Một trận gió thổi cát tung bay, gió ngừng cát cũng rơi xuống.
Cứ vậy thôi, cũng rất tốt. Hạt Tử lấy ra một trái quýt từ trong ống tay áo, bắt đầu lột.
Lương Trình và A Minh thì ngồi song song, A Minh cầm một khúc chi gãy tiếp tục ngồi bổ sung “nước”. Lúc này không phải là để chữa thương, lúc này chữa thương đã không có ý nghĩa gì, chỉ là ngứa miệng, người ngứa mà trong lòng cũng ngứa ngáy, muốn uống một chút.
Lương Trình thì chỉ ngồi đó, A Minh nhìn nhìn hắn rồi lại quay đầu, tiếp tục hút, răng môi đỏ thẫm.
Đây là một hình ảnh so sánh rất kỳ dị.
Các cường giả trong môn chuẩn bị sẵn sàng, sau khi trải qua đả kích liên tục và thương vong, bọn họ ngược lại trở nên đơn thuần hơn. Trái lại đối diện với đám người mà bọn họ cho rằng đã đi vào đường cùng kia, toát ra một tư thái nhẹ như mây gió.
Các Ma Vương không căng thẳng, bởi vì bọn họ không cần căng thẳng. Bọn họ không thể thua, cũng sẽ không thua. Chứ đừng nói ám sát được một nhất phẩm lại xuất hiện một nhất phẩm khác, thế này có đáng là gì?
Trước đó dám trực tiếp khí thế hùng hổ xông tới là đã chuẩn bị xong tất cả. Sau khi chủ thượng hoàn thành xong bước cuối cùng, bọn họ sẽ có bảy nhất phẩm. Bỏ qua Ma Hoàn không thể ra, chỉ có thể tiếp tục làm nền, vậy thì cũng có sáu nhất phẩm, sáu Ma Vương nhất phẩm.
Từ đầu tới cuối, khi chủ thượng ăn xong tô mì kia trên thuyền, bỏ đũa xuống nói ra hai chữ “muốn chết”, kết quả đã được định rồi. Thậm chí có thể nói, các Ma Vương chỉ là hoặc ngồi hoặc đứng đó, hưởng thụ nỗi phiền muộn nhỏ nhỏ mà không thể khoa trương cười giễu khi đối diện đang làm chuyện vô ích đã là rất để lại thể diện, rất kiềm chế rồi.
- Trẫm… quay về rồi.
Giọng nói của thiên tử Đại Hạ lại truyền ra, theo đó còn có khí tức của hắn, uy áp của hắn. Thức tỉnh hoàn toàn gần như chỉ trong giây lát.
Trịnh Phàm bên ngoài trận pháp sau khi được Tứ Nương châm một cây ngân châm cuối cùng, khí tức bắt đầu tăng lên mãnh liệt, chỉ là kết quả này vẫn còn kém xa so với mong muốn một tí. Một tí này có thể nhìn ra là rất nhỏ rất nhỏ, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là rất lớn rất lớn.
Không tăng lên nhất phẩm thành công, có điều Trịnh Phàm cũng không hoảng hốt. hắn rút Ô Nhai cắm trên đất lúc trước, bắt đầu từng bước đi về trước, lưỡi đao kéo thành một đường trên đất.
Giọng nói của thiên tử Đại Hạ truyền đến:
- Trẫm có thể cho ngươi một cơ hội.
- Cô, không thèm.
Trên mặt Trịnh Phàm mang theo vẻ mỉa mai rõ ràng, đến lúc này không cần che giấu, bộc lộ thật lòng là được.
- Quy phục trẫm, thần phục trẫm, trẫm có thể chia sẻ thiên hạ này với khanh.
- Hơn phân nửa thiên hạ này đều là do bổn vương tự mình đánh được, còn cần đến ngươi cho bổn vương?
Cuối cùng mí mắt thiên tử Đại Hạ run lên, sắp mở mắt.
Mà Trịnh Phàm lúc này cũng đi đến trận pháp phía trước, Tứ Nương đứng ở phía sau.
- Hạt Tử.
- Chủ thượng.
Lúc trước cách trận pháp cho nên Tâm Linh Xích Liên của Hạt Tử không thể truyền ra. Nhưng mà bởi vì trận pháp này quá cao cấp cho nên có thể thấy được trong ngoài, cũng có thể dựa vào giọng nói bình thường.
- Ngươi nói nếu như Cơ lão lục kia thật sự keo kiệt không cho mượn thì phải làm sao? Tư chất ta không đủ, muốn đắp cũng không đắp lên nổi.
Hạt Tử cười nói:
- Vậy thì xem như thuộc hạ vui chết, cuối cùng cũng thắng một lần, thuộc hạ chán đám người họ Cơ này rồi.
- Được.
Trịnh Phàm giơ Ô Nhai lên, đi vào trong Tứ Phương đại trận. Trong chốc lát, áp lực đại trận bắt đầu đè lên người Trịnh Phàm.
- Càn chi khí vận nát đến thế này sao, quả thật là gãi ngứa, hahaha…
- Sở chi khí vận héo đến thế này, anh vợ, ngươi phải bổ thận thôi!
- Tấn chi khí vận, nếu không phải biết có nó đúng là rất khó tìm thấy.
- Đại Hạ khí vận. . . chẳng qua chỉ có vậy!
Hạt Tử không ra tay giúp chủ thượng triệt tiêu hiệu quả trận pháp, cho nên Trịnh Phàm bị trận pháp áp chế, khí tức cảnh giới bắt đầu giảm xuống.
Nhị phẩm giáng xuống tam phẩm. Trong nháy mắt khí tức cảnh giới của các Ma Vương đều tuột xuống, khí tức nhị phẩm toàn bộ đều quay về tam phẩm.
Cảnh tượng này khiến đám cường giả trong môn hộ pháp bên cạnh quan tài đều trợn mắt nhìn.
Song các Ma Vương không hoảng loạn mà vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Còn chủ thượng của bọn họ, Nhiếp Chính Vương Đại Yến Trịnh Phàm thì nâng Ô Nhai lên, chỉ về hướng tây bắc, cũng chính là hướng thành Yến Kinh, gầm lên một tiếng:
- Cơ lão lục, thu tiền!
Trong chốc lát, một cỗ uy áp kinh khủng gào thét lao tới từ hướng tây bắc. Nếu như lúc này bên ngoài đầm lầy vẫn còn Luyện Khí sĩ cao phẩm khác hoặc là vu giả, vậy thì bọn họ có thể thấy rõ một đầu cự long màu đen bay lên từ hướng tây bắc, bay thẳng tới chỗ sâu trong đầm lầy.
Hạt Tử bật cười, cười rất bất đắc dĩ, vừa cười vừa chửi bậy một câu rất hiếm thấy:
- Người họ Cơ chó chết.
Hắc long uốn lượn đứng sau lưng Trịnh Phàm, quốc vận Đại Yến bắt đầu tràn vào trong cơ thể Vương gia Đại Yến.
Cảnh giới lúc trước bị trận pháp áp chế lại lần nữa thăng lên, quay về khí tức nhị phẩm. Sau đó lại lần nữa biểu diễn tiết mục tập thể thăng lên nhị phẩm cho các cường giả trong môn xem. Cũng may mà sau khi một màn khó tưởng tượng nổi này được biểu diễn liên tục, các cường giả trong môn nhiều lắm là giật khóe miệng một cái, bọn họ đã tê dại rồi.
Trịnh Phàm quay mặt về hướng tây bắc mắng:
- Cơ lão lục, keo kiệt chết. Con mẹ nó không đủ!!!