Đám người ở trong trận pháp sợ hãi đến thế, đợi đến khi các Ma Vương giết vào, tất nhiên từng người trong bọn họ sẽ “tử đạo hữu bất tử bần đạo”.
Cũng giống như cẩm y thân vệ, mặc dù bọn họ có thể liệt trận chém giết cao phẩm cường giả, đó là bởi vì bọn họ đồng ý chủ động hiến thân cho mục đích cuối cùng, một khi không còn tinh thần ấy, bọn họ căn bản không làm được gì cả.
- Không phải bọn họ. . . Ngu. . . Là bọn họ quá bình thường. . . Rồi. . .
Bây giờ Trịnh Phàm nói chuyện đã có chút khó khăn, nhưng hắn vẫn phải lên tiếng.
Người mù mở miệng nói:
- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy, có lẽ chúng ta có thể tránh được khả năng xấu nhất mà chúng ta đã dự liệu.
- Hiện tại nói. . . Những thứ này. . . Còn quá sớm. . . Không thể. . . May mắn. . . Toàn lực. . . Ứng phó. . . Lấy bọn họ là giám. . .
- Vâng thuộc hạ rõ ràng.
Người mù nhìn bốn phía, mở miệng nói:
- Bắt đầu từ bây giờ, quyền chỉ huy thuộc về ta.
Trịnh Phàm miễn cưỡng gật đầu một cái, nói:
- Nghe hắn.
Lương Trình, A Minh, Phiền Lực đều lùi về sau nửa bước:
- Thuộc hạ tuân mệnh!
- Tứ Nương, ngươi ở lại chăm sóc chủ thượng.
Tứ Nương gật gù, đứng ở phía sau Trịnh Phàm.
- A Lực, ngươi là thịt.
Phiền Lực gãi gãi đầu, gật đầu.
Hắn đã quen làm thịt rồi.
- A Trình, ngươi phụ trách đột tiến.
- Ừm.
Lương Trình gật đầu.
- A Minh, ngươi phụ trách bổ vị.
- Ừm.
A Minh gật đầu.
- Thành lập liên kết tinh thần, ta phụ trách chỉ huy và khống chế.
Nói đến đây, dường như người mù nhớ ra gì đó, hắn nói:
- Tam nhi, ngươi cùng Tứ Nương bảo vệ chủ thượng.
Tam nhi đến bên cạnh Lục Trạch.
Tiếp đó, Phiền Lực giơ đôi búa lên tiến về phía trước, đứng ở trước trận pháp. Lương Trình đứng hơi chếch sang bên cách Phiền Lực nửa bước chân. Người mù thì đứng ngay sau lưng Phiền Lực.
A Minh đứng ở bên cạnh, có vẻ rất tùy ý.
Âm thanh của người mù vang lên trong đầu tất cả mọi người:
“Chúng ta có cơ hội, nhưng chúng ta nhất định phải xem như không có cơ hội, như vậy mới có thể tranh thủ được chút khả năng.
Hiện tại, chủ thượng đã hợp thể cùng Ma Hoàn, vì để cho chúng ta lên cấp mà chủ thượng phải chịu đựng đau đớn khôn nguôi.
Thời gian kéo dài càng lâu, thương tổn của chủ thượng lại càng lớn.
Sự ngu xuẩn của đối phương giúp chúng ta có thời cơ thong dong, có lẽ, không cần đi đến bước cuối cùng kia.
Nếu đã quyết định rồi, thì cái gì cần bỏ xuống hãy bỏ xuống. Ta biết mọi người đều là người hào hiệp, ta cũng biết, lúc này trong lòng mọi người không suy nghĩ bất kì chuyện gì khác.
Nhưng, chúng ta vẫn phải ước pháp tam chương.
Bắt đầu từ lúc này, tất cả mọi người phải thu lại thiên tính của mình. Ta biết, một lần nữa nhận được sức mạnh có thể khiến mọi người vô cùng hưng phấn, nhưng hiện tại nhất định phải áp chế sự hưng phấn đó xuống.
Ban nãy là lần cuồng hoan cuối cùng, điều đó không đáng kể, nếu trước mắt đã có cơ hội, vì sao không toàn lực ứng phó?
Đặc biệt là ngươi, A Minh."
"Ta biết rồi."
Âm thanh của A Minh vang lên trong đầu mọi người.
"Chờ một lúc nữa vào trận rồi, tất cả mọi người nghe ta chỉ huy, không cho phép xuất hiện bất cứ sai lầm nào. Tất nhiên trong đó còn những nhị phẩm cao thủ khác, nhưng không đáng kể, hiện tại chúng ta vốn không phải là nhị phẩm bình thường.
Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt, thì có thể dấy lên một hồi giết chóc ở trong đó, hoàn toàn lật tung bọn họ!
Bọn họ mạnh thì có mạnh, nhưng cũng chỉ là đám người ô hợp mà thôi.
Chú ý phối hợp, không cho phép xao lãng,
Không cho phép xao lãng,
Không cho phép. . . Xao lãng!"
Nếu là bình thường, người mù dong dài như vậy chắc chắn đã bị mọi người bất mãn từ sớm, đương nhiên, bình thường người mù cũng không phải kẻ thích dong dài. Lúc này đây, vẻ mặt của các Ma Vương còn lại không có chút nào là mất bình tĩnh cả.
"Hiện tại ta có thể dùng tinh thần lực của mình mạnh mẽ phá đi kết giới của trận pháp này, cho nên lúc vào trận sẽ nhanh hơn bọn họ dự đoán rất nhiều.
A Trình, A Minh, sau khi vào trận, tiến hành đợt chém giết đầu tiên nhất định phải là một đòn trí mạng hoặc một đòn trọng thương.
A Lực làm tốt chuẩn bị tiếp ứng, tiếp ứng bọn họ trở về nghỉ ngơi.
Ai vào chỗ nấy,
Vào trận!"
. . .
- Cho nên người ta không phải là đi tìm cái chết, cũng không phải là vò mẻ không sợ ném, người ta có đủ lực lượng.
Hoàng Lang có chút bất đắc dĩ cảm khái,
- Nhưng ta thật sự không nghĩ ra, vì sao lúc trước một loạt tình báo, kể cả Phượng Sào nội vệ hay Ngân Giáp vệ của hai nước Càn Sở đều không phát hiện ra chuyện này?
Chư vị tiên sinh trong vương phủ lại là nhị phẩm cao thủ ẩn thân?
Sở Hoàng nói:
- Bây giờ nói mấy chuyện này còn ý nghĩa gì?
Làm hoàng đế, nghệ thuật quản lý hầu như chính là bản năng của hắn.
Cho nên, Sở Hoàng đã nhìn ra, tuy trong này còn rất nhiều chiến lực, nhưng bọn họ vốn không có thời gian và cơ hội cùng ngồi xuống mở một cuộc họp để thống nhất tư tưởng.
Tuy rằng trận chiến trước mắt có thể xem như chiến tranh giữa các cường giả đỉnh phong, nhưng về mặt bản chất, nó chẳng khác nào đám thôn dân đánh nhau giành nguồn nước giếng trong thôn cả.
Không phải bên nào nhiều người hơn sẽ thắng, mà là bên nào càng ác hơn, càng đoàn kết hơn, càng đoàn kết hơn.
Nghĩ đến đây, Sở Hoàng liền cười, cười rất bừa bãi.