Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2959: Đừng khóc

Ánh mắt của Sở Hoàng nhìn chằm chằm vào vị kia, đó là uy áp của Hoàng đế, uy áp của thiên tử, vượt lên mà lại hòa hợp vào trong uy áp nhất phẩm còn kinh khủng hơn vị trước đó.

Sở Hoàng không thể tin nổi lẩm bẩm:

- Thiên tử... Đại Hạ.

Lúc này Hoàng Lang bật cười:

- Hahahahaha, còn có một vị, còn có một vị, còn có một vị!

Lúc này Hoàng Lang chỉ cảm thấy khí huyết của mình sôi trào, sau đó rất nhanh hắn đã nhận ra khí huyết của mình thật sự trào ra, bởi vì máu tươi bị rút ra từ mắt mũi miệng, bay về phía cỗ quan tài kia.

Cả người Hoàng Lang bắt đầu già đi nhanh chóng. Hắn ý thức được chuyện gì xảy ra, hắn không dám tin mà nhìn đôi tay nhăn nheo của mình.

- Không, không, không!!!

Hắn thà chết cũng không muốn tin tất cả mọi chuyện thế này. Hắn thà tin rằng giấc mơ mình nằm mơ cả đời này đều là gủa cũng không muốn tin giấc mộng đời này đều là làm cho người khác!

Ngay cả mơ cũng không có thể tự lựa chọn nào khác!

- Không, không, không!!!

Hoàng Lang càng không ngừng kêu thảm, nhưng hắn kêu gào cũng không thể mang lại tác dụng gì.

Sở Hoàng nhìn Hoàng Lang phía trước, vốn dĩ hắn lấy cái tên Hoàng Lang này là vì trong tiếng địa phương đất Sở nghe giống như thất bại rồi... thất bại rồi. Ý là muốn trêu chọc hắc làm chuyện vô dụng, giấc mộng vô dụng. Ai biết được đây không phải một câu thành sấm, sự thật còn bi quan hơn trong tưởng tượng của Sở Hoàng.

Hắn là huyết mạch dòng chính còn sót lại của hoàng tộc Đại Hạ, nhưng hắn không phải là chủ nhân chân chính. Tác dụng của hắn chỉ là vào thời điểm quan trọng, dâng hiến tinh huyết của mình cho thiên tử Đại Hạ chân chính, thức tinh hắn.

Mỗi ngày trong mơ, khi đó đã rời bỏ Đại Yến, tự tay giết chết Trần Tiên Bá, khi nghe lời “người đó” ở phía sau lại có một cảm giác uy nghiêm và sợ hãi. Rất hiển nhiên cho dù cho Hoàng Lang thêm mười năm thì hắn cũng không thể nào làm được trình độ đó.

Càng đừng nhắc tới Tạ Ngọc An, Triệu Mục Câu, cậu em vợ Man tộc kia của Trấn Bắc Vương gia, sẽ nói gì nghe nấy với một con rối được đẩy ra.

Dù sao bọn họ năm ấy là quân chủ của ba quốc gia.

Trừ khi, trừ khi “chủ nhân” trong tiên đoán vốn là thiên tử, vốn là một đời thiên tử Đại Hạ chính thống “băng hà” bị phong ấn.

Phải rồi, cũng chỉ có thiên tử Đại Hạ chân chính mới có thể dốc hết sức mình bài ra cục này từ mấy trăm năm trước, lập ra môn này trở thành môn chủ thần bí chân chính.

Phải, cũng chỉ có thiên tử Đại Hạ chân chính mới có thể có tư cách hoàn thành nguyền rủa với Yến, Sở, Tấn. Bởi vì tổ tiên tam hầu đều từng thề vĩnh viễn trung thành với thiên tử Đại Hạ, nhưng cuối cùng lại tự lập quốc.

