Tình huống đột ngột xoay chuyển này khiến các cường giả trong môn hoàn toàn kinh hãi, ngay cả thiên tử Đại Hạ trong quan tài cũng đã không còn thong dong trấn định:
- Không... điều này không thể nào!
Trịnh Phàm từ từ nâng Ô Nhai trong tay mình lên chỉ về phía trước, lấy thân phận chủ thượng ra lệnh cho các Ma Vương dưới trướng:
- Một tên cũng không để lại.
Hạt Tử, Lương Trình, Tiết Tam, A Minh, Phiền Lực đồng thanh đáp:
- Thuộc hạ tuân lệnh!
- Bệ hạ, Thái tử ngất rồi, không có gì đáng ngại, chỉ là mệt ngất.
Thái y quỳ trước mặt Hoàng đế bẩm báo. Mà lúc này Hoàng đế cũng mang vẻ mặt mệt mỏi. Tất cả mọi chuyện xảy ra trước kia là điều mà hắn chưa từng mong đợi trong đời này. Bởi vì hắn không tu luyện cho nên hắn đã biết từ lâu có vài thứ đã định trước sẽ không xảy ra trên người hắn.
Nhưng sau khi trở thành thiên tử, tất cả đều trở nên khác đi.
Hắn, Cơ Thành Quyết, Cơ Thành Quyết, Cơ lão lục, Yến tiểu lục thế mà còn có thể vô cùng kỳ diệu mà làm ra chuyện ở xa trăm vạn dặm giúp họ Trịnh kia đánh nhau! Đặt vào lúc thường, Hoàng đế sợ là cho tất cả mọi người lui xuống, một mình mừng đến phát điên trong ngự thư phòng hoặc là gọi Hoàng hậu tới cùng nhau chia sẻ niềm vui.
Nhưng lần này Hoàng đế lại vô cùng phiền muộn, thậm chí là phẫn nộ.
Theo bản năng hắn không muốn nghĩ tới nỗi phẫn nộ này tới từ đâu, nhưng hắn lại biết rất rõ đáp án này. Hắn cảm thấy họ Trịnh vẫn luôn ồn ào muốn tạo phản, đến cuối cùng lại không tiếc bất cứ giá nào để đồng thời diệt trừ nguồn tai họa tương lai cho Đại Yến.
Hoàng đế cảm thấy có chút buồn cười, cho nên hắn bắt đầu vừa cười vừa khóc.
Hắn đã từng, đã từng nói với họ Trịnh kia, trên đời này không có ngươi thật buồn chán biết bao. Có lẽ thân làm vua một nước nói lời này không thích hợp, nhưng trong đáy lòng hắn thật sự nghĩ như vậy.
Hắn thà rằng họ Trịnh kia tự mình tạo phản, mặc kệ là mình đánh tới Phụng Tân thành hay là hắn giết tới Yến Kinh bao vây lẫn nhau còn có thể tiếp tục hả hê khoác lác, cũng giống như một người trong đó đột nhiên không còn nữa.
Mà lúc này, Ngụy Trung Hà nhỏ giọng hỏi:
- Bệ hạ, Tỳ Hưu này còn chém hay không…
- Nô tài chết dẫm, chẳng lẽ ý chỉ của trẫm còn cần hỏi lại lần thứ hai?
Hoàng đế đỏ mắt gào lên giận dữ với Ngụy Trung Hà, Ngụy Trung Hà sợ đến tái mặt, lập tức lùi lại phân phó đại thái giám hồng bài chuẩn bị “hành hình”.
Thật ra cái này không thể trách Ngụy công công, Mật Điêp Ti của Đại Yến, chém đồ đằng Đại Yến cho dù là ý chỉ của Hoàng đế, hắn cũng phải xin chỉ thị nhiều lần. Nhưng điều Ngụy Trung Hà không rõ chính là, bây giờ Hoàng đế đã bị cảm xúc phẫn nộ lấn át lý trí. Tỳ Hưu này vốn là có thể giết, không giết cũng được, bây giờ nhất định phải giết, không phải vì cái gì khác, đơn thuần là chuẩn bị trước một phần tế phẩm cho họ Trịnh kia. Đường xuống âm phủ e là không dễ đi, tên kia lại mong manh, sợ rằng không kịp đốt kiệu giấy gì đó. Trước tiên cần phải chuẩn bị cho họ Trịnh kia một thứ để chở, tránh cho tên đó về báo mộng oán trách mình.
Lúc này, Trương công công cẩn thận tới gần nhỏ giọng hỏi:
- Bệ hạ, cả một ngài ngài vẫn chưa ăn cơm, cẩn thận long thể.
Hoàng đế nói:
- Ăn.
Trương công công lập tức mừng rỡ, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm:
- Nô tài truyền lệnh cho bệ hạ.
- Trẫm muốn ăn, bánh bột ngô.
- Ơ… hả?
Hoàng đế nghiêng mặt nhìn Trương công công, có vết xe đổ của Ngụy Trung Hà, Trương công công lập tức giật mình cụp đuôi, hô lên ngay:
- Nô tài tuân chỉ!
…
Đối với các cường giả trong môn ở trà trại mà nói, mọi việc chứng kiến hôm nay có thể nói là lên xuống nhất trong đời.
Từ vị Nhiếp Chính Vương Đại Yến kia chỉ dẫn theo mấy thuộc hạ đánh tới trà trại, cục diện vẫn luôn trong tình trạng bị phá vỡ điên đảo. Cuối cùng, ván này không xong, vỡ vụn hoàn toàn.
May mà bọn họ cũng không mê mang bao lâu, cũng không chịu đựng dày vò hối hận, trước mặt cường giả Ma Vương nhất phẩm, ngay cả ngăn cản đối với bọn họ cũng là một điều xa xỉ.
Mặc kệ là biển máu của A Minh hay là biển chết của Lương Trình đều dựng lên mọt kết giới cắn nuốt khủng bố, trong chốc lát đã nhấn chìm một nửa cường giả trong môn.
Dù sao cảnh giới của nhóm Ma Vương bị chủ thượng hạn chế.
Chủ thượng ngũ phẩm, thì bọn họ nhiều nhất chỉ có thể phát huy sức mạnh tới ngũ phẩm đỉnh phong. Nhưng mà từ lâu, kinh nghiệm hiểu biết của bọn họ cùng với nắm giữ lực lượng nhỏ bé và tri thức có thể khiến bọn họ có tư cách đánh vượt cấp.
Đại khái cũng chỉ có thiên chi kiêu tử như Kiếm Thánh mới có thể đánh với Ma Vương cùng cảnh giới mà không rơi vào thế hạ phong. Phần lớn tình huống đều sẽ giống như trong Miên Châu thành năm đó, Tiết Tam ám sát Phúc Vương cao phẩm, nhìn như khoa trương nhưng thật ra là chuyện đương nhiên.
Mà đợi đến sau khi cảnh giới tăng lên, đánh vượt cấp hiển nhiên có hơi khó.
Ma Vương tam phẩm có lợi hại đến đâu cũng không thể nào sử dụng sức mạnh nhị phẩm, cho nên khi đối mặt với cường giả nhị phẩm, cái bọn họ có thể làm thật ra không nhiều, nhưng cường giả nhị phẩm muốn giết bọn họ tam phẩm cũng rất khó khăn.
Nhưng chuyện gì cũng có tương đối, càng lên cao phong cảnh càng rộng, bất cứ người nào có thể nhìn có thể nghe có lẽ cũng chỉ là một góc núi băng. Nhưng nhóm Ma Vương thì hoàn toàn quen thuộc phong cảnh này.