Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2956: Nhất phẩm trong truyền thuyết

Hoàng Lang không do dự nữa, hắn móc ra một cây chủy thủ, quỳ phục xuống, chĩa mũi chủy thủ vào cổ mình, hô:

- Nếu đã như vậy, ta đành đi trước, còn hơn đợi lát nữa chịu nhục, cũng xem như không uổng phí mấy năm nay ta mơ giấc mộng đẹp lâu như thế!

Một khi ta chết, mọi người cũng có thể tan rã, sắp xếp quãng đời còn lại nơi hậu thế!

Không phải là hắn muốn chết, hắn là đang bức bách.

Hắn biết mình quan trọng, những người khác cũng biết.

Cho nên, hắn đang dùng phương thức này, mạnh mẽ bức cường giả ẩn thân xuất hiện, nếu như. . . Còn có.

Thời khắc này, ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người Hoàng Lang, bởi vì mọi người đều rõ ràng, nếu như hắn chết rồi, cái gì nên kết thúc cũng sẽ kết thúc. Thậm chí mọi người cũng không cần ở lại chỗ này nữa, khỏi phải tiếp tục chém giết nữa rồi.

Sở Hoàng thì chậm rãi dời tầm mắt, nhìn vào nơi sâu xa nhất trong trại trà.

Nơi đó có một gò đất nằm ngay chính giữa trại trà.

Nếu người trong môn còn muốn vực dậy sĩ khí, cùng trở mình, vậy thì lúc này nhất định phải có cường giả chân chính hiện thân.

Nhưng rất nhanh, Sở Hoàng lại cười.

Hắn có thể hiểu được, nếu có, vì sao vị đó không hiện thân, hay nói cách khác, là không vội hiện thân.

Bởi vì, không cần thiết, cũng không cấp thiết.

Nếu nhất phẩm trong truyền thuyết thật sự tồn tại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn hẳn là có thể nghiền ép tất cả những thứ này.

Đúng lúc này, gò đất kia bắt đầu run rẩy, ngay lập tức, một chiếc quan tài từ dưới đất chui lên!

Trong phút chốc, toàn bộ trại trà cũng bắt đầu run rẩy, uy thế khủng bố trực tiếp giáng lâm!

Lực lượng này,

Hơi thở này,

Uy thế này. . .

Những người còn lại trong môn đều tỏ vẻ vui mừng:

- Môn chủ sao? Là môn chủ sao?

- Hắn đi ra rồi!

- Quả nhiên, còn có cường giả chân chính đang ngủ say!

- Vì sao lại nóng vội thế chứ, thiếu đi vài người cùng chia một chén canh không phải càng tốt hơn sao?

Trong quan tài truyền đến giọng nói nửa âm nửa dương, rồi sau đó, nắp quan tài bay lên, một nam tử mặc váy dài màu trắng, gương mặt trắng nõn từ bên trong chậm rãi ngồi dậy.

Hắn như vầng mặt trời đột ngột xuất hiện, nhị phẩm cường giả hướng trời mượn lực, mà hắn, cứ như bản thân đã là thiên địa một phương rồi!

Nhất phẩm, đây tuyệt đối là cảnh gưới cao nhất!

Phía sau Phiền Lực, A Minh đã chuẩn bị xong để bắt đầu vòng đột kích kế tiếp lắc đầu, nói:

- Máu chó.

Lương Trình liền nói:

- Đám người này đúng là ngu xuẩn thật.

Phiền Lực đang chống đỡ lồng khí mắng:

- Con mẹ ngươi!

Người mù thì có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn ra phía ngoài trận pháp.

Cái người lưỡng tính trong quan tài kia, sự xuất hiện của hắn không chỉ khiến lòng tin của mọi người trong môn tăng lên nhiều, sĩ khí đại chấn, đồng thời, thực lực của bản thân hắn cũng đủ để thay đổi chiến cuộc trong khoảnh khắc.

Trong quan tài, ánh mắt nam tử rơi trên người Hoàng Lang, nói:

- Đừng nóng vội, không phải ta đã đứng dậy rồi sao?

Hai tay nam tử chộp lên vách quan tài, khi hắn đứng lên, e rằng không chỉ có trại trà này, mà ngay cả đầm lầy chung quanh cũng cùng rung lên.

Nhưng mà, đúng lúc ấy, ngay khi ánh mắt mọi người đều tạp vào cỗ quan tài đó, thì ngay mép quan tài xuất hiện một bóng người rất nhỏ.

Không ai biết hắn xuất hiện ở đó từ lúc nào, cũng không ai dự liệu được hắn sẽ xuất hiện, nhưng nói chung, hắn đã xuất hiện.

Trong tay hắn cầm một thanh chủy thủ màu đen, nhanh nhẹn đâm vào ngực nam tử, nói:

- Ngoan, nằm xuống tiếp cho gia.

Lúc này bên ngoài trận pháp, bên cạnh Trịnh Phàm, Tiết Tam vốn vẫn đứng yên đó cảnh giác đưa mắt nhìn phía trước bảo vệ chủ thượng, cây côn bên dưới phụt một tiếng toác ra một lỗ hổng, hơi thoát ra ngoài bắt đầu bốc hơi, cả người cũng khô héo theo, biến thành một miếng da rơi xuống.

Mà bất kể Trịnh Phàm ngồi đó hay lày Tứ Nương đứng sau lưng Trịnh Phàm cầm trong tay ngân châm đang dệt quần áo đều không có biểu cảm giật mình gì. Hiển nhiên bọn họ đã biết Tiết Tam không có đây từ lâu. Nếu không thì không cách nào giải thích khi thấy từng người khác thăng cấp, hắn lại có thể thờ ơ không động lòng, cũng chính là bắt nạt đám người trong môn kia hoàn toàn lạ lâm và không biết gì về loại phương thức thăng cấp này.

Suy cho cùng mỗi lần thăng cấp thì Tam gia đều là một người tha thiết nhất.

Trịnh Phàm nói:

- Hình như… có thể rồi…

- Đúng vậy, chủ thượng, Tam nhi thành công rồi.

Tứ Nương buông đồ may vá trong tay xuống, nhẹ nhàng vươn tay ôm cổ chủ thượng. Khôi lỗi da người này so với đồ do Tứ Nương tiện tay dệt còn đầy đủ trơn mịn hơn nhiều, cũng đã phải bỏ ra không ít tâm tư và trả giá mới làm được.

Thật ra thì đối với một thích khách mà nói, ẩn nấp tốt nhất không phải là năng lực ẩn nấp cùa ngươi mạnh bao nhiêu, thân pháp của ngươi giỏi bao nhiêu, mà là đối thủ ngươi muốn ám sát cho rằng ngươi đứng chỗ đó.

Trong môn có cường giả nhị phẩm, đây là chuyện chắc chắn không thể nghi ngờ. Nhưng trong môn có cường giả nhất phẩm trong truyền thuyết hay không, cường giả nhất phẩm đến cùng là dáng vẻ ra sao, nắm giữ sức mạnh thế nào, Trịnh Phàm không biết, cũng không cách nào tra được ghi chép về nó.

Từ lúc vừa mới bắt đầu đứng đối mặt với ba huynh đệ Từ thị bên ngoài trận pháp, Tiết Tam thật sự đã ẩn nấp đi vào trong trận pháp rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!