Có vài cường giả nhị phẩm vẫn chỉ mượn được chút lực từ “trời” trong giai đoạn này, nhưng các Ma Vương một khi vào nhị phẩm thì đã trộm được toàn bộ. Cho nên Ma Vương nhị phẩm có thể dễ dàng giết chết cường giả nhị phẩm khác.
Mà đến khi các Ma Vương bước vào nhất phẩm…
Thiên tử Đại Hạ sau trăm năm thức tỉnh mang theo khí vận cuốn theo thiên ý, cũng vừa mới bước qua cánh cửa nhất phẩm kia. Nhưng các Ma Vương thì khác, bọn họ nắm giữ sức mạnh cùng huyết thống bản thân mức độ cao, thật ra cũng không thể dùng cửu phẩm đến nhất phẩm ở thế giới này để khái quát.
Cửu phẩm đến nhất phẩm là nấc thang của rất nhiều người tu hành trong thế giới này, nhưng với các Ma Vương mà nói, bọn họ ai mà không phải là tồn tại hô mưa gọi gió trong thế giới thuộc về mình?
Tứ Nương là tú bà mở thanh lâu, chi nhánh rất nhiều, trông có vẻ rất bình thường, có tiền ai mà không biết mở chi nhánh? Nhưng vấn đề là, trên đời này ai có thể mở nhiều chi nhánh như vậy trong thời không mấy ngàn năm?
Người đốn củi Phiền Lực, thích chặt xương Ma Thần để xây dựng cung điện cổ xưa cho mình, chỗ nào thiếu vật liệu thì đi chỗ đó chặt.
Nghiên cứu thuốc là sở thích của Tam nhi, nhưng người ta năm đó lấy lấy gan rồng tủy phượng làm thí nghiệm.
A Minh và Lương Trình thì càng không cần phải nói, độ thuần huyết thống của bọn họ chính là “Tổ” thật sự.
Cho nên nói cửu phẩm đến nhất phẩm có thể đánh giá thực lực tiêu chuẩn cho các Ma Vương, nhưng còn xa mới đại diện cho toàn bộ Ma Vương. Cũng vì vậy khi các Ma Vương cùng ra tay, bầu trời đương nhiên sẽ điên đảo.
Vào thời điểm cuối cùng, thiên tử Đại Hạ hình như ý twhsc được gì, hắn giơ tay lên muốn phả vỡ Tứ Phương trận pháp này.
Trận pháp này vốn là thủ đoạn vì an toàn mà bố trí để ngăn chặn Nhiếp Chính Vương, vào lúc này càng giống như một loại thuốc dẫn, bị đối phương lợi dụng lật ngược. Thiên tử Đại Hạ không thể nào hiểu được vì sao Trịnh Phàm tiến giai thì nhóm thủ hạ này của hắn cũng tiến giai theo. Nhưng hắn mơ hồ biết được, chỉ cần khiến cảnh giới của Trịnh Phàm rơi xuống không thể giữ được, vậy thì những tồn tại khủng bố kia cũng sẽ quay về.
Dù sao lúc trước tập thể rớt cấp cùng với tiến cấp đã phát huy quy tắc này hết sức rõ ràng tinh tế. cho nên, thiên tử Đại Hạ đưa tay ra không hề do dự, thừa lúc đám cường giả trong môn bên ngoài còn đang ngăn cản, đi trước một bước hai tay bóp cổ Tiền bà và Tửu Ông. Luồng sức mạnh đáng sợ bắn ra từ trong lòng bàn tay hắn, hai người không có chút phòng bị ngay lập tức bị bóp nát thân thể, ngay sao đó linh hồn Luyện Khí sĩ thoát khỏi thể xác bay ra cũng bị thiên tử Đại Hạ xoắn nát bằng cương khí.
Theo hai người chỉ trì Tứ Phương đại trận bị giết, thiên tử Đại Hạ ôm lòng mong đợi ngẩng đầu nhìn trời, lại bàng hoàng phát hiện trận pháp này thế mà vẫn tiếp tục vận chuyển.
ở không trung xa xa, Hạt Tử lơ lửng nơi đó, khóe miệng cong lên lộ ra nụ cười châm chọc nhẹ nhàng. Trên đầu ngón tay hắn, có một chuỗi ánh sáng rực rỡ đủ mọi màu sắc đang xoay chuyển theo một quy luật nào đó.
Sau khi chủ thượng lên nhất phẩm, mình cũng lên nhất phẩm, Hạt Tử trực tiếp thay thể làm chủ Tứ Phương đại trận này. Thân là quân sư, làm sao có khả năng sẽ không để ý đến một chi tiết nhỏ bé này?
Hạt Tử ngáp một cái, đưa tay đi mò, không mò được quýt mới nhớ ra đã lột xong, trong lòng không tránh khỏi có hơi mất mát. Hắn không đi xuống tham gia náo nhiệt, bởi vì cho dù Tứ Nương không lên, cục diện trước mắt cũng đã là sói nhiều thịt ít.
Hắn khống chế trận pháp vận hành ổn định, làm ra một động tác vốn không cần thiết, hắn xoay đầu nhìn chủ thượng đứng đó, sau đó lại nhìn phía sau chủ thượng.
- Há, thì ra là như vậy.
Sau khi than vãn một tiếng, Hạt Tử lại phóng “ánh mắt” của mình về phía bắc. Lần lột quýt tiếp theo hẳn là con nuôi mình đi viếng mộ mình nhỉ?
Vừa nghĩ tới đây Hạt Tử chợt thấy hoang mang, hoảng là vì đừng đến lúc đó chỉ nói một câu “nhớ trong lòng là được” cuối cùng ngay cả bia mộ cũng không lập cho mình. Sau đó Hạt Tử lại cười to ra tiếng, không ngờ chính mình vào trước phút cuối cùng thế mà cũng nghĩ mấy chuyện này, tự cho mình thông minh nhìn thấu được hết thảy, đến cuối cùng thế mà cũng chủ động muốn tìm mảnh vải che mắt mình, cho dù bản thân vốn là người mù.
Chẳng qua dù sao hiện giờ trừ duy trì trận pháp này cũng không có chuyện gì hắn có thể làm, chuyện xa hơn cũng không kịp làm, vậy thì không bằng…
Hạt Tử nhất tâm nhị dụng, vừa duy trì trận pháp vận hành ổn định để nó tiếp nhận hòa hợp chủ thượng và quốc vận Đại Yến, vừa bắt đầu để ý niệm của mình dựng lên trong trà trại: bậc thang, bàn thờ, sư tử đá, lại xóa sư tử đá, nắn Tỳ Hưu. Giống như cảm thấy chưa đã, một hơi nặn mười bảy con, đầu Tỳ Hưu đi đầu lân giáp tinh tế, cổ ngẩng cao, rất ngầu, hiện rõ thần vật của đầu Tỳ Hưu mà chủ thượng cưỡi.
Chủ thượng từng nói phải có mười bảy mười tám Tỳ Hưu mở đường, đây mởi là thể diện, vậy thì mình làm chủ thượng thỏa mãn một chút.
Mộ bia nên thiết kế thế nào?
Đầu tiên Hạt Tử đào mộ hợp táng, bên cạnh chủ thượng đương nhiên là Tứ Nương. Về phần mấy nữ nhân khác của chủ thượng, uầy, đã lúc nào rồi, Hạt Tử làm sao còn bận tâm đến gia đình hòa thượng mưa móc?