Thôn dân dùng binh khí đánh nhau,
Thú vị, thú vị.
Ông trời đối với mình cũng không tệ.
Giây phút cuối cùng có thể tận mắt nhìn thấy tuồng kịch này, vở kịch đường cùng của đế vương chốn nhân gian.
Tiền bà mở miệng nói:
- Bọn họ, đi vào rồi.
Tửu ông thì nhấc bầu rượu lên, tda nói:
- Chuẩn bị trận pháp, chờ bọn họ...
Oanh!
Trận pháp bị mở ra một lỗ hổng.
Trong quãng thời gian rất lâu, tác dụng của người mù vẫn chỉ dừng ở phương diện cố vấn, có lẽ là vì hắn mù, nên rất tự nhiên mọi người xem hắn là quân sư quạt mo, như vậy mới phù hợp với hình tượng của hắn.
Nhưng ở đây vẫn có một nguyên nhân khách quan, đó chính là năng lực của người mù khi thực lực chưa được phát huy toàn bộ sẽ có vẻ hơi “gà”.
Khi mọi người mới vào phẩm, hoặc là cửu bát thất lục phẩm, thì:
Phiền Lực có thể làm dũng tướng, một người giữ quan vạn người phá.
Lương Trình thể phách kiên cố, có thể xung phong.
A Minh máu nhiều, có thể chống chịu nhiều thương tổn.
Tam nhi có thể đi ám sát, lấy ít địch nhiều.
Ngay cả Tứ Nương cũng có thể đi khâu vết thương cứu trị người bệnh.
Năng lực của người mù lại có vẻ hơi hạn chế.
Rồi chờ đến khi mọi người đều trở nên cường đại rồi, điều kiện lại không giống trước, có thế lực thủ hạ khổng lồ, binh mã nhiều vô số kể, rất ít khi phải đi liều mạng.
Nhưng kì thật, càng về sau, năng lực của người mù mới thật sự khủng bố.
Giống như Điền Vô Kính nói mình chỉ hiểu sơ về phương thuật. Trên thực tế, người mù cũng chỉ bớt chút thời giờ học pháp môn Luyện Khí Sĩ, chỉ đơn giản là giết thời gian, nhưng khi hắn nói mở trận pháp, thì trận pháp này thật sự bị mở ra rồi.
Lúc trước, người bên trong đi ra bị trì hoãn một hồi, cứ như bước ra từ trong chất keo vậy, nhưng lần này, khi các Ma Vương tiến vào lại là một đường bằng phẳng.
Điều này cũng khiến cho rất nhiều cường giả vốn đang chặn đường ở lối vào trận pháp bị đánh cho trở tay không kịp.
A Minh hóa thành một vệt ánh sáng màu máu, chui vào trong đám người, vừa ra tay chính là một đạo cấm chú:
- Cấm, Tử Hà!
Từ dưới chân A Minh xuất hiện một vũng máu, vũng máu bắt đầu lan tràn, chớp mắt đã lớn như một hồ nước, mà từ bên trong vũng máu có từng cánh tay thò ra ngoài, giống như Địa Ngục Chi Môn mở rộng, bắt đầu điên cuồng cắn xé và bắt trói đám người bên trên.
Mức độ tiêu hao khi sử dụng cấm chú sát thương rộng này cực kỳ lớn, dù là đối với A Minh hiện tại thì vẫn là gánh nặng không nhỏ.
Mà người mù vừa mới mở ra lối vào trận pháp, sau khi tiến vào, trong con ngươi vốn dĩ trống rỗng của hắn lại như lóe lên hai đám lửa.
- Tinh thần. . . Bão táp!
Lại là một chiêu thức sát thương diện rộng.
Tương tự, tiêu hao khi sử dụng chiêu thức này rất lớn, bởi vì người mù đối mặt không phải một đám người bình thường, mà là một đám cường giả, sức mạnh ý chí của cường giả kiên định hơn người bình thường rất nhiều, cũng càng khó dao động hơn.
Nhưng mà, một đòn Huyết tộc cấm chú cộng với bão táp tinh thần của người mù, vừa nhục thân vừa tinh thần, có thể nói là dằn vặt đến cực độ.
Tốc độ đột nhập của Lương Trình cũng rất nhanh, bởi vì thời gian đồng bọn tranh thủ cho hắn rất ngắn ngủi.
Chung quanh móng tay Lương Trình tỏa ra hào quang màu đen, thi độc khủng bố bắt đầu hưng phấn sôi trào. Hắn liên tục ra đòn, không hề dừng lại, nhanh chóng chuyển sang mục tiêu mới, cho dù không thể một đòn giết chết, thì thi độc lưu lại cũng có thể khiến người trúng chiêu đau đến không muốn sống.
Tình hình chiến trường rất hỗn loạn.
Nhưng, cho dù đối phương chỉ là một đám ô hợp, thì sức mạnh thể chất vẫn cực mạnh.
Dưới sự hướng dẫn của Tửu ông, sức mạnh trận pháp cuối cùng đã được bổ sung lại, hiệu ứng Tứ phương đại trận bắt đầu áp chế lại, xác định vị trí của những khí tức xa lạ, hòng bắt trói.
Lại có mấy cái nhị phẩm cường giả từ phía sau gia nhập chiến cuộc, ngoài ra còn có thêm một đám người mặc áo bào đen ở bên ngoài bắt đầu đánh trả.
- Gào!
Mà lúc này, Phiền Lực rống to, hắn đột nhiên đánh song quyền xuống đất.
Trên người hắn bắt đầu xuất hiện hào quang lấp lóe, lấy bản thân là tâm, hình thành nên một cái lồng khí màu vàng.
Trong nháy mắt lồng khí hình thành, người mù không quản lực lượng tinh thần bản thân tiêu hao, một lần nữa củng cố sức mạnh trung hòa ảnh hưởng đại trận.
A Minh và Lương Trình thì nhanh chóng rút khỏi chiến cuộc hỗn loạn, trở lại phía sau Phiền Lực.
Nửa người trái A Minh bị đập nát, lúc thân thể phục hồi như cũ, rõ ràng đã xuất hiện trở ngại. Hắn đưa tay moi từ trong máu thịt bản thân ra một cái gương bát quái, ném nó xuống đất, cái gương phát ra tiếng xì xì, A Minh đạt được hoàn chỉnh.
Móng tay Lương Trình gãy mất sáu cái, giờ cũng đang từ từ mọc ra lại, nơi ngực hắn có một vết kiếm và một vết đao, trông vô cùng đáng sợ.
Nhớ năm đó, Hùng Đình Sơn dưới sự vây công của cẩm y vệ đã phải cụt tay để cầu sinh, mà đối thủ lần này của các Ma Vương lại càng không đơn giản. Nhưng họ đã lấy được thành quả vô cùng khả quan, vì tình hình bên phía đối phương có thể nói là tử thương nặng nề.
Tiếp đó, một vài cường giả bắt đầu thừa cơ công kích, từng đạo pháp khí đủ loại thuộc tính nện lên trên lồng khí, cơ thể Phiền Lực liên tục run rẩy, nhưng tốt xấu gì cũng đứng vững được.
Hắn hoàn toàn không nghĩ đến chuyện phản kích, chỉ là bị động chịu đòn, cho đồng bạn phía sau thời cơ thở dốc. Dẫu sao, dù là A Minh hay Lương Trình, năng lực chiến đấu đều rất mạnh.