…
Yến Kinh, hoàng cung.
Thiên tử Đại Yến Cơ Thành Quyết vừa mới truyền lệnh xuống cho Ngụy Trung Hà chém đầu Tỳ Hưu, đang chuẩn bị đi xuống bậc thang Thái miếu thì bỗng dưng lại dừng bước, sau đó ngửa đầu:
- Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!
Hắt hơi liên tiếp ba cái, Hoàng đế mắng:
- Tên súc sinh nào nhớ ta.
Mắng xong, Hoàng đế phất tay ra hiệu ngự liễn bên cạnh lui xuống, mình thì ngồi luôn xuống bậc thang Thái miếu. Bên cạnh, lão Tỳ Hưu bị Ngụy Trung Hà và một nhóm thái giám hồng bào trói lại, mở miệng nói:
- Hoàng đế, ngươi đang lãng phí ngày hôm nay khó lắm mới có được của Đại Yến!
Làm thần thú hộ quốc cho Đại Yến, khi Hoàng đế lấy uy áp của thiên tử Đại Yến áp chế nó, trước mặt bọn người Ngụy Trung Hà nó thật sự không có sức thừa để phản kháng.
Hoàng đế nhìn cũng không muốn nhìn con Tỳ Hưu chờ bị thịt này, bật cười khinh miệt lại kiêu ngạo nói:
- Không có trẫm, không có Trịnh Phàm sao Đại Yến có ngày hôm nay?
Nói xong, Hoàng đế Đại Yến dường như nhận thấy gì, nhìn phía trước, ánh mắt của hắn bắt đầu trở nên cực kỳ thâm thúy.
Mà lúc này, Thái tử cũng được triệu tới Thái miếu, Cơ Truyền Nghiệp thấy phụ hoàng của mình, phát hiện phụ hoàng mình hình như không giống trước kia. Hắn quỳ xuống:
- Nhi thần bái kiến phụ hoàng.
Hoàng đế lại vẫn nhắm mắt, hoàn toàn không để ý tới Thái tử của mình. Thái tử từ từ đứng dậy, vô thức muốn đi tới bậc thang. Đúng lúc này chợt nghe tiếng phụ hoàng hắn, mang theo ý cười, mang theo hả hê, mang theo một hơi thở mà như chỉ dân chợ búa mới có:
- Haha, họ Trịnh cuống rồi, hắn cuống rồi, hắn cuống rồi! Đáng đời ngươi họ Trịnh kia, biết được đau khổ khi xưa ngươi phái người gửi h bột ngô cho trẫm chưa?
- Phụ hoàng?
Thái tử cẩn thận tiếp tục tới gần, sau đó Hoàng đế nhìn hắn, Thái tử lập tức quỳ xuống đất:
- Phụ hoàng, ngài…
- Thái tử.
- Có nhi thần.
- Tới đây.
- Nhi thần tuân chỉ.
Thái tử đứng dậy đi đến bên người phụ hoàng.
- Ngồi xuống.
- Vâng thưa phụ hoàng.
Thái tử cũng ngồi xuống bậc thang.
- Tới gần đây.
Thái tử nghe lời tới gần. Đôi phụ tử thiên gia này đã rất lâu không ngồi gần gũi với nhau như vậy. Hoàng đế vươn tay xòe tay ra, Thái tử do dự một chút nhưng vẫn đặt tay mình vào trong tay phụ hoàng. Hoàng đế cầm tay Thái tử, tự lầm bẩm:
- Bắt đầu từ rất lâu về trước, Trịnh thúc thúc của ngươi đánh trận ở tiền tuyến, phụ hoàng ngươi ở hậu phương tiếp viện hậu cần.
- Nhi thần… nhi thần biết.
- Trước đây là như vậy, sau này cũng là như vậy, bây giờ đương nhiên càng là như vậy.
- Nhi thần… nhi thần nhớ kỹ.
Lời thế này trước đây khi phụ hoàng đưa mình tới Bình Tây Vương phủ cũng đã từng nói, Thái tử chỉ cho rằng hôm nay phụ hoàng lại nhắc nhở mình lần nữa.
