Sau đó Hạt Tử lại nặng một cái mộ mới bên cạnh mộ của chủ thượng, cái này đương nhiên là của mình. Khi chuẩn bị làm tiếp, Hạt Tử lại quay đầu lại mở một mộ bồi táng bên cạnh mộ huyệt của mình.
Tiếp theo đó còn phải làm cho bọn họ nữa. Mộ của Phiền Lực phải lớn, bên ngoài mộ Tiết Tam không thể nhỏ, bên trong cạnh phải lớn. Mộ của A Minh và mộ của Lương Trình phải kề sát nhau.
Cho nên, đằng trước đánh đến ngất trời, đằng sau Hạt Tử bắt đầu một mình chơi nắn đất hết sức chuyên tâm.
Tinh thần lực nhất phẩm cộng thêm ý niệm lực nhất phẩm đủ để hắn ung dung nhanh chóng hoàn thành công trình này.
Hắn phải tranh thủ xây xong, sau đó còn phải chừa chút thời gian cải tạo Tứ Phương đại trận này lần nữa, tốt nhất có thể để cho nó tự vận hành thêm tám mươi hay trăm năm, phòng ngừa người ngoại lai quấy rầy.
À, còn phải để lại cái cửa cho con nuôi bọn họ, ngoài ra, mỗi ngày đứa nhỏ kia hẳn là sẽ nhớ mang quýt cho mình.
Vừa nghĩ tới ở thế giới này mình sắp thiết kế một “cấm địa” trong tương lai, có lẽ sẽ được gọi là mộ Vương gia, mộ Ma Vương gì đó, Hạt Tử đã cảm thấy rất thú vị. cơ mà lại liên tưởng, đừng để sau này chỗ này biến thành chỗ thí luyện cho thiên tài tu hành, luôn có người chạy tới đây tìm cơ duyên, như vậy thì phiền lắm.
Cho nên Hạt Tử còn dự định thiết kế một ít cơ quan, mặc kệ ngươi là thiên chi kiêu tử hay là khí vận chi tử, đi vào thì phải chết cho gia.
Ờm, có cần thiết kế thêm cái trận pháp tự hủy không?
Chờ đánh xong rồi, lấy chút máu hay là móng tay của A Minh A Trình hòa vào trong, lại để Tam nhi phối thêm ít độc?
Lượng công trình này có hơi lớn, sợ là không kịp. Hạt Tử hơi sầu não, vô thức gõ gõ trán mình, rốt cuộc vẫn là mình nghĩ không được xa, trước khi đến hoặc là trên đường nên cùng mọi người quyết định bản vẽ mới đúng.
Tuy nói trong bảy Ma Vương, một đang hợp thể vẫn không có thời gian cũng không thể ra được. Một đang ở bên nam nhân của mình ánh mắt dịu dàng. Một đang làm nghệ nhân, đắm chìm trong nghề. Nhưng cho dù chỉ có bốn Ma Vương xuất thủ, đối với cục diện này cũng đã hoàn toàn áp đảo.
A Minh, Lương Trình, mỗi người thu một mảnh, không ôm hết.
Phiền Lực như người khổng lồ tay đấm chân đạp, chào hỏi cơ thể của đám cường giả này có thể nói là vui vẻ nhẹ nhàng cực kỳ.
Tam gia thì càng không ngừng xuất hiện ở những vị trí mà các cường giả trong môn không tưởng tượng ra được, một dao găm vào. Tất cả mọi người đều đang chơi đùa, một trận pháo hoa cuối cùng rực rỡ, có cơ hội thì phải biểu diễn tỏa sáng.
Sau cùng, vị thiên tử Đại Hạ kia thê thảm nhất.
Nếu như có thể chọn, trong trình độ nhất định mà nói, vị cường giả nhất phẩm chết trước đó thật ra cũng may mắn, tuy rằng chết hơi uất ức một tí, nhưng ít ra cũng được thống khoái. Còn vị thiên tử Đại Hạ này mới đầu muốn chạy, bị Phiền Lực cản đường, bắt lấy nện mạnh xuống đất, rồi ném ra ngoài.
