Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2960: Láo xược

Trịnh Phàm xoay đầu nhìn Tứ Nương, nói:

- Ra tay đi, mẹ nó, đây vốn chính là tình huống được dự đoán thôi.

Tứ Nương không lề mề, gật đầu.

Vì sao ngay từ đầu Trịnh Phàm định cùng nhau xông đến với các Ma Vương? Vì sao dám đến?

Vì sao có thể khi gặp mấy người Từ Cương, Vân Cô, Hạt Tử sẽ nói ra, nếu như bọn họ muốn vui vẻ gấp đôi thì sao lại không làm? Vì sao trước khi Hạt Tử đi vào trận pháp lại lặp đi lặp lại liên tục nhắc nhở không được phóng túng, lại nhắc nhở chúng ta còn cơ hội.

Vì sao, Hạt Tử có thể cố ý để Tứ Nương ở lại bên ngoài trận pháp với chủ thượng. Chỉ là vì Tứ Nương là nữ nhân của chủ thượng đã quen chăm sóc chủ thượng hay sao?

Tất cả mọi chuyện đều là vì...

Tứ Nương rút ra một bộ ngân châm cầm trong tay bắt đầu ghim từng cây từng cây lên người nam nhân của mình.

Năm đó khi diệt Man tộc Vương Đình, Trấn Bắc Vương bị bệnh liệt giường chính là dùng cách này để được “khỏe mạnh”, cùng Điền Vô Kính dẫn Trấn Bắc quân thiết kỵ hoàn thành tâm nguyện trăm năm nay của Trấn Bắc Hầu phủ Lý gia cùng với cả Đại Yến,, vó ngựa đạp nát Vương Đình!

Không lâu sau đó, Trấn Bắc Vương Lý Lương Đình không còn thuốc chữa vĩnh biệt cõi đời.

Trước mắt, việc Tứ Nương đang làm với chủ thượng giống với việc mà Lý Lương Đình đã chọn ngày đó.

Hợp thể với Ma Hoàn.

Chủ thượng hành động khó khăn, gánh nặng cơ thể rất lớn. Nhưng chỉ cần chiến sự kết thúc, sau khi giải trừ hợp thể, cảnh giới của các Ma Vương sẽ hạ xuống, mà cơ thể của chủ trượng vẫn có thể bồi bổ lại.

Nhưng một khi dùng ngân châm châm huyệt cưỡng ép bộc phát tất cả khả năng trong cơ thể sẽ có cơ hội đưa cảnh giới nhị phẩm hiện giờ của chủ thượng đề thăng lên một bậc.

Nhưng cái giá phải trả chính là sau khi kết thúc, tính mạng của chủ thượng cũng sẽ giống như Trấn Bắc Vương Lý Lương Đình khi đó, đi tới kết thúc không thể thay đổi. Các Ma Vương cũng sẽ theo đó mà có khả năng đi theo chủ thượng.

Cho nên ngay từ đầu, mọi người thật ra đã thương lượng đến tình huống này, vì vậy Trịnh Phàm mới sẽ nói với tất cả Ma Vương như vậy trước khi đi vào trận pháp.

Cái gì gọi là vảy ngược, vảy ngược chính là ngươi đụng tới con gái ta, ta chắc chắn sẽ đánh cược tất cả diệt cả nhà ngươi! Cái cược tất cả này bao gồm cả mạng của ta!

Bởi vì rất có khả năng sẽ dẫn theo các Ma Vương cùng đi, cho nên Trịnh Phàm mới sẽ nhiều càm ràm và xác nhận: Các ngươi đều sẵn lòng sao?

Đáp án là chắc chắn.

Lúc này, theo ngân châm liên tục đâm vào cơ thẻ, Trịnh Phàm phát ra tiếng gầm nhẹ. Ánh mắt của hắn bắt đầu bắt được hình ảnh long quan trong trận pháp, cùng với Đại Hạ thiên tử mặc long bào sắp thức tỉnh.

