Là một thích khách, một thích khách đỉnh cao tuyệt đối không hề nói quá, nếu như cả một cái trận pháp cũng không lẻn vào được thì thật sự mất mặt lắm.
Đương nhiên, Tam gia đâm ra một dao này hiển nhiên không phải là Tam gia tứ phẩm, cũng không phải Tam gia tam phẩm, mà là Tam gia nhị phẩm hàng thật giá thật.
Tuy rằng Tam gia đã từ lâu không có ở bên cạnh Trịnh Phàm, nhưng Hạt Tử, A Minh bọn họ qìu dưới chân Trịnh Phàm, được Trịnh Phàm tứ lễ bằng Ô Nhai như nghi thức khai quang tăng phúc, đây vốn dĩ không phải là phương thức mà Ma Vương cần để tăng cấp.
Trong quá trình tăng cấp nhiều lần trước đó hơn mười năm có lần nào cần như vậy đâu? Sở dĩ lần này thêm vào nghi thức này dương nhiên có thể nói là vì để mê hoặc người trong môn. Nhưng nguyên nhân chủ yếu hơn vẫn là vì tạo nên vẻ đẹp độc đáo cho trận chiến này.
Nói đơn giản chính là các Ma Vương phối hợp rất ăn ý với chủ thượng, tiến hành nghi thức làm màu.
Cho nên Tam gia có thể sẽ tăng cấp hay không chỉ là dược quyết định bởi ý muốn của Trịnh Phàm. Dù cho Tam gia trước mắt ở nơi chân trời góc biển nào, chủ thượng nghĩ đến hắn, nhớ đến hắn hắn cũng có thể tăng cấp. Cái khó chính là Tam gia ở trong trận pháp vừa lặng lẽ không tiếng động ẩn náu, còn vừa phải nhận từng vòng từng vòng khoái cảm khó mà hình dung hơn nữa còn rất kịch liệt khi tiến giai. Bặm môi nghiến răng, không chỉ không thể kêu ra tiếng mà còn phải áp xuống dao động khí tức trên người.
Cái này mới là điều khó khăn nhất, cũng may Tam gia chịu đựng được. Hắn ẩn nấp vốn là để đâm ra một dao này. Mà thanh chủy thủ kia thì chính lá kết tinh chân chính cực khổ năm năm nay của Tam gia.
Rất khó tưởng tượng, thậm chí ngay cả bản thân Tam gia cũng không rõ trong thanh chủy thủ kia rốt cuộc đã tôi luyện bao nhiêu chất độc khủng bố, cùng với các trận pháp nhỏ đã khảm vào thử không biết bao nhiêu lần mới thành công.
Cây chủy thủ này nếu như truyền ra ngoài, tuyệt đôi có thể trở thành thần khí trong trăm vạn năm tháng, trở thành thần khí trong mắt mỗi thích khách. Phối hợp với thực lực nhị phẩm của Tam gia. Cuối cùng, xuất hiện vào thời điểm thích hợp nhất ở nơi thích hợp nhất chào hỏi chân thành nhất.
Nhị phẩm đối mặt với cường giả nhất phẩm gần như không cách nào thắng được. Ngươi cần mượn lực từ bên ngoài, mà hắn thì lấy từ trong nhà ra, đây là khác biệt xa vời.
Nhưng đối với một thích khách mà nói, nếu như không cách nào vượt cấp ám sát được, thì sự tồn tại của thích khách đó còn ý nghĩa gì?
Nếu như cảnh giới cao hơn ngươi thì trực tiếp đối đầu chính diện không phải tốt hơn sao?
Ám sát, ám sát, sở dĩ phải dùng tới ám sát và ý nghĩa tồn tại của ám sát, không phải là vì vào thời khắc quan trọng, sử dụng cách đơn giản nhất kết liễu đối thủ sao?
Đây là sắp xếp và các Ma Vương và chủ thượng đã cùng nhau an bài ngay từ đầu.
Tiết Tam là thích khách, muốn hắn lên chiến trường trực diện, rất khó để phát huy tác dụng lớn nhất.
Không gánh được như Phiền Lực, cũng không thể sống lại như A Minh, không thể khống chế như Hạt Tử, cũng không dai như Lương Trình. Cho nên, nhiệm vụ ngay từ đầu của Tiết Tam chính là ẩn nấp. Nếu như trong môn thật sự có cường giả nhất phẩm thì đi giết hắn.
Tam gia hoàn thành nhiệm vụ mà chủ thượng và nhóm Ma Vương đã giao. Hắn tin chắc rằng mục tiêu ám sát của mình không thể cứu được.
Tam gia đạp cái chân ngắn kia, từ mép quan tài lơ lửng bay ngược xuống, hoàn thành một động tác nhảy cầu hết sức tao nhã. Không có khả năng nào khác, không có phân thân, không có chết thay, thậm chí cũng không có khả năng học theo Đạo nhân đã làm trong Phụng Tân thành năm đó, vào phút cuối còn có thể để lại một trang giấy làm vật dẫn sau cùng.
Không có, không có, tuyệt đối không có những thứ máu chó linh tinh này. Bởi vì, nếu như không thể xác nhận điều này, chủy thủ của Tam gia sẽ không đâm ra. Nếu như đã đâm ra, thì mục tiêu ắt phải chết!
Cho dù ngươi là đại năng nhất phẩm, cho dù ngươi ra trận cuối cùng, cho dù ngươi được mọi người chờ mong.
Dù cho có bao nhiêu, dưới một đòn này, nằm đi!
Trong chớp mắt, bầu không khí dồn nén này kéo dài một lúc lâu.
Đầu tiên là Tiết Tam ám sát làm tất cả mọi người trong môn đều kinh hãi. Sau đó thì đám người họ đều không dám tin. Bọn họ theo bản năng cho rằng cường giả nhất phẩm, rất có khả năng chính là vị môn chủ thần bí này, sẽ không thể nào chết như vậy được
Nhưng dần dần, theo nam tử mặc quần dài trong quan tài vẫn còn chưa đứng lên hoàn toàn gầm lên một tiếng phẫn nộ, thân thể lập tức bắt đầu thối rữa hóa thành máu loãng tanh hôi. Khí tức của hắn cung hoàn toàn bị vùi lấp trong khoảnh khắc, không thể tìm thấy được mảy may vết tích nào trong trời đất.
Đám người trong môn không thể không thừa nhận một sự thật, viện binh nhất phẩm của bọn họ còn chưa ra khỏi quan tài đã nằm luôn trong quan tài.
Tiền bà sững sờ, Tửu Ông sững sờ, các cường giả đứng trước đám người Phiền Lực cũng sững ra. Hoàng Lang thậm chí quên mất tự mình giết mình. Đây có lẽ là trò đùa lớn nhất từng xảy ra trăm ngàn năm qua dưới bầu trời này?
- Ha…
Sở Hoàng là người đầu tiên lấy lại tinh thần trong sửng sốt, sau đó hắn không nhịn được bật cười.
Giờ đây, cái gì mà Đại Sở nguy vong, Hùng thị thiên hạ, đều không quan trọng. Hắn chỉ muốn cười, cười vui vẻ, lại không khống chế được loại cảm xúc này mở rộng, càng không muốn khống chế.