Lương Trình lấy hư ảnh Minh Hải phối hợp với vương tọa bạch cốt, trấn áp thiên tử Đại Hạ toan lấy khí vận chi lực muốn thử đột phá vòng vây. A Minh thuận thế tiến lên, dùng sông chết trói cơ thể và thần hồn của hắn, lại lấy một cái khăn lau sạch sẽ vị trí cổ của hắn, sau đó răng nanh đâm vào, máu của thiên tử quả thật ngon cực kỳ.
Đến nỗi A Minh trực tiếp lơ đi Hạt Tử đang chà tay chuẩn bị tiếp sức, say mê tiếp tục hút máu.
- Ông nội ngươi, còn một mảnh cuối cùng vẫn muốn ăn một mình!
Tiết Tam trực tiếp xuất hiện trước người A Minh, chủy thủ trong tay biến mất, một hư ảnh màu đen xuất hiện trong lòng bàn tay.
- Lão tử cho một đòn cuối cùng!
Nói xong bóng đen chui thẳng vào trán thiên tử Đại Hạ.
Trong chốc lát thân thể thiên tử Đại Hạ bắt đầu nứt nẻ, ngọn lửa màu đen bùng lên thiêu cháy thân thể và linh hồn của hắn.
A Minh không thể làm gì khác hơn là rút răng nanh mình ra. Hắn không cách nào nói A Minh, bởi vì hắn biết rõ, đừng nhìn mọi người chơi rất vui vẻ, thật ra tốc độ vẫn không dừng lại. Chính là thiên tử Đại Hạ cuối cùng này nhìn như qua tay mỗi người, thật ra Phiền Lực đập nhục thân của hắn, Lương Trình lấy Minh Hải áp chế khí vận thần hồn của hắn, A Minh rút sạch nội tại, Tiết Tam cho một đòn cuối cùng.
Cho dù là trước đó mọi người ra tay cũng không che giấu, dùng toàn lực sư tử bắt thỏ, thậm chí không ít người còn dùng công pháp cấm thuật có thể tổn thương bản thân.
Một là lo lắng thân thể chủ thượng, dù có quốc vận chống đỡ vào nhất phẩm nhưng chắc chắn sẽ không kéo dài. Chơi quá mức, cuối cùng cơ thể chủ thượng không chịu nổi, người chưa giết xong đã rớt cấp, đó mới là hỏng bét.
Hai là mọi người cũng biết đây cũng sắp là lần cuối của mình, dù sao có một lần này, thủ đoạn áp đáy hòm gì đó cứ mang ra dùng thôi, nếu không thì lại hết dùng được.
Cũng vì vậy mà vị thiên tử Đại Hạ này là tồn tại mạnh nhất trong hai mươi năm qua các Ma Vương và chủ thượng gặp được, đồng thời cũng là tồn tại không có mặt mũi nhất.
Hắn vừa mới thức tỉnh đã bị Ma Vương đỉnh phong không hề dây dưa dài dòng giết chết.
Đến sau cùng không nói các Ma Vương, sợ rằng ngay cả hắn cũng chưa hết ý vị.
Đến khi Phiền Lực há miệng hút hết thiên tử Đại Hạ cháy đến chỉ còn lại chút tro tàn nuốt vào bụng mới tuyên bố mọi chuyện đã kết thúc.
Không phải không muốn đặc sắc, cũng không phải không muốn ngươi tới ta đi mọi người cùng nhau so chiêu, càng không phải không muốn mỗi người ra tay đánh đến núi vỡ đá mòn, từ thăm dò đến giằng co rồi bùng nổ áp chế, đột phá đến cuối cùng lại gào lên mọi người đồng tâm hiệp lực đảo ngược tình thế.