- Cô... vẫn chưa tạo phản đâu! Dưới tiền đề cô vẫn chưa tạo phản. Thiên hạ này chính là thiên hạ của Đại Yến! Chính là thiên hạ của Hắc Long Kỳ! Là thiên hạ mà Tiên đế, Tĩnh Nam Vương, Trấn Bắc Vương và cô cùng nhau đánh được! Thiên hạ này có chăng nữa chỉ có thể có một thiên tử, đó chính là Yến thiên tử!

Trịnh Phàm từ từ đứng lên, giọng nói của hắn bắt đầu truyền bốn phía:

- Nhiếp Chính Vương Đại Yến Trịnh Phàm ở đây, lưu dân tiền triều nhỏ bé dám xưng đế trước mặt bổn vương. Láo xược!

Trong một khoảng thời gian rất dài, Trịnh Phàm bất kể là từ đáy lòng hay trên cửa miệng đều thiếu đi cảm giác thuộc về đối với “Đại Yến” này.

Năm đó khi giữ Thúy Liễu Bảo, chủ động xuôi nam khiêu chiến, đó là vì nhắm chuẩn điềm báo trước Đại Yến sắp động binh mà tranh thủ giành lấy tiền vốn chính trị cho mình, cố gắng làm một tấm gương tốt và điển hình, nói trắng ra đây là đầu cơ chính trị.

Khi Chung Thiên Lãng dẫn quân đi vào biên giới Đại Yến qua Thúy Liễu Bảo, Trịnh Phàm còn cố ý chỉ sai đường cho hắn, chơi chiêu gắp lửa bỏ tay người, tử đạo hữu bất tử bần đạo.

Vừa vào Thịnh Nhạc thành, sau khi thuộc hạ có sạp hàng này lập tức bắt đầu tiến hành kế hoạch dài lâu với mục đích “tạo phản” đồng thời bắt đầu tiến hành từng bước, dáng vẻ như bị chứng vọng tưởng bị hại.

Lúc ấy Đại Yến này và Đại Càn, Đại Sở, Đại Tấn thật sự không có gì khác nhau. Trịnh Phàm hắn cũng Nhiễm Mân sau này kia, không khác gì cả. Đơn giản là khi hắn vừa tỉnh dậy đúng lúc ở Bắc Phong quận Yến Quốc thôi.

Bắt đầu ở đây thì cứ theo đó mà đi, dù sao đều là phải lợi dụng cơ hội để trèo lên, bên người lại có bảy Ma Vương trợ giúp, ở đâu cũng không thể lăn lộn kém được, ít nhất thì giai đoạn khởi đầu có thể là rất thuận lợi.

ở Đại Yến, từ giáo úy đến thủ bị, sau khi mượn sức Hoàng tử tinh thần sa sút đi theo con đường quật khởi quân sự.

Nếu như ở Đại Càn thì càng đơn giản, luyện chữ học thơ, trước tạo nên danh tiếng rồi lại thi, đi theo con đường văn thơ để kiếm món đầu tiên. Đến cuối cùng nói không chừng vào lúc Trần Tiên Bá đại phá Càn Quốc và Giang Bắc, bố trí xong xuôi hết thảy bắt Triệu Mục Câu không phải là Lý Tầm Đạo mà là Trịnh Trung Nghĩa hắn.

Nếu như ở Tam Tấn đã sớm nương tựa nhà nào đó, sau khi nhận nghĩa tử lại quyến rũ khuê nữ thành con rể, làm một phong thần, nhàn nhã đánh dã nhân luyện tư binh. Chưa biết chừng còn chưa đợi Tư Đồ Lôi giết cha, Trịnh Đồ Lôi hắn đã xử lý cha vợ để thượng vị.

Đương nhiên, đối mặt với thiết kỵ Đại Yến tinh nhuệ của Tĩnh Nam Vương và Trấn Bắc Vương đến biên giới, lập tức xưng đế trước, sau đó lấy quốc hiệu làm một quốc chủ để đối phó với sóng gió.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!