Nếu như có thể như vậy, các Ma Vương chắc chắn sẵn lòng đi theo tiết tấu này, nhưng mà thực sự không làm được. Đánh xong kết thúc công việc, một kẻ cũng không chừa lại. Sạch sẽ đến ngay cả một tia tàn hồn cũng không thể để ngươi ta lưu lại, có thể nói là ăn xong dọn sạch.
Hạt Tử đang quy hoạch xây dựng mộ địa, thấy bên kia xong việc vội vàng kêu:
- Tới đây tới đây, nhìn xem có chỗ nào không hợp ý, thừa lúc bây giờ còn có thể sửa thì sửa, chờ tới nằm vào rồi muốn lắm chuyện cũng vô dụng.
A Minh nhìn mộ mình và mộ của Lương Trình nằm sát nhau, nói luôn:
- Ta không có ý kiến.
Trong mộ của A Minh có một hầm rượu nhỏ, trong mộ của Lương Trình thì có một vương tọa. Phiền Lực rút người lại, đi vào nằm thử, kích cỡ vừa phải, ngồi dậy, phát hiện bên chỗ của chủ thượng và Hạt Tử đều có mộ bồi táng, lập tức nói:
- Ta cũng muốn.
- Ngoan, ngươi cũng đừng nghĩ làm chậm trễ người ta, tiểu cô nương người ta vẫn có thanh xuân quý báu, tỉnh lại đi.
Tam gia chạy tới đâm chọc Phiền Lực, sau đó hô lên:
- Hạt Tử, ta cũng muốn có một cái.
Phiền Lực hỏi:
- Ê ngươi?
- Ngươi và ta khác nhau, bạn đời kia của ta đời này sợ là không tái giá được, thiên hạ này lại khó tìm được người thứ hai có thể thỏa mãn nàng, chờ nàng đến tuổi rồi có thể quay về nằm cùng ta.
Nói xong, Tiết Tam lấy ra một cái bình sứ, cười nói:
- Ngươi có muốn bôi một chút không?
Phiền Lực hỏi:
- Cái gì vậy?
- Ngàn năm không thối rữa.
Nói rồi, Tam gia cúi đầu nhìn bên dưới:
- Cho dù sau này ta thối rữa, tan biến, nhưng lão tử vẫn phải nằm đây, mỗi ngày chào cờ đón mặt trời.
Phiền Lực nói:
- Nhục thân của chúng ta trăn ngàn năm sau được người ta nhặt đi cũng phải thành tài liệu Thần khí, sao có thể hư thối.
Tiết Tam lắc đầu, nhìn về phía chủ thượng, nói:
- Có trời mới biết trước khi chủ thượng đi thì cảnh giới sẽ giảm đến mức nào. Chúng ta cũng không phải là chúng ta của bây giờ, nếu như chết, có khả năng rất lớn sẽ ra đi với tư thái của người phàm. Ngươi còn muốn nhục thân không tan? Nghĩ đẹp ghê.
- Vậy, có còn không?
- Mang không nhiều, miễn cưỡng đủ bôi chym của hai người chúng ta. Ngươi biến lớn lên chặn giúp ta, hai ta động tác phải nhanh chút, phòng bọn họ muốn cướp.
- Cương thi và hấp huyết quỷ không sợ hư thối, Ma Hoàn không có nhục thân, chủ thượng, Tứ Nương và Hạt Tử chắc càng thích cát bụi quay về với cát bụi, không có người cướp đâu.
- Ò, ngươi nói cũng có lý.
Bên kia, Lương Trình đi qua, kéo cửu long quan của thiên tử Đại Hạ tới ném vào trong mộ huyệt của A Minh. Từ đầu tới cuối, các Ma Vương đều không đến trước mặt chủ thượng ngay. Tất cả mọi người đều cố ý xem nhẹ, với hi vọng rằng kết cục này có thể tới muộn một chút. Nhưng khi khí tức trên người mọi người bắt đầu giảm, mọi người cũng đều có thể chấp nhận, không nỡ thì không nỡ, nhưng cũng hợp tình hợp lý.
Có lẽ chính vì biết sẽ kết thúc, cho nên tụ tập trước đó mới càng trân trọng. Các Ma Vương buông xuống chuyện đang làm, bắt đầu đi tới chỗ chủ thượng.
Trịnh Phàm ngồi trên đấy, Tứ Nương đỡ sau lưng hắn.
Ngân châm kích huyệt, lão Trấn Bắc Vương dùng bí pháp này cưỡng ép khôi phục đỉnh phong, đánh xong một trận mới chết trên giường ở Vương phủ.
Trịnh Phàm hắn chỉ đánh một trận này, nhưng mà một trận này mặc kệ là động tĩnh hay là tiêu hao đều cực kỳ to lớn. Chống đỡ đến bây giờ đã rất không dễ, đau đớn và tra tấn mà chủ thượng chịu đựng rốt cuộc nặng cỡ nào, tất cả mọi người ở đây đều biết rõ. Nhưng khi thời khắc này đến, mọi người vẫn thấy kinh ngạc.
Bởi vì tóc của chủ thượng, đang đổi màu trắng và khô xơ bằng tốc độ mắt thường có thể thấy rõ, da cũng nhăn nheo mất nước. Đây là hậu quả mà tiềm năng cơ thể bị ép khô hoàn toàn, là triệu chứng sinh mệnh lực lụi tàn không thể thay đổi.
Năm đó sau khi nghe tin lão Trấn Bắc Vương chết, bởi vì thân phận, Trịnh Phàm biết rõ rốt cuộc lão Trấn Bắc Vương chết thế nào. Vì vậy hắn còn cố ý nói chuyện này với Tứ Nương và Tiết Tam.
Câu trả lời của Tứ Nương là, chuyện này nàng chắc chắn có thể làm tốt hơn. Mà Tiết Tam trả lời rằng nếu làm rồi thì không có thuốc cứu.
Vì để chủ thượng hiểu hơn, Tiết Tam còn lấy ví dụ, nói rằng giống như cây bách thảo, uống vào tự sát, cứu được, nhìn như có thể đi lại bình thường như bao người, nhưng không bao lâu cũng phải đối mặt với kết thúc không xoay chuyển được.
Mặc kệ mà được A Minh sơ ủng hay là lấy thi độc của Lương Trình biến thành cương thi đều là thay đổi trạng thái sinh mệnh chứ không phải tạo ra sinh mệnh.
Mọi người đều lặng lẽ ngồi xuống, không ai nói chuyện, lời nên nói đã nói trước đó rồi. Bây giờ mọi người chỉ yên lặng ngồi đợi thời khắc kia đến.
Bất luận là cái chết của chủ thượng phải chăng có liên lụy bọn họ cùng chết, đối với các Ma Vương mà nói đều là “tử vong”.
Hạt Tử thì lại thở dài, nói:
- Ngươi còn cách không?
Tiết Tam nghi ngờ nhìn Hạt Tử:
- Ai?
Hạt Tử đưa tay chỉ chỉ sau lưng chủ thượng.
Mà lúc này, Trịnh Phàm đã cúi đầu chờ kết thúc của mình chợt nghe một giọng nói quen thuộc:
- Tin thì có, không tin thì không có.
Trịnh Phàm cười thầm, cùn tốt lắm, trước khi chết còn có thể xuất hiện huyễn thính. Mà giọng nói này, các Ma Vương ở đây không thể nghe thấy nhưng lại có thể nhận ra, dường như có một ý thức khác tồn tại, hoặc là nói đứng bên cạnh chủ thượng. Tứ Nương thậm chí hơi mờ mịt nhìn ra sau.