- Ừ.
Hoàng đế hài lòng gật đầu, từ từ nhắm mắt lại. Còn lão Tỳ Hưu bên cạnh chờ bị giết thì như phát điên mà gầm lên:
- Ngươi điên rồi, ngươi điên rồi, ngươi điên rồi!
Thoạt tiên Cơ Truyền Nghiệp cảm thấy kỳ lạ, nhưng ngay sau đó tầm nhìn của hắn đột nhiên tối đi, tất cả mọi thứ trước mắt dường như cũng bắt đầu vặn vẹo, hắn chỉ có thể vô thức nắm chặt tay cha mình.
...
Đầm lầy, trà trại.
Dưới một tiếng sấm, thiên tử Đại Hạ trong quan tài rốt cuộc mở mắt. Ánh mắt của hắn bỏ qua Ma Vương, rơi lên Trịnh Phàm, nói một cách chính xác là rơi lên hư ảnh hắc long sau lưng Trịnh Phàm kia.
- Khí vận... Yến Hầu.
Bỗng nhiên bên trên hư ảnh hắc long sau lưng Trịnh Phàm lại giáng xuống một đầu ngũ trảo hắc long, dựng lên vảy kim sắc, mà bên cạnh nó còn có thêm một ấu long bé nhỏ.
Võ phu cũng tốt, kiếm khách cũng được, Luyện Khí sĩ cũng được, cái mà bây giờ Trịnh Phàm muốn chỉ là ngưỡng cửa nhất phẩm. Giống như năm đó ở đáy sông Vọng Giang, Ma Hoàn nhập thể, lấy Luyện Khí sĩ chi pháp dẫn động mười vạn âm binh nơi đáy sông xung phong vì nó.
Lần này, lại phải nhờ cắn nuốt khí vận Đại Yến, lấp đầy cảnh giới của mình bù đắp bước cuối cùng.
- Họ Trịnh, lão tử không chỉ lấy của bản thân mình, lão tử còn đem cả Thái tử của bổn quốc cùng mang tới. Muốn trách thì trách thằng nhóc Thái tử này không có chí, vẫn chưa sinh Hoàng tôn cho trẫm, nếu không thì lần này lão tử mang cả Hoàng thái tôn tới, tập hợp ba đời tổ tôn, hahaha.
Giây lát sau, hai đầu hắc long một lớn một nhỏ nhập vào trong cơ thể Trịnh Phàm, một bước cuối cùng này cuối cùng cũng được bù đắp.
Trịnh Phàm gầm lên giận dữ, phá vỡ cảnh giới bước vào nhất phẩm. Cùng lúc đó, cơ thể của Phiền Lực bắt đầu bành trướng như người khổng lồ, giơ tay nhấc chân có thể khiến trời long đất lở.
Tiết Tam cầm chủy thủ trong tay, thân hình lở lửng giữa hư không, dưới chân hắn có một mảnh hư vô màu đen, bóng dáng hắn cũng bắt đầu lượn lờ xung quanh trà trại thoắt ẩn thoắt hiện, phảng phất như hắn không ở đây, mà lại tựa như nơi nào cũng có mặt.
Hai cánh tay A Minh giang ra, sau lưng hắn xuất hiện một biển máu, huyết dịch cuồn cuộn.
Trước người Lương Trình xuất hiện một hư ảnh vương tọa bạch cốt, dưới chân hắn, biển chết bắt đầu lan tràn, vô số vong hồn đang kêu gào chờ cứu rỗi bên trong.
Mắt trái Hạt Tử hiện lên màu đen, mắt phải hiện lên màu trắng, âm dương trong một suy nghĩ của hắn, chính tà chỉ là ý niệm của hắn.
Khí tứ của Tứ Nương thay đổi, nhưng những cái khác hoàn toàn không thay đổi. Nàng chỉ nhìn chủ thượng đứng trước mình. Trong giây phút này, nàng có ra tay hay không, cục diện cũng đã định rồi. Cho nên nàng không có hứng thú tham gia bước cuối cùng kia, chỉ muốn nhìn trượng phu của mình thêm thôi.