, mà bên cạnh hắn còn có thêm năm nhị phẩm cường giả và một người lùn tứ phẩm.

- Sự ngu xuẩn của đối phương vượt qua sức tưởng tượng của chúng ta.

Người mù đứng ở bên người Trịnh Phàm nói.

Đối với đám người kia, không thành công thì thành nhân, chẳng có gì phải kiêng kị, cũng chẳng có gì không nỡ cả.

Cơ hội duy nhất của bọn họ là giết chết Đại Yến Nhiếp Chính Vương, đổi lấy thiên hạ đại loạn một lần nữa.

Nếu như Trịnh Phàm và các Ma Vương đổi vị trí cho đám người kia, thì chỉ cần hai bên vừa thấy mặt nhau, bên Trịnh Phàm sẽ trực tiếp điều động tất cả mọi người, không quan tâm thực lực cao thấp, dù có là cụ bà quét rác đi nữa cũng được người nào tính người nấy, tất cả cùng nhào tới, giết chết người bên đối phương mới thôi.

Nhưng, dưới cục diện rõ ràng như thế, đám người bên kia lại biến nó thành trò biểu diễn rẻ tiền.

Quan trọng nhất chính là, hai quân giao chiến, quân tiên phong liên tiếp bị trảm, tiếp theo đội ngũ này sẽ không cách nào vực dậy được nữa.

Cũng giống như ban nãy Tứ Nương ra tay với hai nữ nhân mặc áo bào đen và A Minh ra tay với hai huynh đệ Từ thị, một khi tam phẩm cao thủ mất đi chiến tâm và dũng khí, chỉ cần nhìn ra khe hở của họ liền có thể lấy mạng họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!