Nếu như ở Đại Sở thì độ khó cao hơn một tí, chẳng qua cũng không phải là khó. Tìm một con cháu quý tộc hết thời giết đi để thay thế, giơ cao lá cờ chủ nghĩa tinh anh quý tộc hay là vương hầu tướng tương, nhìn hướng gió thôi.
Tựa như đào kép trên sân khấu hát hí khúc, hát vở kịch gì thì diễn vai đó.
Lúc Hạt Tử xúi giục tạo phản, không còn “đương nhiên như vậy” nữa, không còn là thuận lý thành chương mà là mượn những lý do “triều đình bức chúng ta trước”, “Hoàng đế ra tay với chúng ta trước”, “chúng ta phải chuẩn bị bảo vệ cho bản thân”?
Bởi vì không cách nào phủ nhận được, Đại Yến quốc trước mắt này không chỉ là Đại Yến của họ Cơ, cũng không phải Đại Yến của Nam Bắc nhị vương, cũng là Đại Yến của Trịnh Phàm hắn.
Sự tồn tại của hắn đã vì quốc gia này, mở ra một thời đại và hình mẫu vương triều trung ương.
Ngoái đầu lại nhìn, những kỵ sĩ mặc giáp đen, mặc kệ là có phải dòng chính hay không, bọn họ đều cực kỳ hưng phấn và trung thành với mệnh lệnh của hắn, giục ngựa tiên phong. Mặt cờ hắc long tung bay phấp phới trong gió nhìn lâu rồi cũng thành quen, đâm ra lười đổi.
Trung lương Đại Yến vốn là một danh xưng Trịnh Phàm thích lấy để tự giễu. Nhưng vậy mà hắn lại làm được nhiều hơn so với bất cứ trung lương nào trong lịch sử Đại Yến. Nếu như luận về chiến công công trạng, Nam Bắc nhị vương trước kia cũng phải bị Nhiếp Chính Vương hắn vứt ra sau.
Nếu như ta phản thì là chuyện khác. Nhưng ta vẫn chưa tạo phản đâu, ngươi dám từ đâu nhảy ra được quỳ bái thành cửu ngũ chí tôn, sao chứ, thật sự xem Trịnh Phàm ta là kẻ ăn không ngồi rồi?
Đây là một loại quan điểm rất thuần phác, cũng là một loại thay thế một cách vô tri vô giác qua nhiều năm.
Đơn giản chỉ là nhìn ngươi thấy khó chịu, kết quả bây giờ ngươi càng khiến cảm xúc khó chịu của ta chất chồng.
Ta vốn muốn làm một mẻ bắt gọn diệt toàn bộ môn của các ngươi, bây giờ ta chỉ dựa theo kế hoạch của ta mà làm.
Trong trà trại, thiên tử Đại Hạ đang từ từ thức tỉnh.
Cũng không biết rốt cuộc hắn là Hoàng đế của đời nào, dù sao đi nữa ghi chép liên quan tới Đại Hạ, sớm nhất ở chỗ Tam Hầu vẫn luôn giữ kín như bưng, Đại Hạ bị diệt, Tam Hầu lập quốc, mặc cho ngươi giải thích ra sao đều mang theo một loại cảm giác chột dạ.
Vị thiên tử Đại Hạ này đến tột cùng có danh hiệu gì trong sử sách. Hắn và người tình của hắn ngủ say trong quan tài lấy một loại phương pháp giống như dung hợp giữa cương thi và Luyện Khí sĩ, tu hành truy cầu cảnh giới nhất phẩm trong truyền thuyết. hay là hắn vốn là nhất phẩm chi cảnh tự mình phong ấn phủ bụi đến bây giờ chờ cách cục thiên hạ thay đổi thì thuận theo ý trời đứng dậy.
Đại Hạ vì sao lại diệt vong, năm đó tại sao Tam Hầu thờ ơ ngồi nhìn Đại Hạ sụp đổ, những chuyện này kia đều không quan trọng. Rõ ràng nhất trước mắt chính là vị thiên tử Đại Hạ trong trà trại này cùng với vị Nhiếp Chính Vương bên ngoài trà trại kia trong hôm nay hoặc là chỉ còn sống một người… hoặc là đồng quy vu tận.
Có thể dự đoán được, vị trong quan tài đã sắp mở mắt.
Những cường giả còn lại trong môn toàn bộ đều tụ tập tới vị trí quan tài, bắt đầu hộ pháp.
Mà Tam gia hộc máu thì lại ôm ngực thuận thế lui về sau. Trong quá trình này mọi người đều không xảy ra xung đột, cũng không ai ra tay ngăn cản Tiết Tam lui ra.
Đối với bọn họ mà nói, chỉ cần chờ vị môn chủ này, vị thiên tử này thức tỉnh, như vậy tất cả mọi chuyện hôm nay đều có thể định lại càn khôn.
Tiết Tam yên lặng đứng về chỗ Ma Vương, ngồi lên vai Phiền Lực, Phiền Lực ngồi khoanh chân dưới đất, đã thu hồi hết phòng ngự. Hắn nghiêng đầu nhìn Tiết Tam ngồi trên vai mình.
- Làm sao, lúc trước gào lên Tam gia trâu bò cũng là ngươi. Bây giờ ghét bỏ ta ngồi trên vui chứ không phải là nàng à?
Phiền Lực gật gật đầu, cười nói:
- Phải đó.
Còn nhớ tiểu nữ tử đó từ nhỏ đã thích hỏi mình câu hỏi kia, nếu như sau khi nàng lớn muốn giết Trịnh Phàm, mình sẽ làm thế nào?
Mà mình thì mỗi một lần đều sẽ trả lời: Sẽ chụp chết nàng trước.
Như thế này nàng cũng vẫn thích ngồi trên vai mình như cũ, nói là hắn cao, nàng ngồi trên vai khi tản bộ ban đêm có thể cách mặt trăng gần hơn chút.
Các Ma Vương không hiểu cái gì gọi là tình yêu.
Nói một cách chính xác, cái gọi là tình yêu là một khái niệm dùng với nhân sinh quan của người bình thường. Nếu như kéo dài tuổi thọ bình quân của người bình thường đến hai trăm năm, cái gọi là tình yêu, con cái, gia đình vân vân, tất cả những thứ cũ kỹ này đều sẽ bị phá thành từng mảnh.
Bọn họ là một đám người rất khó bị định nghĩa, đương nhiên rất khó để áp đặt những quan niệm thế tục.
Chẳng qua có một vài cảm giác tương đương. Từ khi thức tỉnh ở thế giới này sớm hơn chủ thượng nửa năm, tóm lại sẽ có thể có vài cảnh tượng có thể để lại ấn tượng sâu sắc. Kết quả lại là vẩy nước rửa sạch sẽ, không phải không nữ, nhưng mà cũng sẽ có chút thổn thức.
May mà trong nhận thức của các Ma Vương không có khái niệm “sợ chết”. chết một cách uất ức không thể chấp nhận, nhưng nếu được như pháo hoa, rực rỡ vô cùng thì sao?
Đẹp biết bao.
Hạt Tử ôm tay, gió thong thả thổi tóc hắn phất phơ, theo lẽ thường bây giờ hắn cũng hẳn là đang nghĩ gì dó, nhưng lại không nghĩ ra cái gì.
Rốt cuộc hắn là một kẻ ích kỷ, cho dù có một nữ tử chăm sóc hầu hạ hắn hơn mười năm, nhưng lúc này trong đầu lại không có tí bóng dáng nào của nàng.