Cũng chỉ có thiên tử Đại Hạ chân chính mới có thể điều động những Ma Vương đã trưởng thành trong tiên đoán lần nữa thống nhất Chư Hạ này.

Thiên tử, thiên tử, thiên tử thật sự!

Theo thiên tử Đại Hạ hấp thu tinh huyết của Hoàng Lang, khí tức của hắn tiếp tục tăng lên không ngừng.

Hắn đang thứ tỉnh, đang khôi phục, việc này cần một quá trình, nhưng quá trình này cũng sẽ không dài lắm.

Tiết Tam cách hắn gần nhất, giống như phát điên lao vụt tới, nhưng trong chớp mắt tới gần đã bị hất ngược ra rơi xuống đất hộc máu.

Đối phương hiển nhiên đã có phòng ngự theo bản năng, tự hình thành thế giới, bên ngoài hắn không thể tới gần được.

Thiên tử Đại Hạ vẫn chưa mở mắt, nhưng giọng nói của hắn cũng đã truyền ra:

- Chờ ta, chờ ta báo thù cho ngươi.

Hiển nhiên lời này là nói với vị cường giả nhất phẩm bị Tiết Tam một đòn giết chết.

Có thể khiến một cường giả nhất phẩm xuất phát từ tình cảm ái mộ mà nguyện mặc váy trắng chôn cùng. Loại tồn tại này khủng bố đến mức nào? Khi vị thiên tử Đại Hạ này thức tỉnh hoàn toàn, còn có ai có thể ngăn cản hắn?

Ma Vương xuất hiện thay đổi dự đoán, nhưng cho dù là Ma Vương cũng không ngờ tới, bản chất của tiên đoán lại khủng bố đến vậy.

Các cường giả trong môn đồng thời quỳ xuống:

- Bái kiến thiên tử Đại Hạ, Ngô hoàng vạn tuế!

- Bái kiến thiên tử Đại Hạ, Ngô hoàng vạn tuế!

Bọn họ vốn đều là cường giả giang hồ thuộc về thời đại đó. Bọn họ vốn đã có năng lực tiếu ngạo giang hồ, nhưng bây giờ bọn họ lại theo bản năng quỳ bái môn chủ chân chính sắp thức tỉnh.

Thiên tử đã cứu vớt bọn họ.

Khác với đám người cảm kích rớt nước mắt, Phiền Lực thu hồi lồng khí, Hạt Tử ngưng chống lại Tứ Phương trận pháp, A Minh và Lương Trình vẻ mặt bình tĩnh. Bọn họ không còn tức giận, cũng không mất mát, chỉ là có một chút đau thương mờ nhạt.

...

Bên ngoài trận pháp, Tứ Nương đứng say chủ thượng, cuối cùng không cầm được nước mắt, tí tách rơi xuống.

- Khóc gì... mẹ nó...

- Cha nó...

Tứ Nương đáp lại xưng hô này.

Từ chủ thượng đến phu quan, lại đến cha nó, so với những Ma Vương khác, sự ràng buộc giữa Tứ Nương và Trịnh Phàm càng tinh tế sâu sắc hơn.

- Đừng khóc...

Trịnh Phàm nói:

- Nếu như ngươi không đi... chăm sóc tốt cho con trai... nếu ngươi đi... ta và ngươi vẫn nắm tay như cũ... mẹ nó à... hai kiếp làm người... ta đều không dám mơ mộng có thể có được nữ nhân như ngươi... có được ngươi... giống như nằm mơ vậy... Ha ha...

Nói xong lời này, ánh mắt Trịnh Phàm ngưng lại, mặc dù lúc này cơ thể hắn vẫn tê liệt, nhưng khí chất quanh người lại bỗng nhiên thay đổi. Mãnh hổ coi như nằm đấy thì vẫn có hổ uy!

Hắn là Trịnh Phàm, là chủ thượng của Trịnh Lâm, đồng thời cũng là Nhiếp Chính Vương của Đại Yến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!